Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lương Thiếp

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Như thể đang nói với ta rằng, ta có thể giả vờ xa lạ, giả vờ vô tình, thậm chí có thể dứt khoát thành hôn với một gã đàn ông chẳng có tiền đồ gì.

Nhưng, đứa con Nhân Vĩnh này, ta phải sinh cho hắn.

Đàm Cù không quan tâm đến ta, điều hắn quan tâm là người thừa kế xuất chúng tuyệt đối đó.

Ngón tay hắn gõ gõ vào miếng ngọc bội bên hông, con ngươi dưới lớp mí mắt mỏng nhẹ nhàng đảo một vòng, ánh mắt rơi xuống người Diệp Kiến Hạc vẫn còn chưa biết chuyện.

Ý uy h.i.ế.p đó của hắn, vừa khinh miệt lại vừa kiêu ngạo.

7

Đàm Cù lần này xem như đã x.é to.ạc mặt nạ.

Hoàn toàn không giả vờ nữa.

Hắn có thể nói ra tên của Nhân Vĩnh, tức là hắn nhất định sẽ dây dưa với ta.

Bây giờ, ta lại phải làm sao đây?

Nhân Vĩnh, Đàm Nhân Vĩnh.

Nghĩ đến cái tên này, ta không khỏi cười khổ.

Con trai của ta, ta vốn tưởng nó sẽ là chỗ dựa duy nhất của ta trong Hầu phủ.

Nhưng đợi đến khi ta vì nó mà trăm điều nhẫn nhịn, dốc lòng lấy lòng Đàm Cù, nâng đỡ nó thi đỗ công danh, ta mới phát hiện, sau khi nó không cần ta nữa, sự tồn tại của ta đã trở thành một gánh nặng.

Ta vẫn còn nhớ, khi ta già đi, Bệ hạ lúc đó nói rằng ta tuy là thiếp, nhưng cả đời đã nuôi dưỡng cho triều đình một vị công thần, đủ để phong làm Cáo mệnh phu nhân.

Nhưng Nhân Vĩnh đã từ chối: "Đã có mỹ danh Lương thiếp, cớ gì phải tham luyến vinh dự của chủ mẫu."

Ta lúc đó mới biết, hóa ra sự phân biệt đích thứ, nó rất để tâm.

Nhân Vĩnh chỉ mong tất cả mọi người đều hiểu lầm nó là con của chính thất, sao có thể muốn ban thưởng lớn cho ta.

Nghĩ đến đây, tim ta lạnh buốt.

Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không sinh ra nó nữa.

Nếu nó muốn trở thành con của chính thất, vậy thì hãy xem xem nó rốt cuộc có thể từ trong bụng của Triệu Thấm An chui ra không.

8

Ta không muốn nghĩ thêm nữa, dồn toàn bộ tâm sức vào việc biểu diễn.

Một điệu múa vừa dứt.

Giữa các bàn tiệc vang lên vài tiếng vỗ tay.

Cũng có người khẽ cười: "Điệu múa của đám tiện dân, chẳng qua chỉ làm bẩn mắt người khác."

Ta không ngẩng đầu.

Triệu Thấm An nói xong một câu, lại nhìn sang bên cạnh, "Hầu gia, ngài nói xem?"

Ý của người say không ở rượu.

Triệu Thấm An đâu phải là người sẽ đi so đo với một vũ nữ quèn.

Điều nàng ta quan tâm là Đàm Cù, để ý đến mấy câu hắn vừa nói với ta.

Điều mà Triệu Thấm An muốn có được, thì nhất định phải có được.

Nếu có một chút sơ hở nào, nàng ta đều sẽ tìm mọi cách giăng thiên la địa võng.

Ta quá hiểu nàng ta.

Cũng chính vì vậy, ta mới trước khi biểu diễn, cố tình ở bên cạnh Triệu Thấm An lỡ lời nói ra chuyện vừa tình cờ gặp Đàm Cù.

