Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lời Dối Trá Của Chồng.

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đừng vội, tớ đã báo cảnh sát rồi, chúng ta kiên nhẫn đợi một chút đi, bây giờ ai đi trước người đó có nghi vấn lớn nhất.”

Hai người căng thẳng nhìn đối phương, có chút vẻ ch.ó cùng giứt giậu.

Lưu Ý hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc: “Dao Dao, bây giờ em đang ở đâu? Chúng ta là vợ chồng, có bất kỳ hiểu lầm nào cũng nên giải quyết trực tiếp, không nên nghi ngờ lẫn nhau, anh và Tình Tình thật sự trong sạch, em nhất định phải tin anh!”

“Vợ chồng? Khi anh bò trên người Tình Tình, anh cũng nghĩ vậy à?”

“Với lại, anh… hôm nay đã uống t.h.u.ố.c dự phòng phơi nhiễm chưa?” Tôi tiếp lời.

“Thuốc dự phòng phơi nhiễm gì?” Tên khốn khựng lại hai giây.

Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Thuốc dự phòng phơi nhiễm HIV ấy mà, Tình Tình không nói với anh sao? Cô ấy là người mang virus HIV mà.”

Lưu Ý lập tức trợn tròn mắt, kinh hoàng nhìn người phụ nữ trước mặt…

“Tình Tình… cô ấy… cô ấy đang nói cái gì?”

Ha! Trong sạch? Với thái độ này mà anh cũng dám nói trong sạch ư?

Lúc này, Tình Tình lập tức phản ứng, nhe nanh múa vuốt lao về phía camera: “Á á á! Giang Dao con khốn nạn! Ai là người mang virus HIV chứ, cái mồm ch.ó của mày đang phun ra thứ phân gì vậy!”

Nói xong, cô ta liền tháo chiếc camera giám sát xuống rồi ném mạnh xuống đất, lập tức vỡ tan tành…

Tôi vội vàng điều chỉnh sang chiếc camera khác, cái nằm trong hộp rèm cửa.

Vị trí này, chắc cô ta không với tới được ngay.

Chưa kịp để tôi nói gì, một tiếng “chát” vang lên…

“Cô ta nói thật hay giả?” Đây là giọng của Lưu Ý.

Ngay sau đó, con tiện nhân ôm nửa bên mặt khó tin nhìn anh ta: “Anh lại không tin em sao? Chỉ với ba câu ba điều của con tiện nhân đó, anh lại trực tiếp đóng dấu cho em? Lưu Ý! Em đã theo anh năm năm! Từ đầu đến cuối chỉ có mỗi mình anh, vậy mà anh lại nghi ngờ em?”

Lúc này tên khốn cũng hơi phản ứng lại, vội vàng đưa tay ra an ủi.

Tôi không đúng lúc hắng giọng: “Khụ khụ, xin lỗi nhé, vừa rồi cầm nhầm kịch bản rồi, làm lại nào.”

Tên khốn giật mình, lập tức rụt bàn tay đang vươn ra kia lại. Anh ta nhìn ngang ngó dọc tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh. Bàn tay kia lơ lửng giữa không trung, trông vô cùng ngượng ngùng.

“Năm năm? Hai người đúng là đã dàn dựng một màn sát biên tuyệt vời đấy nhỉ? Nói xem nào, đây là ý của ai?”

Cả hai cùng ngẩng đầu lên, tiếp tục tìm kiếm nguồn âm thanh, từ từ đi đến bên cửa sổ, thấy đèn hồng ngoại nhấp nháy.

Tôi vội vàng nhắc nhở: “Lần này, nếu còn phá hoại camera giám sát, thì hoàn toàn có thể khẳng định chắc chắn rồi đấy, vàng là do hai người trộm!”

Tình Tình lập tức nổi cơn thịnh nộ, gầm lên xông tới gào thét: “Giang Dao mày nói bậy! Vàng của mày vốn dĩ là đồ giả! Mày là kẻ lừa đảo! Còn giả vờ làm đại gia, làm phú bà, con tiện nhân suốt ngày sống bám đàn ông như mày, không giả bộ được nữa rồi đúng không! Thế thì ngả bài luôn đi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loi-doi-tra-cua-chong/chuong-5.html.]

Cô ta cuống rồi, cuối cùng thì cô ta cũng cuống rồi.

Lúc này Lưu Ý nheo mắt nhìn chằm chằm vào camera: “Dao Dao, bây giờ em quay về đây, giải thích rõ ràng, có lẽ anh sẽ tha thứ cho em.”

Tôi móc móc tai, cảm thấy vừa rồi có lẽ mình nghe nhầm: “Tha thứ? Lời này lại nói ra từ đâu thế?”

Lưu Ý hít sâu một hơi, từ từ nói: “Giang Dao, rốt cuộc em… có thân phận gì?”

Tôi hơi khó hiểu: “Anh cho rằng em nên có thân phận gì?”

Lúc này Tình Tình cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, có lẽ ngẩng đầu lên khiến cô ta hơi khó chịu, bèn dứt khoát giẫm lên ghế, giật mạnh chiếc camera xuống, để tầm nhìn ngang bằng.

Ngực cô ta phập phồng dữ dội, chống nạnh gầm lên: “Giang Dao, mày vốn dĩ chỉ là một con ăn mày! Quỹ tín thác là giả, vàng miếng là giả, ngay cả tiền xu kỷ niệm mà bố mẹ mày để lại cũng là giả nốt!”

“Mày có biết ba năm qua chúng tao đã sống thế nào không? Mày giả vờ làm bạch phú mỹ cái ch.ó gì chứ? Mày…”

“Đing đoong.”

Chuông cửa vang lên.

Cả hai cùng cứng đờ.

Tôi chuyển sang camera ở cửa chính. Ba cảnh sát đứng ngoài cửa, một người đang giơ thẻ công an: “Mở cửa, công an đây.”

Chiếc camera giám sát trong tay Tình Tình “phịch” một tiếng rơi xuống đất.

Tôi cười nói ra đoạn ghi âm cuối cùng: “Quên không nói với hai người, nửa tiếng trước tôi vừa làm xong lời khai ở đội cảnh sát hình sự. Tội trộm cắp với số tiền lớn, bị phạt tù từ ba đến mười năm. Tình Tình, tôi thật sự không lừa cậu, vàng là thật đấy.”

Màn hình đột nhiên rung lắc dữ dội, kèm theo tiếng gầm của Lưu Ý: “Giang Dao con khốn nạn, cút về đây cho tao!”

5

Ngay sau đó là tiếng la hét hoảng loạn của Tình Tình: “Mấy thỏi vàng đó vốn dĩ là giả! Giả hết!”

Sau đó, cả hai bị đưa đến phòng thẩm vấn.

Còn tôi, đã chờ sẵn từ lâu. Cả hai nhìn thấy tôi thì hận không thể xông tới xé nát mặt tôi.

Tôi sợ hãi nép vào lòng chú cảnh sát: “Chú cảnh sát ơi, chồng cháu có xu hướng bạo lực.”

Rồi tôi nháy mắt với anh ta.

Chú cảnh sát cảnh cáo anh ta: “Đây là sở công an, xin hãy chú ý lời nói và hành vi của mình.”

Sau đó viên cảnh sát mở sổ ghi lời khai, ánh mắt sắc bén nhìn tôi: “Cô Giang, cô có thể xác định vàng miếng và tiền xu kỷ niệm trong két sắt ban đầu là thật không?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lời Dối Trá Của Chồng.
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...