Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lăng Vân Đài

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta ngẩng đầu nhìn thần điểu.

Nó cũng đang nhìn ta.

“Là giọng của ta, ngươi đã niết bàn, tự nhiên có thể nói chuyện cùng ta.”

“Bùi thị nữ, ta biết suy nghĩ của người ngươi. Thế gian này bị những kẻ dị thế giày vò, ngươi muốn cứu người, có phải vậy không?”

Ta không ngừng đánh đàn, gật đầu.

“Đây là thần lực, ngươi cầu xin ân huệ này cũng sẽ phải trả giá đắt, ngươi có bằng lòng không?”

“Cái giá đắt gì vậy?”

“Mười năm thọ mệnh.”

Thần nữ từ xưa đến nay đều là đoản mệnh, xóa đi mười năm thọ mệnh thì còn lại không nhiều lắm.

Ta không do dự, gật đầu.

“Ta đồng ý.”

Nó vỗ cánh, bay đến Lăng Vân Đài, nhìn ta một lát, cuối cùng thở dài một tiếng.

“Những điều này vốn là kiếp nạn của bá tánh, nếu ngươi muốn hóa giải, ta sẽ thành toàn cho ngươi.”

Theo sau là một tiếng sải cánh vút bay đi.

Ta dừng đàn, tầm mắt dừng lại nơi nó bay lên không trung, rất lâu không nói.

Cho đến khi dưới đài vang lên tiếng gọi khản đặc, đánh thức ta.

“Phu nhân, ngươi tỉnh. Hu hu hu, thật sự quá tốt rồi.”

“Nha đầu con không đau nữa sao? Thật sự khoẻ rồi sao? Thiên hạ cảm tạ phượng hoàng thần điểu, cảm tạ thần nữ.”

……

Bọn họ ôm nhau mà tìm lại thân nhân, vừa cười vừa khóc, lại một lần nữa quỳ lạy ta.

Lần này là thật tâm thật lòng.

“Thần nữ nương nương sống lâu trăm tuổi.”

Ta im lặng mỉm cười.

Ta đã thanh toán xong với thiên hạ.

16

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lang-van-dai-rufc/chuong-12-het.html.]

Dưới đài, Bùi đại phu nhân ngăn ta lại, sắc mặt bà ấy rất kém.

“A Chương, có thể về nhà cùng mẫu thân không?”

Ta lắc đầu.

Bà ấy lùi lại một bước, cười tự giễu.

“Ta biết con oán ta nhưng ta có thể làm gì bây giờ?”

“Rõ ràng, điều này cũng không phải chỉ một mình ta sai.”

Ta trầm mặc, đúng là tất cả mọi người đều sai nhưng bọn họ không tính là sai, chỉ có thể là ta sai.

Ta trước sau vẫn không bước lại vào Bùi phủ một bước.

Còn với Bùi thị mà nói, không có thần nữ, cả tộc Bùi thị chẳng là gì cả.

Ngày hôm sau, Bùi Thiều Hoa bị ban chết.

Không bao lâu sau, Thái Tử khởi binh mưu phản.

Thái Tử Phi của hắn tội lỗi ngập đầu, hắn cưới phải thần nữ giả, tự nhiên cũng không thể làm hoàng đế.

Hắn lựa chọn con đường được ăn cả ngã về không.

Đáng tiếc, bị Thất hoàng tử phát hiện, bị ban ba thước lụa trắng..

Trong lúc nhất thời, tin đồn Hoàng đế sắc phong Thất hoàng tử làm tân Thái Tử lan truyền khắp triều đình.

Ngày ta rời khỏi kinh thành, Tống Từ đến tiễn.

Hắn vẫn nhìn ta bằng đôi mắt đen sâu thẳm: “Nàng đã nghĩ kỹ chưa, thật sự muốn đi sao?”

Ta gật đầu: “Cảm ơn ngươi đã giả thành hôn với ta, hiện giờ mọi thứ đã kết thúc, ta chỉ muốn làm chính mình.”

Hắn vươn tay, ôm chặt ta vào lòng, ôm thật sự khẩn thiết.

Ta không phản ứng, để hắn ôm.

Thật lâu sau, hắn mới buông ra, giọng nói nghẹn ngào.

“A Chương, ta biết, nàng là người rất tốt, trước nay đều rất tốt.”

Ta cười, đẩy hắn ra.

“Tống Từ, núi cao sông dài, có duyên gặp lại.”

Ta khoác bọc hành lý lên vai

Từ nay về sau, ta chỉ muốn làm một Bùi Hành Chương thuộc về chính mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lăng Vân Đài
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...