Quả nhiên, nàng ta bắt đầu từng bước ép tới.

Ta nghĩ, Đàm Cù hẳn cũng sẽ vui lòng thấy tình huống này.

Họ một người là tiểu thư khuê các, một người là Hầu gia tham vọng, tự nhiên là xứng đôi.

Ta chúc họ mau chóng thành hôn, đừng làm liên lụy đến người khác nữa.

Đàm Cù uống rượu, chén rượu nhẹ nhàng đặt lên bàn.

Lại không nói gì.

Ta không khỏi sững người.

"Hầu gia?"

"Triệu tiểu thư cẩn trọng lời nói, ca nữ nhạc sư mà Tề Vương điện hạ chọn, tự nhiên là cực tốt."

Sắc mặt Triệu Thấm An cứng lại.

Đàm Cù nhàn nhạt quay đầu đi.

Ta nghĩ ngợi, bỗng nhiên tỉnh ngộ tuy nói Đàm Cù và Triệu Thấm An là liên hôn chính trị, nhưng kiếp này Đàm Cù nhất định phải làm người ủng hộ Tề Vương, tự nhiên sẽ không chiều chuộng Triệu Thấm An.

Tề Vương cười nói: "Bây giờ phụ hoàng không thích ta, dù ta là thân vương thì đã sao? Người thất thế, cần gì phải nghe nhạc tao nhã. Ta lại thấy nhạc dân gian này rất hay."

Ngài ấy vẫy tay: "Gọi người múa đến hỏi chuyện."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/luong-thiep-uefm/chuong-3.html.]

Tề Vương nhìn ta, "Múa mà thật thà thế này, hiếm thấy thật, ngươi có bằng lòng vào phủ của bản vương không?"

Bàn tay nâng chén của Đàm Cù bỗng dừng lại.

Hắn siết chặt chén rượu, bất giác định mở lời.

Lại thấy ta quỳ trên đất, nhẹ nhàng lắc đầu, nắm lấy tay Diệp Kiến Hạc bên cạnh.

"Điện hạ thứ tội, dân nữ đã có gia thất, e là không thể hưởng phúc này, hầu hạ điện hạ."

Tề Vương trông như một người không có tính khí, vô cùng rộng lượng: "Ồ, nếu đã vậy, thì bản vương sẽ tác thành cho người."

Đàm Cù từ từ thở phào một hơi.

Lúc này hắn mới phát hiện, ngón tay mình cầm chén rượu, không biết từ lúc nào, đã siết đến phát đau.

Hắn bị sao thế này?

Hắn cười tự giễu trong lòng, chỉ là một thị thiếp mà thôi, cớ gì phải nóng vội như một thằng nhóc mới lớn thế này.

Chẳng lẽ hắn thật sự sợ nàng vào phủ Tề Vương, từ đó hắn sẽ không bao giờ cướp nàng về được nữa?

Thật nực cười.

Đàm Cù nắm chặt bàn tay rịn ra mồ hôi lạnh, không nhận ra rằng mình đã thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay khoảnh khắc sau.

Ta nói: "Nhưng được Tề Vương điện hạ chiếu cố, dân nữ vô cùng cảm kích, dân nữ chỉ có một nguyện vọng, xin Tề Vương điện hạ cho phép phu thê con được vào phủ, đời này kiếp này phu thê chúng con sẽ chỉ tấu nhạc múa phụ họa cho Tề Vương điện hạ."

Bỗng nhiên, trong tiệc không biết có tên ngốc nào lỗ mãng, bất cẩn làm đổ chén rượu.

Ta không dám để ý đến động tĩnh này, toàn tâm toàn ý tập trung vào khoảnh khắc sẽ ảnh hưởng đến cả đời vinh hoa phú quý của chúng ta.

Ta và Diệp Kiến Hạc xuất thân hèn mọn, cũng không thông minh tuyệt đỉnh, nếu muốn trèo cao, chỉ có thể đặt cả thân mình lên bàn cược, cược một lần quý nhân mở mắt.

