Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

LÃNH CUNG KHÔNG HỐI

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta sững sờ, không nhịn được sờ vào bụng dưới vẫn phẳng lì, nơi này thế mà lại có hài t.ử của ta và hắn sao?

Vì muốn trở thành một Hoàng Thượng tốt, Cố Thúy những năm trước ngày đêm lao lực, thân thể kiệt quệ nghiêm trọng.

Tuy hắn đã quên ta, nhưng chúng ta từng cùng thuộc một thời không, chỉ có ta mới có thể hiểu được những ý tưởng kỳ lạ của hắn, vì vậy hắn vẫn thích dính lấy ta.

Sau khi bãi triều, mỗi tối hắn đều đến tẩm điện của ta, nhưng cơ bản vừa chạm vào gối là đã ngủ thiếp đi.

Thỉnh thoảng có thời gian rảnh, cũng có chút lực bất tòng tâm, vì thế chúng ta luôn chưa có con.

Những năm đó bên ngoài đầy rẫy những lời đàm tiếu về ta, ngay cả nha đầu nhỏ cũng dám sau lưng chế nhạo bụng ta không tranh khí .

Sự trách phạt của Thái Hậu lại càng tăng lên không ngừng, Nữ Giới ta chép đến mức có thể đọc ngược lại, trên tay mọc lên vết chai dày cộm.

Nhưng ta không muốn tạo áp lực cho Cố Thúy nên không bao giờ nhắc đến trước mặt hắn, hắn cũng không còn toàn tâm toàn ý chỉ có ta, nên hoàn toàn không hề phát hiện.

Ta chỉ hết lòng nấu các loại t.h.u.ố.c bổ, điều dưỡng thân thể cho hắn.

Sau này, thân thể đã điều dưỡng khỏe mạnh, nhưng hài t.ử lại được điều dưỡng vào bụng Ngu Uyển Âm.

Sự thất vọng của ta tích tụ theo ngày tháng, tình yêu đối với hắn cũng chẳng còn sót lại bao nhiêu qua ngày tháng mài mòn.

Ngay lúc tất cả trở về không và ta quyết tâm rời đi, hài t.ử mà ta từng mong mỏi nhiệt thiết lại đến.

Ta cười khổ vuốt ve bụng, Bảo bối, Hài t.ử của ta, trên thế gian này thế mà lại không một ai mong chờ sự có mặt của con.

Nhưng, con lại làm sai chuyện gì cơ chứ?

Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng ồn ào cắt ngang suy nghĩ, ta mở cửa sổ nhìn ra.

Mười dặm đuốc chiếu sáng đêm tối như ban ngày, pháo hoa rực rỡ bung nở trên đường lớn ngõ nhỏ Kinh thành, rực rỡ chói lóa.

"Du Quý Phi Nương Nương Long Thai vô sự, Bệ Hạ Long Nhan đại duyệt , cùng muôn dân đồng vui."

Trên lầu thành phía xa, Cố Thúy ôm Ngu Uyển Âm trong lòng, được vạn người tôn kính, tận hưởng vinh quang vô thượng.

Bách tính trong thành bị đ.á.n.h thức từ trong giấc ngủ, trẻ con khóc la, gà ch.ó không yên, nhưng đều dám giận mà không dám nói.

Ta chưa từng nghĩ có một ngày Cố Thúy cũng sẽ làm ra chuyện "Phong Hỏa Hí Chư Hầu" .

Hóa ra, hắn thật lòng yêu một người lại điên cuồng đến như vậy, điên cuồng đến mức khiến ta cảm thấy xa lạ.

Ta ôm bụng xin lỗi nhẹ nhàng.

Xin lỗi con nhé Bảo bối, là mẫu thân vô dụng, nhưng mẫu thân không thể giữ con lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lanh-cung-khong-hoi/5.html.]

Ngày hôm sau, ta gọi Bích Ngọc đến, nhờ nàng ra ngoài cung tìm vài vị thuốc.

Bích Ngọc đồng ý ngay, ngước mắt nhìn tờ giấy trong tay, lại kinh ngạc kêu lên.

"Nương Nương, người muốn mấy vị t.h.u.ố.c này..."

Ta đoán Bích Ngọc có thể nghĩ ta muốn hãm hại Ngu Uyển Âm, cười an ủi.

"Ta có chừng mực của mình, làm theo lời ta nói đi."

Bích Ngọc còn muốn khuyên nhủ, cửa lại truyền đến giọng nói của nam nhân.

"Nguyệt nhi sinh bệnh ư? Muốn bắt t.h.u.ố.c gì?"

Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.

Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Bích Ngọc vội vàng giấu tờ t.h.u.ố.c vào tay áo, thần sắc căng thẳng hành lễ với Cố Thúy.

May mà Cố Thúy không thực sự để tâm đến ta, vì thế hắn chỉ phẩy tay với Bích Ngọc, bước đến bên cạnh ta.

"Sao vậy Nguyệt nhi, thân thể không khỏe ư?"

Ta không dấu vết rút tay ra, còn định hành lễ nhưng bị hắn ấn vào ghế.

Thấy sắc mặt ta không tốt, hắn vẫy tay ra sau, vài tỳ nữ và thái giám liền đi ra ngoài.

Bích Ngọc cũng lo lắng nhìn ta, ta gật đầu rồi nàng mới chậm rãi lui ra.

Hắn quỳ bên cạnh ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không buông, ôm trong lòng.

"Nguyệt nhi, hôm qua làm nàng chịu ấm ức rồi."

"Nàng không phải từng nói luôn muốn chèo thuyền trên Giang Nam sao? Đợi năm sau Trẫm đưa nàng đi được không?"

"Đến lúc đó nàng lại sinh cho chúng ta một hài tử."

Tay hắn vu vơ sờ lên bụng ta, bị ta gạt ra ngay.

Cố Thúy, ta sẽ không bao giờ đợi hắn nữa.

"Long Thai được cả nước chúc mừng tối qua vẫn chưa thể thỏa mãn Bệ Hạ ư? Bệ Hạ muốn sinh thì hãy tìm Ngu Uyển Âm đi, thân thể thần thiếp không tốt, e rằng khó gánh vinh dự này."

Cố Thúy ngậm miệng lại, nhíu mày nhíu mày, dường như đang cân nhắc điều gì đó.

"Nguyệt nhi, Trẫm nhất định không phụ nàng, về phần Ngu Thị... nàng hãy đợi một chút, Trẫm nhất định sẽ cho nàng một lời giải thích."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
LÃNH CUNG KHÔNG HỐI
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...