Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lượng Nhân Xà

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không còn cô bạn gái hoàn hảo đáng ghen tị nhưng tôi lại cảm thấy cuộc sống bắt đầu trở nên nhẹ nhõm.

Tôi vẫn làm streamer game như trước, tôi bắt đầu kiểm soát khẩu vị, bắt đầu tập thể dục giảm cân.

Bắt đầu hẹn hò, ra ngoài giao lưu, quen biết nhiều bạn bè hơn.

Vào một đêm khuya, tôi gọi điện thoại cho bố mẹ.

Chỉ là hỏi thăm sức khỏe của họ thế nào, thế mà người mẹ vốn luôn nghiêm khắc lại có giọng nghẹn ngào.

Lúc này, tôi mới giật mình nhận ra bản thân trước đây đã bỏ lỡ quá nhiều thứ, chỉ vì muốn nắm giữ cái vẻ đẹp hư ảo và cực kỳ nguy hiểm kia.

Tôi thường xuyên gặp ác mộng.

Có lẽ là do bị ảnh hưởng bởi đoạn trải nghiệm kinh hoàng trước đây, tối qua tôi lại mơ thấy con lượng nhân xà...

Tôi mơ thấy cuộc sống của nó từ rất lâu về trước.

Trong mơ, tôi thấy những gì nó thấy, nghe những gì nó nghe, cứ như thể, tôi đã trở thành nó.

Đó là thời Minh Thanh rồi, lượng nhân xà đã g.i.ế.c một cô bé lên núi nhặt củi, khoác lên mình lớp da người đầu tiên.

Nó lang thang vô định trên phố tìm kiếm thức ăn cho mình.

Cuối cùng, nó nhìn thấy một vị tú tài ngã gục bên vệ đường.

Vị tú tài đó đói đến ngất xỉu, quê nhà bị lũ lụt, anh ta đến huyện thành tìm kế sinh nhai nhưng thân không một xu dính túi, ngay cả một cái bánh bao cũng không mua nổi.

Lượng nhân xà đưa vị tú tài về căn nhà gỗ nhỏ do thợ săn trên núi dựng.

Nó vốn định ăn thịt anh ta nhưng lại chê anh ta quá gầy gò, khô khan.

Thế là, lượng nhân xà bắt đầu nuôi dưỡng anh ta.

Nó mang về rất nhiều gà rừng, thỏ rừng cho anh. Dần dà, chàng thư sinh kia quả thật đã hồi phục sức khỏe.

Chàng thư sinh dần nảy sinh tình cảm với vị ân nhân sống giữa núi rừng này.

Anh bắt đầu dạy nó đọc sách, viết chữ, còn ngâm thơ cho nó nghe.

Lượng nhân xà cũng cảm thấy món mồi này khá thú vị.

Nó nghĩ cứ nuôi thêm chút nữa đi, nuôi cho béo hơn rồi hãy ăn.

Cứ thế, nó nuôi anh suốt hai năm.

Nhờ viết chữ, bán tranh, chàng thư sinh đã mua được một căn nhà nhỏ ở huyện thành rồi đưa cả lượng nhân xà về đó.

Lượng nhân xà không thích món mồi của mình chạy lung tung nên nó luôn nhốt chàng thư sinh trong nhà.

Ngay cả khi ngủ, nó cũng giữ chặt lấy chàng thư sinh.

Chàng thư sinh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

Anh cảm thấy mình bị kiểm soát, bị hạn chế tự do, cách đối xử giữa nam nữ thế này khiến anh vô cùng khó chịu.

Trong ấn tượng của anh, rõ ràng con gái phải dịu dàng và thục nữ mới đúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/luong-nhan-xa-jwvi/chuong-8-full.html.]

Thế là vào một đêm mưa, chàng thư sinh đã đuổi lượng nhân xà đi.

Lượng nhân xà đứng trước cửa nhà chàng thư sinh rất lâu, cuối cùng mới quay người rời đi.

Một tháng sau, chàng thư sinh thành thân, cưới con gái nhà buôn trà bên cạnh.

Trong đêm tân hôn của họ, lượng nhân xà lặng lẽ bò ra từ giếng nước.

Nó chui vào phòng tân hôn, nuốt chửng cô dâu rồi ôm chặt lấy chàng thư sinh đã bị dọa c.h.ế.t khiếp vào lòng.

Càng siết càng chặt.

Rồi từ từ nuốt chửng.

“Vốn dĩ là nuôi để làm thức ăn mà, ăn đi vẫn hơn…”

Tôi nghe thấy tiếng nó thở dài.

Tôi bỗng choàng tỉnh khỏi giấc mơ.

Giấc mơ này quá đỗi chân thực, tôi nóng lòng bò dậy liên hệ với đại sư Tân Di.

Sau khi nghe tôi kể xong, cô ấy trầm ngâm một lát: “Có lẽ là do pháp trận nó bố trí trong căn nhà của cậu vẫn chưa tiêu tán hoàn toàn, ít nhiều đã ảnh hưởng đến cậu.”

“Lời khuyên của tôi là cậu nên chuyển nhà đi.”

Tôi quay đầu nhìn căn nhà thuê mình đã ở mấy năm, thở dài: “Cô nói đúng, tôi quả thật nên thay đổi môi trường để sống tốt hơn.”

“Nếu chọn nhà không được thì có thể tìm tôi, phong thủy tôi cũng xem được, cậu là khách quen, tôi có thể giảm giá cho.”

Tôi không nhịn được cười: “Được thôi, đại sư.”

9

Năm thứ hai sau khi chuyển nhà, tôi quyết định kết thúc sự nghiệp tự do của mình.

Tôi quay lại nghề cũ, trở thành nhân viên kinh doanh bất động sản.

Hai năm nay tôi không ngừng giảm cân, hiệu quả rõ rệt, dù vóc dáng cũng không trở nên quá hoàn hảo nhưng ít nhất cũng chỉ còn hơi mập thôi.

Ngoài giờ làm, tôi thỉnh thoảng cũng livestream, trò chuyện với một nhóm cư dân mạng chưa từng gặp mặt.

Đôi khi, tôi sẽ kể về những trải nghiệm kỳ lạ này nhưng phần lớn mọi người đều không tin, chỉ coi như tôi đang bịa chuyện, về điều đó, tôi cũng không để tâm.

Tối nay khi online, tôi rảnh rỗi không có gì làm nên bắt đầu PK livestream.

Bên kia nhanh chóng kết nối với một người.

Tôi nhìn thấy gương mặt quen thuộc đó thì không nhịn được cười.

Cô gái trẻ trung xinh đẹp dựa vào ghế một cách điềm nhiên, cặp mày thanh tú hơi nhếch lên: “Ố, người quen cũ.”

Tôi chào cô ấy: “Chào buổi tối, đại sư Tân Di.”

Hết truyện.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lượng Nhân Xà
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...