Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

May mắn là không bỏ lỡ

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

8

Tôi và Kỳ Liên đăng ký kết hôn, làm tiệc cưới một hơi là xong. Tôi tự tay trang trí, chọn váy cưới, cho mình một lễ cưới như mơ. Từ nay về sau tôi không còn cô độc, tôi có gia đình, có chỗ dựa.

Nhưng trong lễ cưới, cô bạn thân Triệu Ninh lại bảo: “Đêm qua Thẩm Yến đặt vé máy bay, phát điên chạy về nước.”

Tôi thật ra không tin lắm. Dù sao anh ta với Liên Sinh khó khăn lắm mới đến được với nhau, sao có thể bỏ cô ấy mà về nước.

Trong ký ức của tôi, Thẩm Yến cao ráo tuấn tú, sang trọng. Bây giờ, mặt anh ta tái nhợt, tiều tụy, tay cầm hộp trang sức, đứng lặng nhìn tôi và Kỳ Liên. Đúng hơn là nhìn Kỳ Liên chứ không phải tôi.

Anh ta nhìn Kỳ Liên rồi nhìn tôi, ngoắc tay gọi. Đúng lúc Kỳ Liên bận tiếp khách, tôi sợ Thẩm Yến làm ầm nên vội chạy ra dỗ: “Anh đừng gây chuyện, lễ cưới này rất quan trọng với tôi, tôi không muốn xảy ra rắc rối.”

Mặt Thẩm Yến trầm xuống, rõ ràng tôi đang cầu xin nhưng như chọc giận anh ta.

Anh ta nhìn về phía Kỳ Liên: “Lạc Ninh, trong hai bọn anh, ai mới là thế thân?”

Tôi sững người, không hiểu ý.

Anh ta lại hỏi: “Vợ à, anh với anh ta, ai mới là người thay thế?”

Anh ta gọi tôi là vợ, tự nhiên như chưa từng chia tay.

Trước đây anh ta chỉ gọi khi vui, mà anh ta vui thì toàn liên quan đến Liên Sinh. Tôi thà để anh ta gọi cả họ tên.

Tôi lạnh mặt: “Thẩm Yến, tôi không phải vợ anh.”

Tôi chỉ vào Kỳ Liên: “Tôi là vợ anh ấy, có giấy kết hôn hẳn hoi.”

Thẩm Yến nhìn tôi im lặng, sắc mặt u ám. Tôi có chút hối hận vì lỡ lời, sợ anh ta nóng nảy làm liều.

Đúng lúc đó Kỳ Liên gọi tôi. Anh ôm tôi, trấn an: “Đừng chạy lung tung, kẻo lạc.”

Anh ấy lại vỗ vai: “Đừng sợ, anh ở đây.”

Tôi tựa vào n.g.ự.c Kỳ Liên, nghe nhịp tim bình ổn. Nỗi bất an tan biến.

Tôi mỉm cười gật đầu: “Vâng.”

Kỳ Liên cúi xuống hôn nhẹ môi tôi, tôi ôm lại anh. Có Kỳ Liên bên cạnh, lễ cưới có ra sao cũng chẳng sao.

Hôn xong tôi nhìn ra Thẩm Yến đã biến mất. Không có màn gây rối, anh ta lặng lẽ bỏ đi.

Triệu Ninh nói anh ta bước vội như chạy trốn thứ gì đó.

Điện thoại tôi nhận một tin nhắn từ số lạ: [Em chưa từng cười với anh như thế.]

Triệu Ninh còn trêu: “Thẩm Yến như bị sốc, mình chưa thấy anh ta thảm thế bao giờ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/may-man-la-khong-bo-lo/5.html.]

Tôi lắc đầu, không nói gì, nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỳ Liên. Tuổi thơ nương tựa, thanh xuân yêu nhau, giờ thành vợ chồng. Những chuyện khác không còn quan trọng, quan trọng là... Tôi đang ở bên người tôi yêu.

9

Lúc Thẩm Yến rời đi, nhờ Triệu Ninh đưa hộ tôi một chiếc nhẫn.

Triệu Ninh lạnh lùng: “Giờ mới biết mua nhẫn, trước đó anh làm gì?”

Thẩm Yến đối với tôi rộng rãi đủ thứ, dây chuyền, vòng tay, trâm cài, khuyên tai không trùng nhau. Chỉ duy nhất không có nhẫn.

Có lần ăn cơm, Triệu Ninh đùa: “Bao giờ anh tặng Lạc Lạc nhẫn cưới?”

Thẩm Yến gọi điện, lát sau tài xế mang tới một dây chuyền ngọc bích.

Triệu Ninh tức run: “Tôi nói là nhẫn! Cô ấy theo anh bao năm không đáng một cái nhẫn sao?”

 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí

Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 

Thẩm Yến dựa vào ghế, chân vắt chéo, cười bất cần: “Sớm muộn cũng có, cô gấp cái gì.”

Anh ta kéo cằm tôi, hứa: “Trong mười năm anh sẽ đeo nhẫn cho em.”

Tôi cúi đầu cười không nói gì. Tự nhiên nhớ Kỳ Liên. Anh ấy không đùa giỡn hứa hẹn kiểu đó. Dù mặt có giống, người không giống, cuối cùng cũng không phải anh ấy.

Sau bữa đó tôi bắt đầu muốn xa Thẩm Yến. Điện thoại không nghe, Wechat không trả lời, đổi mật khẩu cửa, không qua lại nữa.

Ít ngày sau Thẩm Yến đau dạ dày, gọi video cho tôi, mặt xanh xao tiều tụy. Tôi lại nhớ đến Kỳ Liên trước khi mất tích ở chiến trường cũng hốc hác như vậy. Không kìm được, lại chạy qua chăm sóc.

Nhà Thẩm Yến đầy vỏ chai rượu, một tuần tôi không gặp không biết anh ta uống bao nhiêu.

Tôi dọn dẹp, nấu cháo, giặt đồ, gọt táo cho anh ta. Anh ta kéo tay tôi: “Đừng trốn anh. Lạc Ninh, anh không lừa em, mười năm trong tay em sẽ có nhẫn thật to.”

Tôi cười: “Sao không phải bây giờ?”

Anh ta im lặng, rồi nói: “Giờ anh còn một chấp niệm phải giải quyết.”

Anh ta kéo tôi nằm xuống, ôm chặt: “Anh không lừa em, chờ anh mười năm.”

Tôi tựa vào n.g.ự.c anh ta, nghe tim đập. Tim không biết nói dối.

10

Đêm tân hôn với Kỳ Liên hầu như không ngủ.

Sáng hôm sau tôi xuống tầng dọn bao cao su đã dùng, chợt thấy Thẩm Yến. Anh ta đứng cạnh xe Ferrari, râu mọc lởm chởm, mắt đỏ ngầu, dưới chân đầy mẩu thuốc lá. Anh ta khàn giọng: “Anh chờ cả đêm, nhìn đèn phòng em tắt.”

Anh ta nhìn dấu đỏ trên cổ tôi, mắt hoe lên: “Lạc Ninh, anh bệnh rồi, khó chịu lắm.”

Trước kia nghe câu này tôi sẽ bỏ hết để chăm sóc. Bây giờ chỉ có thể nói: “Anh tự mua thuốc uống đi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
May mắn là không bỏ lỡ
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...