Ta căng thẳng đến nghẹt thở.

Tên ngốc lỗ mãng bàn bên cạnh dường như đang lẩm bẩm c.h.ử.i rủa gì đó, có vẻ như bị rượu đổ ướt cả người, vô cùng bực bội, nhưng lại vì nể mặt Tề Vương, đành phải cố gắng hạ giọng xuống mức thấp nhất.

Tức giận mà nhẫn nhịn.

Tề Vương cười, ngài ấy gật đầu: "Được thôi, trong phủ vừa hay đang thiếu vài nhạc công tấu nhạc."

Một lời định đoạt.

Tim ta đập loạn nhịp, vô cùng kích động.

Động tĩnh phiền nhiễu trong tiệc cũng biến mất.

Tĩnh lặng như c.h.ế.t.

9

Ta vào phủ Tề Vương.

Cuối cùng cũng có chỗ dựa.

Những người quen cũ nghe tin chúng ta bám được vào "cây đại thụ", nhưng "cây đại thụ" này lại đã thất thế, vẻ mặt mỗi người mỗi khác.

Có người lộ vẻ chế giễu, có người lạnh lùng đứng nhìn.

Một tỷ tỷ từng thân thiết ở phường nhạc lén nói với ta: "Sao muội lại chọn Tề Vương, ngài ấy đã bị phế rồi, đợi tân đế lên ngôi, sẽ trở thành bia sống bị thanh trừng xử phạt, thà vào phủ Bình Dương Hầu còn hơn."

Nàng ấy nói: "Muội không biết đó thôi, trong những ngày muội đi, Bình Dương Hầu đã đặc biệt triệu kiến mọi người trong phường nhạc, còn chọn cả Thanh Nguyệt vào phủ rồi. Nghe nói, hắn còn hủy cả hôn ước với tiểu thư nhà họ Triệu, bây giờ Thanh Nguyệt đắc ý lắm, thậm chí còn nghĩ mình sắp được làm chính thất phu nhân nữa."

Ta không mấy bận tâm.

Chỉ có chút ngạc nhiên về việc Đàm Cù hủy hôn ước.

Hắn không phải là người sẽ vì sắc đẹp mà bỏ quyền lực.

Kiếp này, lại từ bỏ một sự trợ giúp to lớn như vậy, quả thực có chút kỳ lạ.

Nhưng dù sao đi nữa cũng không liên quan đến ta.

Diệp Kiến Hạc thì khá hài lòng với tình hình hiện tại.

Bây giờ Tề Vương vừa bị phế ngôi Thái tử, bị đuổi ra khỏi hoàng cung, lại không cho ngài ấy đến đất phong, chỉ cho ngài ấy dọn vào Tề Vương phủ.

Lúc đến vội vàng, người hầu trong Tề Vương phủ ít, nhà trống nhiều, ngay cả những nhân vật nhỏ bé như hai chúng ta, cũng được phân cho cả một gian phòng phụ.

Hơn nữa, Tề Vương tác phong giản dị, không thích yến tiệc. Trong phủ một tháng cũng chỉ mời khách hai lần, cũng chỉ gọi chúng ta đến đàn một khúc.

Việc nhẹ, đãi ngộ tốt.

Diệp Kiến Hạc mặc chiếc áo choàng mới tinh, không khỏi cảm thán: "Cuộc sống thế này, dù có bắt ta ch//ếc ngày mai, cũng đáng."

Những ngày tốt đẹp còn ở phía sau cơ.

Chàng đâu biết, Tề Vương đang nếm mật nằm gai, giả ngu giấu tài, sắp tới sẽ ly gián các Hoàng tử, được phục vị Thái tử.

Những lời này, đều là chuyện về sau.

Ta không biết, ở chỗ Đàm Cù, sóng gió đang nổi lên.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lương Thiếp
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...