Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

LỜI SÁM HỐI LÚC LÂM CHUNG

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta cười lạnh đứng dậy, chỉ vào Cố Trầm Chu.

Ta đợi chàng ư? Bá phụ bị bệnh, không có tiền chữa trị chàng có biết không? Ta mà đợi chàng thì chỉ có thể trơ mắt nhìn bá phụ chết!

Những ấm ức dồn nén trong lòng bỗng chốc tuôn trào.

Ban đầu ta còn lo chàng nghe xong sẽ áy náy, giờ xem ra kẻ này hoàn toàn không xứng!

Cố Trầm Chu lại tỏ vẻ không tin.

Sao có thể! Trong nhà rõ ràng còn cả ngàn quan tiền! Sao có thể ngay cả một thang thuốc cũng không mua nổi? Cô đừng hòng lừa ta!

Mắt ta đỏ ngầu, người run lên vì tức giận.

Thiên hạ đại loạn, nạn đói khắp nơi, làm sao có đủ!

Nói đến đây, cuối cùng chàng cũng không tranh cãi nữa, chỉ siết chặt nắm đấm, không muốn tin.

Còn ngươi nữa! Ta chỉ vào Từ Thiếu Khanh.

Ngươi ghét ta, vậy tại sao lại hại ta? Ngươi có biết bá phụ ta tuổi già sức yếu, sau này không có ta hầu hạ thì ông ấy biết phải làm sao không!

Nhắc đến bá phụ, nước mắt ta cuối cùng cũng không kìm được mà tuôn rơi.

Cô đừng giả vờ nữa! Ta không bị cô lừa đâu.

Hắn khoanh tay trước ngực, liếc nhìn Cố Trầm Chu.

Ngươi cũng đừng để nó lừa, nó tham phú phụ bần nên mới gả cho tên què Yến Hành đó.

Cố Trầm Chu không nói gì.

Chàng từng cùng ta nếm trải khổ cực nên biết cuộc sống của người nghèo khó khăn đến nhường nào.

Chàng hít một hơi thật sâu, nhìn ta với ánh mắt phức tạp.

Coi như ta trách lầm cô, chúng ta huề.

Ta tức đến hai tay run lẩy bẩy, cổ họng ngứa ran rồi lại phun ra một ngụm m.á.u tươi.

Từ Thiếu Khanh nhíu mày.

Máu heo à? Cô đừng giả vờ nữa.

Ta chưa kịp chửi hắn thì trước mắt tối sầm rồi ngất đi.

Khi tỉnh lại, ta đang ở trong gian phòng dành cho khách của phủ Thừa tướng.

Trong phòng đông nghịt người, ngay cả cha và Từ Tích Chi cũng đến.

Bên ngoài là tiếng cãi vã không ngớt.

Cha, con thật sự chỉ muốn dọa nó một chút thôi, không có ý định g.i.ế.c nó đâu.

Con chỉ lỡ lời nhất thời, không cẩn thận nói cho nó biết sự thật thôi.

Còn chuyện của lão già đó, con cũng không cố ý. Lúc đó con vội về nhà, thật sự không để ý xe ngựa đụng phải người, có trách thì chỉ trách lão già đó mắt mù đ.â.m sầm vào xe con.

Thấy ta tỉnh lại, Từ Tích Chi vội thở phào nhẹ nhõm.

Con đã nói rồi, không phải con làm nó tức đến hộc m.á.u đâu.

Mẹ đưa tay muốn thử nhiệt độ trên trán ta nhưng ta đã né được.

Sương Tư, để mẹ xem con có hạ sốt không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loi-sam-hoi-luc-lam-chung/chuong-5.html.]

Giọng bà ấy lạ thường mang theo vẻ áy náy, có lẽ vì chuyện xấu bị ta phát hiện nên bà thấy chột dạ.

Ta nhìn Từ Thiếu Khanh.

Bá phụ ta đâu? Ta muốn đưa bá phụ đi.

Từ Thiếu Khanh liếc nhìn cha rồi ấp úng không nói.

Ta có chút bất an, chống người dậy hỏi dồn dập:

Bá phụ ta đâu rồi!

Cuối cùng, cha lên tiếng:

Chết rồi.

Ta sững người.

Nước mắt chợt tuôn rơi.

Không thể nào! Ta không tin!

Chào các cậu đến nhà của Ngạn.

Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.

Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa

Ta hoảng hốt xuống giường nhưng bị mẹ giữ lại.

Sương Tư, con nghỉ ngơi cho khỏe.

Ta hất mạnh tay bà ra, mắt đỏ hoe nhìn lướt qua từng người một rồi dừng lại trên người Từ Tích Chi.

Là ngươi, là ngươi hại bá phụ!

Cố Trầm Chu vội ngăn ta lại.

Cô đừng kích động! Con bé không cố ý đâu!

Ta tát mạnh cho chàng một cái.

Ta không cần các người nữa, ta chỉ muốn đưa bá phụ ta đi, coi như ta cầu xin các người được không! Tại sao cứ hết lần này đến lần khác trêu đùa ta?! Ta nợ các người chắc!

Ta thật sự mệt mỏi rồi.

Dù là với Cố Trầm Chu hay người nhà họ Từ, ta chưa bao giờ oán hận.

Ta chỉ mong chờ rồi lại thất vọng.

Cho đến hôm nay biết được sự thật, ta mới biết mình nực cười đến mức nào.

Tại sao lại đối xử với ta như vậy?

Ta đã bằng lòng gả cho Yến Hành rồi, số tiền họ để lọt qua kẽ tay cũng đủ cứu bá phụ mấy lần.

Tại sao bá phụ lại chết?

Cũng là để trêu đùa ta sao? Để xem ta đau khổ, buồn bã sao?

Họ né tránh ánh mắt của ta, chỉ có cha nhíu mày nhìn ta.

Con quá thất lễ rồi.

Ta vớ lấy bình sứ trên bàn ném về phía ông ta.

Ông bán con gái thì có lễ chắc? Lúc ông bắt ta gả cho Yến Hành sao không nói? Lúc ông bán ta cho Cố Trầm Chu sao không nói?

Ta vốn không còn sức để ném xa, bình sứ vỡ tan ngay trước mặt ta, mảnh vỡ văng lên làm rách mặt ta, như hai dòng lệ m.á.u chảy dài.

Cả nhà này, chỉ có cha là ghét ta nhất.

Ông ta thậm chí không muốn gặp ta.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
LỜI SÁM HỐI LÚC LÂM CHUNG
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...