Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lăng kính tình yêu

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cho đến nửa năm sau, tôi thấy một bóng lưng giống hệt Tưởng Thời Yến trong quán bar.

Thậm chí, ngay cả động tác đưa tay uống rượu cũng quen thuộc.

Tôi tưởng tâm trạng mình sẽ chìm xuống đáy, nhưng không ngờ tôi lại cực kỳ bình thản, thậm chí vẫn có thể quay sang nói cười với bạn.

Khoảnh khắc đó, tôi nghĩ rằng, dù Tưởng Thời Yến thật xuất hiện trước mặt, tôi cũng có thể bình tĩnh nói với anh một câu “Lâu rồi không gặp.”.

Hóa ra, tôi đã âm thầm vượt qua nỗi buồn ngày xưa.

18

Một năm trôi qua, tôi không ngờ sẽ gặp lại Tưởng Thời Yến.

Nguyên nhân là do cửa hàng quần áo của tôi ngày càng nổi tiếng, khiến một chuỗi thương hiệu quần áo địa phương tức giận.

Họ thuê người chơi xấu, bình luận tiêu cực, không đúng sự thật về cửa hàng của tôi trên mạng, vu khống chất lượng quần áo kém, dịch vụ hoàn trả thì tệ.

Nhưng họ không ngờ tôi lại cứng rắn như vậy, ngay lập tức thu thập bằng chứng, kiện họ ra tòa.

Sau trò hề đó, thủ đoạn hèn hạ của họ bị công khai, việc kinh doanh sa sút.

Tôi tưởng chuyện đã qua, nhưng không ngờ đối phương lại trả thù bằng cách cực đoan như vậy.

Hôm đó tôi đóng cửa hàng, vừa rẽ vào con hẻm về nhà, năm sáu tên vạm vỡ cầm gậy gộc bỗng từ chỗ tối nhảy ra, chặn đường tôi.

Tôi theo bản năng lục túi tìm điện thoại, chưa kịp chạm tay vào màn hình đã bị một tên giật lấy, ném xuống đất.

Thấy họ tiến lại gần, trong lúc nguy cấp, một bóng người quen thuộc bỗng từ đầu hẻm lao tới, che chở cho tôi.

Là Tưởng Thời Yến.

Anh chưa kịp nói lời nào, đã đ.á.n.h nhau với đám người đó.

Trong lúc đ.á.n.h nhau, anh ném điện thoại cho tôi, giọng gấp gáp: "Báo cảnh sát!"

Tôi vừa cầm chặt điện thoại, chưa kịp bấm số, đã thấy một tên trong đám đó rút d.a.o từ n.g.ự.c ra, lao thẳng về phía tôi.

Mũi d.a.o lóe sáng, cách tôi chỉ vài mét, Tưởng Thời Yến đang đ.á.n.h nhau với hai tên bỗng quay đầu.

Anh lao tới, dùng thân mình che cho tôi.

"Một tiếng "bụp" vang lên, con d.a.o đ.â.m thẳng vào eo anh.

Nước mắt không báo trước rơi xuống, khi nhìn thấy m.á.u chảy ra từ áo anh, tôi thậm chí quên cả thở.

Tưởng Thời Yến dựa vào người tôi, hơi thở dần gấp gáp, nhưng vẫn dùng hết sức giơ tay, dùng đầu ngón tay lau nước mắt trên má tôi.

"Đừng sợ."

"Mạng anh cứng lắm, không c.h.ế.t đâu."

Cho đến khi anh được khiêng lên cáng, lên xe cứu thương, tôi vẫn cảm thấy tất cả như một giấc mơ.

19

May mắn thay, vết thương không sâu.

Sau khi được cầm m.á.u và khâu kịp thời, Tưởng Thời Yến được chuyển vào phòng bệnh thông thường.

Sau đó, tôi nhanh chóng liên lạc với gia đình anh.

Bố mẹ anh vội vã từ ngoại tỉnh đến, cùng đi còn có cả Lâm Khê.

Ngoài hành lang bệnh viện, cô ấy đỏ mắt quát tôi.

"Nếu không phải vì cô, Thời Yến đâu có bị thương nặng thế!"

Tôi ngẩng mắt nhìn cô ấy:

"Đây là bệnh viện, làm ơn nhỏ giọng."

"Hơn nữa, tôi đâu có yêu cầu anh ấy đến cứu."

