Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lão Thi Trấn Xác

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vấn đề không thể nằm ở chỗ ông nội được, bởi vì ông đã chấp nhận tự sát, thì cái tai sát này, không lý nào ông lại không chịu mang đi!

Thầy Thạch bị tôi hét vào mặt, rõ ràng là có chút tức giận, nhưng vẫn kìm nén được. Có lẽ vì chính ông ấy là người đưa ra chủ ý này, cũng tương đương với việc gián tiếp hại c.h.ế.t ông nội tôi.

Ngay khi tôi định nói tiếp điều gì đó thì bố đã kéo tôi lại.

Thầy Thạch cúi đầu lẩm bẩm một mình: "Vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu?"

Dường như nghĩ ra điều gì, ông ấy đột nhiên quay sang quát chú hai: "Anh phải nói cho tôi biết sự thật! Rốt cuộc đứa bé c.h.ế.t như thế nào!"

Chú hai nghe vậy sắc mặt biến đổi, hoảng hốt mở miệng: "Thầy... thầy đang nói cái gì vậy!"

Thầy Thạch nhìn thấy vẻ hoảng loạn trên mặt chú hai liền biết ngay có điều mờ ám, quát lớn: "Đến nước này rồi mà anh còn không nói thật! Anh tưởng tôi là thần tiên chắc? Nếu không nói mau, cả nhà các người đều phải c.h.ế.t!"

Chú hai sợ mất mật, lắp bắp: "Tôi... tôi... tôi đã phân... p.h.â.n x.á.c nó, rồi ném... ném xuống sông rồi!"

Thầy Thạch nghe xong liền nhìn chú hai với ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Anh hả! Anh hả! Tại sao ngay từ đầu không nói thật với tôi?"

Bố vội vàng tiến lên hỏi: "Thầy ơi, có vấn đề gì sao ạ?"

Thầy Thạch trả lời: "Vong nhi bị phanh thây, lệ khí quá nặng! Ông cụ không thể nào mang nổi luồng sát khí này đi đâu!!"

"Vậy... vậy phải làm sao bây giờ??" Chú hai lúc này căng thẳng tột độ, hối hận vì sao không nói ra sự thật sớm hơn.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Thầy Thạch im lặng một lúc rồi nói: "Vẫn còn kịp!" Nói xong ông quay sang nhìn tôi, "Cậu chắc chắn là chưa nhìn thấy t.h.i t.h.ể ông nội cậu chứ?"

Tôi bị ông ấy nhìn đến mức sởn gai ốc, đáp: "Cháu chắc chắn!"

Thầy Thạch thấy tôi trả lời như vậy thì thở phào: "Vậy thì tốt! Đêm nay cậu hãy làm theo lời tôi dặn."

"Cháu cần phải làm gì?" Tôi ngẩn người.

"Cậu cần phải đi tìm lại những phần t.h.i t.h.ể mà chú cậu đã p.h.â.n x.á.c mang về đây... sau đó an táng t.ử tế!"

Bố vừa nghe xong liền vội vàng lắc đầu, hô lớn: "Để tôi đi cho!"

Thầy Thạch liếc nhìn bố tôi: "Anh không đi được, bất cứ ai đã nhìn thấy t.h.i t.h.ể ông cụ đều không đi được."

Nói xong ông quay sang tôi: "Chỉ có cậu mới đi được thôi, bởi vì bất cứ ai từng nhìn thấy t.h.i t.h.ể đều sẽ nhiễm hơi hám của ông cụ. Mà ông cụ là người Che Sát, chắc chắn đã chạm trán với vong nhi... nếu mang theo hơi hám của ông cụ mà đi, chắc chắn sẽ c.h.ế.t bất đắc kỳ tử!"

Bố nghe xong mấp máy môi: "Con trai, chú ý an toàn."

Thật ra trong lòng tôi cũng sợ đến mức dựng tóc gáy, dù sao cũng là phải tiếp xúc với xác c.h.ế.t, hơn nữa lại còn là cái xác bị phân thây, nhưng vì sự an toàn của cả gia đình, tôi không thể không đi!

"Vâng!" Tôi ném cho bố một ánh mắt an tâm.

