13.
Khung cảnh.
Trong chớp mắt đã rối loạn cả lên.
Tề Cảnh Tông luống cuống, liên tục bấm loạn trên điện thoại.
Sau đó, gương mặt âm trầm, anh ta gắt gao nhìn chằm chằm về phía Tần Dự.
Từ xa.
Tần Dự nâng ly, cụng từ xa một cái.
Anh ta mỉm cười:
“Tề tổng, chúc mừng, chúc mừng.”
Thẩm Nhung hoảng hốt né tránh.
Sợ hãi đến mức nước mắt tuôn rơi.
Tề Cảnh Tông lại một lần nữa chắn trước mặt cô ta.
Bàn tay lớn che kín đôi mắt cô ta.
Anh ta nói:
“Đừng sợ, có anh ở đây.”
Không nói thêm một lời, anh ta bế bổng Thẩm Nhung rời đi trong những bước dài.
Đêm đó.
Thẩm Nhung dùng điện thoại của anh ta lén gọi cho tôi.
Đắc ý:
“Chị à, hình như tôi đã thắng rồi.
Tề tổng nói, sẽ cho tôi một hôn lễ thế kỷ.”
Bên kia, giọng đàn ông từ xa dần tiến lại gần:
“Nhung Nhung, em đang làm gì thế?”
Giọng cô gái ngọt ngào:
“Đang chờ anh.”
Tề Cảnh Tông cất giọng dịu dàng:
“Đừng sợ, anh sẽ không bỏ chạy. Anh sẽ bảo vệ em mãi mãi.”
14.
Thiếu gia nhà họ Tề.
Trước bao ánh mắt, dính phải scandal tình ái – chẳng còn gì “hấp dẫn” hơn cho báo giới nữa.
Các mặt báo đồng loạt chiếm lấy trang nhất.
Dư luận rầm rộ, không cách nào đè xuống.
Việc Thẩm Nhung ngất xỉu còn có thể miễn cưỡng giải thích.
Nhưng khoản chuyển tiền hiện lên trên màn hình lớn, đã trở thành bằng chứng thép cho câu chuyện ong bướm của Tề Cảnh Tông.
Cho dù đội quan hệ công chúng của Tề thị có tài giỏi đến đâu, cũng không thể chối cãi.
Trong công ty Tề thị, cổ đông lần lượt bán tháo cổ phiếu.
Giá trị thị trường lập tức rơi thẳng xuống mức đóng băng.
Cha mẹ Tề Cảnh Tông gọi tôi về nhà cũ.
Vừa đẩy cửa vào.
Từ xa đã thấy Tề Cảnh Tông quỳ thẳng tắp trong phòng khách.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Mẹ Tề tìm cách hòa giải:
“Lần này là Cảnh Tông sai, nó còn trẻ, chưa từng thấy qua những thủ đoạn xấu xa ngoài xã hội.”
“Con bé kia, nhà họ Tề sẽ nhanh chóng xử lý ổn thỏa thôi, Lệ Lệ.”
“Chúng ta mới thật sự là người một nhà.”
Tôi mỉm cười, thần sắc thản nhiên.
Ngược lại, Tề Cảnh Tông không nhịn nổi:
“Mẹ, Thẩm Nhung không phải người xấu!”
“Câm miệng!” Cha Tề phản ứng dữ dội, sắc mặt tức đến tím tái.
Tôi nhấp một ngụm nước, đặt mạnh cốc xuống bàn, nhìn về phía mẹ Tề:
“Mẹ, thì ra mẹ cũng mang thai rồi à. Chỉ là không biết, mẹ và Thẩm Nhung, ai sẽ sinh trước?”
Trong khoảnh khắc.
Mặt mũi tất cả mọi người trong nhà cũ đồng loạt biến sắc.
Tề Cảnh Tông bật người khỏi sàn, trừng mắt nhìn chằm chằm mẹ mình.
Nghiến răng nghiến lợi:
“Mẹ, ý của hai người là gì?! Hai người muốn bỏ rơi con sao?!”
Trong giới này, hiếm ai ở tuổi năm mươi còn lựa chọn sinh con.
Biết mẹ Tề mang thai.
Phản ứng đầu tiên của tôi cũng giống như vậy—
Tề Cảnh Tông đã trở thành một quân cờ phế bỏ.
Cha mẹ Tề đã bắt đầu tính đường nuôi “tài khoản phụ”.
Cha Tề đập mạnh bàn:
“Con trước tiên tự nhìn lại trò hề con gây ra đi! Chỉ sau một đêm, công ty bốc hơi ba tỷ, Tề Cảnh Tông, con định giải thích thế nào với cổ đông?!”
Sắc mặt Tề Cảnh Tông thay đổi liên tục.
Cha anh ta đứng bật dậy, dứt khoát kết luận:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/le-le-sinh-sinh/5.html.]