Lâm Khê sững sờ, không thể tin nổi:

"Sao cô có thể lạnh lùng đến vậy!?"

Như chợt nhớ ra điều gì, cô cười lạnh, "Ồ, cô còn hận chuyện năm xưa lúc cô gặp nguy hiểm, anh ấy không đến cứu phải không?"

Cô ấy lại nói tiếp:

"Lúc đó, là tôi chặn điện thoại của cô, sau đó Thời Yến mới không nhận được cuộc gọi cầu cứu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lang-kinh-tinh-yeu/chuong-6.html.]

"Sau đó, anh ấy xem xong đoạn video cô bị bắt nạt, đã tìm thẳng đến nhà Mã Hưởng Thiên, nếu không có cảnh sát kịp thời đến, hôm đó anh ấy suýt nữa đ.á.n.h c.h.ế.t hắn..."

Tôi bình tĩnh ngắt lời Lâm Khê:

"Cô không cần nói với tôi những chuyện này."

"Tôi quên hết rồi."

"Ở đây đã có bạn gái như cô, tôi xin phép đi trước."

Lâm Khê không ngờ tôi lại bình tĩnh đến vậy, sắc mặt lập tức trở nên phức tạp.

Tôi bước đến cửa, cô đột nhiên lên tiếng sau lưng.

"Tôi và anh ấy đã chia tay gần một năm rồi."

Tôi dừng bước.

Cô ấy cười khổ, tự nói, "Anh ấy đề nghị như vậy, sau khi cô gặp chuyện năm đó."

"Thực ra ngay từ khi về nước, tôi đã cảm nhận được, anh ấy đối với cô hoàn toàn khác, không phải như anh ấy giải thích với tôi, chỉ là quan hệ bạn tình."

Cô nhún vai, "Có lẽ lúc đó, chính Thưởng Thời Yến cũng không nhận ra mình đã thích cô."

Không khí tĩnh lặng một lúc.

"Ôn Tị."

"Chuyện năm xưa, tôi xin lỗi."

"Tôi không biết lúc đó cô thực sự gặp nguy hiểm..."

Lâm Khê trước khi rời đi đưa cho tôi một phong bì dày.

Trong đó có hơn hai mươi vé máy bay.

Mỗi chuyến đều từ Bắc Kinh đến Giang Thành.

Là do Tưởng Thời Yến mua.

"Năm qua, tháng nào anh ấy cũng đều đặn đến Giang Thành hai lần, chỉ để nhìn cô từ xa."

"Bạn bè anh ấy đều khuyên, nếu không thể buông bỏ thì cứ gặp mặt nói chuyện, nhưng anh ấy lại khóc, nói rằng mình không đủ tư cách xuất hiện trước mặt cô..."

"Tôi nói với cô những điều này không phải để khuyên cô tha thứ cho anh ấy, mà để chứng minh, bản thân tôi cũng đã buông bỏ."

20

Tưởng Thời Yến tỉnh dậy đã thấy tôi ngồi bên giường bệnh.

Ánh mắt chạm nhau, đáy mắt anh đỏ ngầu, giọng khàn đặc.

"Ôn Tị..."

"Anh tưởng cả đời này không gặp lại em nữa."

Tôi đặt xấp vé máy bay lên bàn, "Chẳng phải anh đã gặp nhiều lần rồi sao?"

Tưởng Thời Yến lặng lẽ cúi mắt, như đứa trẻ mắc lỗi, "Em biết hết rồi."

"Anh không định làm phiền em đâu, anh chỉ muốn..."

Tôi nhẹ nhàng ngắt lời anh, "Tưởng Thời Yến, những chuyện đó không quan trọng nữa."

"Quan trọng là, chuyện giữa chúng ta đã qua rồi."

Mắt anh lại đỏ, gò má tái nhợt không một giọt máu.

"Anh biết."

"Ngày em nghỉ việc, anh đã biết, chúng ta không còn khả năng nữa."

Anh quay sang nhìn tôi, "Ôn Tị, chuyện thăng chức năm xưa của em, anh rất xin lỗi."

"Anh biết cảm giác nỗ lực bao lâu, cuối cùng bị phủ nhận không dễ chịu chút nào."

Tay tôi gọt vỏ trái cây dừng lại.

Thật hiếm có.

Tưởng Thời Yến, người luôn đứng trên đỉnh kim tự tháp, quen ra lệnh, lại nói với tôi hai từ "xin lỗi".

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lăng kính tình yêu
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...