Dường như nghĩ đến điều gì, tôi quay sang nhìn chú hai, lúc này trong mắt tôi hoàn toàn không còn chút tôn trọng nào đối với bậc cha chú nữa.

"Tại sao vừa rồi ông lại quỳ xuống trước quan tài!" Tôi lạnh lùng hỏi.

Chú hai bị câu hỏi bất ngờ của tôi làm cho sững sờ: "Cái gì?"

"Tại sao ông lại dập đầu trước quan tài!" Tôi hỏi lại lần nữa, lần này giọng tôi đã có chút run rẩy vì giận.

Chú hai sợ sệt: "Tao... tao sợ bố đổi ý... không chịu Che Sát thay tao."

Nghe đến đây, tôi không thể nhịn được nữa, tung một cước đạp thẳng vào người chú hai, khiến chú ngã lăn quay ra đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lao-thi-tran-xac/chuong-4.html.]

Bố vội vàng kéo tôi lại, thím hai lập tức đỡ chú hai dậy.

"Nhớ lấy! Cú đạp này là tôi thay ông nội đạp ông!" Tôi gào lên trong điên dại, nước mắt cũng tuôn rơi theo khóe mi:

"Ông nội đã c.h.ế.t thay cho ông rồi! Mà ông còn sợ ông nội không giúp ông sao?"

Chỉ đạp một cái, tôi không đ.á.n.h tiếp nữa, sức bố lớn hơn tôi, tôi không cựa quậy được.

Thấy tôi đã bình tĩnh lại, bố mới buông tay ra, tôi quả thực cũng không động thủ nữa.

Tôi đến trước mặt thầy Thạch, hỏi: "Cụ thể cháu cần phải làm như thế nào?"

7

Đêm khuya, tôi một mình đi ra bờ sông của thôn.

Chú hai... chính tại nơi này đã bóp c.h.ế.t đứa bé, và còn p.h.â.n x.á.c nó.

Tôi rất sợ!

Những tán cây bên cạnh xào xạc trong gió đêm.

Trên người tôi mang theo một sợi dây đỏ mà thầy Thạch đưa cho, ông bảo tôi buộc một đầu vào gốc cây trên bờ.

Đầu còn lại buộc vào thắt lưng tôi, làm như vậy để đề phòng vong nhi tinh quái kéo tôi dìm xuống sông!

Tôi buộc chặt một đầu vào gốc cây, đầu kia buộc vào eo mình.

Gió thổi qua mặt nước tạo nên những gợn sóng lăn tăn, phản chiếu ánh trăng đẹp không sao tả xiết.

Nhưng... tôi chẳng còn tâm trí nào mà thưởng thức.

Tôi cởi quần áo, đứng trên bờ khởi động làm nóng người.

Thầy Thạch dặn tôi tuyệt đối không được để bị chuột rút, nhất định không được.

Khởi động xong, tay tôi vẫn run bần bật vì sợ, dù sao thì sắp phải xuống sông mò xác, đổi lại là ai cũng chẳng thể nào bình tĩnh nổi.

Hít một hơi thật sâu! Tôi lao mình, ngụp lặn xuống nước.

Chú hai nói, đứa bé nằm trong phạm vi ba bốn mét quanh gốc cây to này.

Nước ngay lập tức nhấn chìm tôi, một luồng khí lạnh lẽo bao trùm toàn thân.

Tôi cứ ngụp lặn liên tục trong nước nhưng vẫn chưa mò thấy gì.

Cuối cùng, trong lúc bơi, tôi cảm giác chân mình chạm phải vật gì đó.

Cả người tôi bắt đầu run lên, không biết là do sợ hãi hay do nước lạnh ngấm vào người.

Nhưng tôi biết bây giờ không phải lúc để tỏ ra yếu đuối, tôi vội vàng lặn sâu xuống.

Dưới nước, tôi mở mắt ra.

Mặc dù ánh trăng xuyên qua nước không mạnh, nhưng ở khoảng cách gần như vậy, tôi vẫn nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

Chỉ thấy trong làn nước, những phần t.h.i t.h.ể của đứa bé bị buộc vào từng tảng đá, lơ lửng như những dải rong rêu, đung đưa theo dòng nước.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lão Thi Trấn Xác
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...