Ngay tối hôm đó, chúng ta quyết định bắt đầu làm phép.
Đây là lần đầu tiên ta thấy sự hoảng loạn thật sự trên khuôn mặt Phụ hoàng.
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y Quý phi. Miệng không ngừng gọi tên thân mật của Quý phi.
Khi rạch tay, hắn thậm chí còn không chớp mắt.
Ca ca của Quý phi, Tiêu Đại tướng quân, cũng đến cung.
Sau khi biết rõ ngọn ngành, hắn xách kiếm định xông vào cung Hoàng hậu g.i.ế.c người.
Phụ hoàng đè hắn lại. Ánh mắt kiên quyết.
"Những gì nàng ta nợ Nhu nhi."
"Trẫm sẽ tự mình đi đòi!"
"Việc cấp bách là phải trừ bỏ sát khí trên người Nhu nhi."
Phụ hoàng quay đầu nhìn ta.
"Niệm Niệm có nắm chắc không?"
Ta đảo mắt trong lòng một cái. Cha của ta ơi, người đừng quá coi thường người khác.
Buổi làm phép bắt đầu. Ta vừa dán bùa lên người Quý phi.
Khí đen từ miếng ngọc bội liền tuôn ra không ngừng. Cả căn phòng nhanh chóng bị khí đen bao phủ.
Khí đen cuồn cuộn như sóng thần. Phụ hoàng ôm Quý phi, nhanh chóng bị nhấn chìm.
Ta giơ kiếm gỗ đào lên, lấy m.á.u làm mực, viết phù chú lên giấy bùa đã bôi chu sa. Giây tiếp theo, một luồng kim quang bùng nổ.
Khí đen trong phòng tan biến hết. Miếng ngọc bội cũng rơi xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh.
Phụ hoàng nhìn Quý phi tỉnh lại mơ màng, vui mừng đến rơi nước mắt.
"Hoàng thượng, thần thiếp—"
"Mơ thấy con của chúng ta rồi."
Lúc này thần sắc Quý phi tiều tụy. Trông bà ấy dường như già đi rất nhiều.
Phụ hoàng nắm tay bà ấy, những giọt lệ lớn rơi xuống.
"Nhu nhi, Trẫm sẽ đòi lại công bằng cho nàng và con."
Sau chuyện này. Trong cung không còn ai nói ta là đứa nhỏ lừa đảo, giả thần giả quỷ nữa.
Ta thoáng chốc trở thành người được chào đón nhất trong Hoàng cung.
"Ngũ công chúa, người có thể giúp ta bói xem lúc nào đào hoa của ta sẽ đến?"
"Ngũ công chúa, ta gần đây hay gặp ác mộng, có phải bị yêu ma quỷ quái quấn thân không?" ...
Tuy nhiên, Mẫu phi lại cấm cửa tất cả những người này.
Cả ngày khóa chặt cửa cung. Ngay cả Thượng Thư phòng cũng không cho ta đi nữa.
"Mẫu phi chỉ muốn con bình an vô sự."
"Ta sẽ xin Hoàng thượng, để hai mẹ con chúng ta rời khỏi cung."
"Mẫu phi tình nguyện mang con cao chạy xa bay."
Ta biết Mẫu phi đang lo lắng điều gì. Chuyện này, cả cung trên dưới đều đồn ầm lên.
Cho dù Hoàng hậu an tâm dưỡng thai, đóng cửa không ra ngoài. Bà ta cũng không thể không biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/linh-hon-ma-quy-danh-cap-linh-hon/6.html.]
Nhưng ta và Mẫu phi không giống nhau.
Ta muốn gặp vị Hoàng hậu này. Muốn hỏi bà ta rốt cuộc đang che giấu bí mật gì.
Không đợi ta đích thân đến cung Hoàng hậu. Ta liền bị trói đưa đi.
Lại là vào một đêm trăng tròn. Nói đúng hơn. Đây hẳn là mật điện của Hoàng hậu.
Tường ở đây dán đầy những lá bùa lớn nhỏ. Treo đầy các loại cờ chiêu hồn khác nhau.
Trên một lá cờ chiêu hồn, ta thấy tên của Ninh Hương.
Quả nhiên, cái c.h.ế.t của Ninh Hương cũng có liên quan đến bà ta.
"Ngươi còn nhớ nàng ta không?"
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói dịu dàng. Ta quay người lại nhìn.
Chỉ thấy một người nữ nhân mặc đồ trơn, không trang điểm, mặt mỉm cười.
Đôi mắt bà ta hiền hòa, giống hệt tượng Phật thờ trong Phật đường.
"Đương nhiên nhớ chứ."
"Nàng ta đâu có ít lần bắt nạt ta."
Bà ta vuốt ve bụng mình đang nhô lên, cười khẩy một tiếng.
"Ta cũng nhớ."
"Lúc trước có người nói ngươi là kẻ lừa đảo giả thần giả quỷ."
"Ta bảo nàng ta để ý kỹ ngươi, nhưng nàng ta khăng khăng nói ngươi không đáng lo ngại."
"Bổn cung ghét nhất là những người tự cho mình thông minh."
"Cho nên, ngươi g.i.ế.c nàng ta?" Bà ta chỉ cười.
"Cũng không phải, ta chỉ là sớm đưa nàng ta đi đầu thai."
"Dù sao, bổn cung không muốn thấy kẻ ngốc."
Đây là lần đầu tiên ta thấy việc g.i.ế.c người được nói thành "đưa đi đầu thai" một cách tao nhã như vậy.
Không hổ danh là Hoàng hậu một nước.
"Vậy ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao?" Bà ta cười lớn.
"Ngươi đương nhiên không phải, ngươi đã phá vỡ mưu kế của ta nhiều lần như vậy."
"Ngươi thông minh như vậy, lẽ ra phải là con của ta mới đúng chứ."
Ta cũng học theo bà ta cười.
"Chỉ tiếc là, ta không có phúc khí này."
"Không phải là con của ngươi."
Vẻ mặt bà ta trở nên dữ tợn, trông vô cùng không hài hòa trên khuôn mặt tựa Phật t.ử kia.
"Nhưng ta có cách khiến ngươi trở thành con của ta!"
"Ồ? Là đ.á.n.h cắp tâm trí ta, đổi lấy dung mạo ta, hay là đoạt lấy mệnh cách của ta?"
Ta đã đoán trước rồi. Bản thân nhất định sẽ bị Hoàng hậu bắt đến.
Và bà ta làm tất cả những điều này đều là vì đứa con trong bụng.
--------------------------------------------------