Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Long Vũ Phi Thiên

Chương 72

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thanh Trúc bất đắc dĩ lắc lắc đầu. Sư phụ hắn cái gì cũng tốt, chỉ có một điều không tốt, chính là thích đổ! Bây giờ còn bị người ta lấy một năm đổ kim bắt cóc!

“Ngươi còn không mau đến?”. Vô cực đạo nhân đối Thanh Trúc rống một tiếng. Hắn như thế nào lại không biết đồ đệ này hiện tại suy nghĩ gì! Nghĩ hắn dễ dàng sao? Điều kiện như vậy có thể không ham sao? Thật sự là ngược đãi lão nhân a!

“Đến đây!”. Thanh Trúc lại thở dài. Sư phụ đều đáp ứng người ta hắn còn có thể thế nào?

”Các ngươi lui ra phía sau”. Vô cực đạo trưởng thu hồi vui cười người cũng nghiêm túc hẳn lên.

“Đến”. Hiên Viên Thiên Hành lôi kéo Long Tại Vũ lui về phía sau vài bước. Hắn chỉ biết lão đạo này là cao nhân!

“Đã biết! Nhưng hắn được không?”. Long Tại Vũ nhìn vô cực đạo trưởng khô gầy như sài thân mình cốt nhỏ giọng nói thầm. (Gầy như que củi, thân mình nhìn xương thấy xương không)

“Tiểu tử. Ngươi như thế nào biết ông nội ta không được?”. Vô cực đạo trưởng quay đầu lại trừng mắt nhìn Long Tại Vũ liếc mắt một cái.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, ngươi không cần để ở trong lòng”. Thanh Trúc đã muốn đi đến bên người ba người, vội vàng đối Long Tại Vũ giải thích, thuận tiện trừng mắt liếc sư phụ của mình một cái.

“Không có việc gì. Là Khải nhi lắm miệng”. Hiên Viên Thiên Hành cười gượng một tiếng, lôi kéo Long Tại Vũ lui về sau.

“Hừ. Biết sai lầm là tốt rồi. Thanh Trúc chúng ta bắt đầu đi!”. Vô cực đạo trưởng đắc ý trừng mắt nhìn Long Tại Vũ liếc mắt một cái, rất muốn khinh thường hắn một chút!

“Hảo”. Thanh Trúc cũng nghiêm túc đứng lên. Hé ra hoàng phù (tấm bùa màu vàng > giống đạo sĩ rởm trên TV wa’) cầm ở trong tay: “Thiên địa Càn Khôn, duy nói độc tôn, trừ tà hàng ma, lập tức tuân lệnh”.

“Di?”. Long Tại Vũ nhìn thấy Thanh Trúc kia vừa mới niệm chú ngữ xong, hoàng phù kia liền phát ra một đạo kim quang, sau đó hủ thi chung quanh thống khổ rống to một tiếng, hóa thành tro tàn.

“Thật là lợi hại!”. Hiên Viên Thiên Hành nhịn không được tán thưởng. Trước kia hắn trăm triệu lần cũng không tin tưởng loại quỷ thần này! Nhưng hiện tại sự thật xảy ra trước mắt, cũng không phải do hắn không tin!

Hai người bọn họ lăng lăng mệt nhọc thật lâu mới tiêu diệt được hủ thi, lại bị thầy trò hai người này giết giống như giết con kiến tiêu diệt sạch sẽ. Hiện tại hắn tin câu nói kia: Thật sự là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân a! (ngoài bầu trời này còn có bầu trời khác, ngoài những người này còn có những người khác, ý chỉ người cao còn có kẻ cao hơn)

“Uy. Tiểu tử. Ông nội đã đem chướng ngại trừ bỏ cho các ngươi. Ngươi có thể đem vàng cho lão đạo đi!”. Vô cực đạo trưởng hai mắt tỏa ánh sáng nhìn hai người. Ánh mắt kia tựa như đang nói: bạc a bạc! Tâm can bảo bối của ta a!

“Đạo trưởng có nghĩ là muốn có càng nhiều tiền?”. Hiên Viên Thiên Hành lấy ra ngân phiếu một ngàn hai ở trước mắt vô cực đạo trưởng quơ quơ.

“Nghĩ muốn”. Vô cực đạo trưởng ánh mắt hoàn toàn đi theo tấm ngân phiếu kia. Ngay cả đồ đệ ở một bên nháy mắt ra hiệu cho hắn hắn cũng không nhìn thấy!

“Vậy đạo trưởng liền theo chúng ta cùng đi được không? Nếu ngươi đi theo chúng ta, ta mỗi ngày đều cho ngươi đỗ kim thế nào? Hơn nữa đĩnh vàng này cũng thuộc về ngươi!”. Long Tại Vũ ở một bên nhìn thấy cảm giác Hiên Viên Thiên Hành không làm thương nhân thì thật đúng là nhân tài không được trọng dụng!

“Ta cùng sư phụ còn có việc. Không bàn việc này!”. Thanh Trúc vội vàng đoạt lấy sư phụ hắn muốn lôi kéo đi.

“Ai nha. Đồ đệ, vất vả mới có người cho chúng ta đỗ kim ai! Phải lưu lại. Cái chuyện này phải nói a!”. Vô cực đạo trưởng bỏ tay Thanh Trúc ra, chạy đến trước mặt Hiên Viên Thiên Hành.

“Đương nhiên”. Hiên Viên Thiên Hành ánh mắt cơ hồ mị cùng một chỗ. Thật tốt quá thu được một cao thủ thu phục quỷ. Về sau làm việc sẽ tiện hơn!