“Từ ngày mai, con khỏi cần đến công ty nữa!”
Hai cha con ầm ĩ như nước với lửa.
Mẹ Tề len lén kéo tôi sang một bên, vẻ mặt do dự:
“Lệ Lệ, mẹ biết con đã điều tra mẹ. Nhưng chuyện mẹ mang thai là ngoài ý muốn, vợ chồng mẹ vẫn sẽ đặt trọng tâm ở Cảnh Tông.”
“Đừng nói nhảm nữa!”
Không xa, một giọng phụ nữ ngân dài vang lên.
Cửa lớn của nhà cũ mở ra.
Một người phụ nữ uyển chuyển bước vào…
15.
Vừa bước vào cửa, bà đã lườm tôi một cái:
“Đồ vô dụng!”
Khuôn mặt mẹ Tề lập tức cứng đờ:
“Chị thông gia, chị cũng tới rồi.”
Mẹ tôi đứng thẳng, từ trong túi xách lấy ra một bản thỏa thuận, “bộp” một tiếng ném xuống bàn trà.
“Tề Chính Niên, cho con trai ông xem bản thỏa thuận này đi. Nếu không có vấn đề gì thì ký vào, chấm dứt với con gái tôi, mỗi người một ngả.”
Cha Tề nhíu chặt mày.
Ánh mắt lướt qua bản thỏa thuận ly hôn, vẻ mặt không đồng tình.
Mẹ tôi hừ lạnh một tiếng:
“Hoặc là ký, hoặc là ra tòa, nhà các người tự chọn.”
Tề Cảnh Tông giật lấy thỏa thuận, lật xem vài trang, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Chia tám mươi phần trăm tài sản? Sao bà không đi cướp luôn đi?!”
Mẹ tôi chậm rãi châm điếu t.h.u.ố.c lá nữ tính, nhả khói ung dung:
“Bên ngoại tình, cho cậu hai mươi phần trăm cũng đã là nhiều rồi.”
Điện thoại kết nối video.
Chẳng mấy chốc, trong màn hình vang lên giọng Thẩm Nhung đang vùng vẫy.
Đôi mắt toát ra vẻ hoảng loạn:
“Tề tổng, cứu em…”
Sắc mặt Tề Cảnh Tông thoáng chốc thay đổi, bật dậy như bị châm lửa:
“Bà… bà đã làm gì Nhung Nhung? Giam giữ trái phép sao?!”
Mẹ tôi nheo mắt, khói thuốc mờ ảo tỏa ra, phong tình lẳng lơ:
“Vậy thì cậu cứ kiện tôi đi.”
Sắc mặt Tề Cảnh Tông hết xanh lại trắng.
Mẹ tôi đổi tư thế, tựa người vào sofa, giọng chậm rãi:
“Tôi chỉ nuôi dưỡng con chim sẻ nhỏ của cậu ăn ngon mặc đẹp thôi, trước khi thai đủ tháng sẽ không động tới cô ta đâu.”
“Dù sao thì… phải đủ tháng mới làm được xét nghiệm ADN, đúng không?”
Mắt Tề Cảnh Tông trợn to:
“Đồ đàn bà độc ác!”
Tôi vớ lấy gạt tàn trên bàn.
Nhưng bị mẹ tôi ngăn lại.
Bà cười:
“Con gái à, công dân hợp pháp thì không nên lúc nào cũng động tay động chân.”
Cha Tề hít sâu một hơi:
“Lâm tổng, nếu hai đứa nó thật sự ly hôn, bà có nghĩ đến tổn thất thương mại của hai nhà không?”
Mẹ tôi dập điếu thuốc, ngẩng mắt nhìn ông ta:
“Thì tổn thất thôi.”
16.
Vì tình mà Tề Cảnh Tông bất chấp tất cả.
Trong nhục nhã, anh ta ký vào bản thỏa thuận.
Mẹ tôi theo sát cho tới tận cục dân chính.
Khi bước ra ngoài, trước cửa đã chật kín phóng viên truyền thông.
Tề Cảnh Tông khựng lại.
Theo bản năng ngoái đầu nhìn tôi, sắc mặt âm trầm:
“Lâm Lệ, cô nhất định phải làm ầm ĩ thế này sao?!”
Đám phóng viên nào chịu chờ tôi trả lời.
Tức khắc ào tới.
Micro chĩa thẳng vào mặt mẹ tôi:
“Lâm tổng, xin hỏi lần bà thu mua Tề thị này là để báo thù cho con gái sao?”
“Bây giờ bà và Tần Dự trở thành cổ đông lớn nhất, có phải có ý định thôn tính toàn bộ không?!”
Mẹ tôi ung dung vuốt mái tóc:
“Tôi cũng đâu có biết, là con gái tôi bảo tôi mua thôi.”
--------------------------------------------------