“Chúng ta vỗ tay hoan nghênh vi mình”. Vô cực đạo trưởng vươn tay chưởng, biểu tình kia giống như là kẻ ngốc đang hưng phấn.

“Hảo”. Hiên Viên Thiên Hành cùng vô cực đạo trưởng vỗ ba chưởng thề. Mà phía sau bọn họ hai người còn lại nhìn nhau cười khổ. Một cái là gian thương, một cái là ma bài bạc, bọn họ về sau trên đường sẽ càng “khủng bố” đi!

“Khải nhi. Đến nhận thức đạo trưởng”. Hiên Viên Thiên Hành kéo Long Tại Vũ đến phía trước.

“Nhĩ hảo”. Long Tại Vũ vô lực mở miệng. Năng lực lão đạo sĩ này thật sự tốt như vậy? Nếu hắn là tinh phách thì sẽ không sợ hủ thi!

“Di? Ngươi không phải người?”. Vô cực đạo trưởng lúc này nhìn nhìn kỹ Long Tại Vũ.

“Cái gì kêu không phải người?”. Long Tại Vũ nổi giận gầm lên một tiếng. Quỷ đạo sĩ này còn nói hắn không phải người!

“Rất kỳ quái na! Giống người lại không giống người. Có hơi thở của người, lại có chút ma khí. Long khí vẫn là nhiều hơn! Kỳ quái thật sự là kỳ quái a!”. Vô cực đạo trưởng vây quanh hai người vòng vo vài vòng tấm tắc lấy làm kỳ.

“Kì cái đầu quỷ của ngươi”. Long Tại Vũ trở mình xem thường: “Có cái gì tò mò? Ta là hoàng tộc vì cái gì không thể có long khí?”.

“Hoàng tộc?”. Vô cực đạo trưởng bừng tỉnh đại ngộ nhìn hai người: “Khó trách. Các ngươi chính là Hiên Viên hoàng đế cùng thất hoàng tử bị người đuổi giết đi!”.

“Ngươi cũng đuổi giết chúng ta?”. Hiên Viên Thiên Hành cảnh giác nhìn vô cực đạo trưởng. Hắn tham như vậy nói không chừng là đang tìm bọn họ.

“Ta không rảnh vậy! Nếu đuổi giết các ngươi ta phải cân nhắc một chút về nghề nghiệp của mình! Ta là tróc quỷ hành nghề chứ không phải giết người hành nghề! Các ngươi là cao thủ đứng đầu, ta còn nghĩ muốn đồ đệ theo ta còn có vài ngày thanh phúc a!”. Vô cực đạo trưởng trở mình xem thường. Hắn đã sớm vì hai người đoán mệnh. Hai người kia bộ dạng thực sống lâu. Bọn họ mới không nghĩ muốn cùng võ lâm cao thủ tranh giành tiền thưởng na! Hiện tại thật tốt a. Theo chân bọn họ ở cùng một chỗ còn có thể được đỗ kim. Chờ bọn hắn đem phản loạn giải quyết thì còn có chút tiền!

Thanh Trúc bất đắc dĩ thở dài. Bọn họ như thế nào không nghĩ tới muốn bắt hai người này lấy tiền thưởng. Hoàn hảo trước đó bọn họ bói một quẻ. Nếu không bọn họ thật đúng là giống những người này giống nhau chịu chết! Quẻ của bọn họ rất là kì quái. Cho dù bói bao nhiêu lần cũng chỉ là một kết quả: chính là người đuổi giết bọn họ không có kết cục tốt. Bắt được bọn họ cùng lắm là chỉ bị thương, nhưng người muốn tổn thương bọn họ thì phải nhà tan cửa nát thậm chí là trọn đời không được siêu sinh! Quẻ tượng như vậy rất là kỳ quái, cho nên sư phụ liền đánh mất ý niệm giết bọn hắn trong đầu, đổi thành giúp bọn hắn! (zậy mà tưởng cái ông đạo trưởng kia có đạo đức nghề nghiệp lắm)

“Thật sự?”. Long Tại Vũ hoài nghi nhìn lão đạo. Hắn tham tài như vậy chẳng lẽ lại với đống vàng kia không động tâm?

“Thật sự! Ta dám lấy nhân cách của ta thề”. Vô cực đạo trưởng vẻ mặt đứng đắn nhìn Long Tại Vũ.

Ngươi còn có nhân cách sao? Một bên Thanh Trúc dưới đáy lòng khinh thường. Còn nhân cách! Trước kia đều đã bị hủy hoại hết rồi. Còn nhân cách!

“Ngươi còn nhân cách sao?”. Long Tại Vũ biết Thanh trúc đang nghĩ cái gì hỏi lại. Thực hoài nghi người tham tài hảo đổ như vậy còn có nhân cách!

“Ngươi ngươi ”. Vô cực đạo trưởng tức giận đến mặt biến thành mặt heo. Tên xú tiểu tử này đức hạnh sao lại giống tên đệ tử vô đức của hắn như vậy?

“Được rồi Khải nhi. Đạo trưởng nói chúng ta tất nhiên là nghe a”. Hiên Viên Thiên Hành vội vàng giữ chặt Long Tại Vũ. Sợ hai người bọn họ đả động đến vấn đề “nhân cách”.

“Hảo”. Long Tại Vũ mắt lé nhìn Hiên Viên Thiên Hành liếc mắt một cái. Đừng tưởng rằng ta không biết ngươi suy nghĩ cái gì. Không phải sau này có tình huống nào thì cũng có thể chiếu cố lẫn nhau sao?

Hiên Viên Thiên Hành nhìn Long Tại Vũ tán thưởng cười cười. Thật sự là Khải nhi càng ngày càng thông minh!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...