Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Kế - Linh Nhân Thịnh Thế

Chương 36

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Giang Nhược Trần, sao mặt cô tái mét vậy!..." Cái chai vừa rơi xuống liền vỡ thành nhiều mảnh sắc nhọn, cắt ngang qua gò má trắng hồng, để lại một vệt máu nhàn nhạt. Dịch Diệp Khanh thấy vậy không khỏi nhói lòng, đầu ngón tay run run khẽ chạm lên vết thương.

"Đau!" Trong nháy mắt, Giang Nhược Trần đau đớn đến suýt kêu thành tiếng nhưng nhìn ra ngoài bàn xét thấy tình hình rất nguy hiểm, cô chỉ có thể cắn môi nhịn xuống tiếng hét. Vừa lúc này, một gã đàn ông cầm mã tấu thấy được hai người trốn dưới gầm bàn, liền lăm lăm con dao trong tay tiến đến.

Dịch Diệp Khanh cảm thấy như trái tim mình sắp rơi ra ngoài rồi, tay cô không tự chủ mà nắm chặt tay người bên cạnh, mắt thấy gã kia càng lúc càng gần, tiếng đập phá, gào thét xung quanh dường như biến mất trong phút chốc, chỉ còn lại tiếng hít thở nặng nề cùng với tiếng bước chân của gã đàn ông kia."Đừng sợ..."

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên một bóng đen chắn trước bàn, quật ngã gã đàn ông xuống, đoạt lấy mã tấu và ném nó ra xa. Sau đó Dịch Diệp Khanh thấy mấy người mang âu phục màu đen như "bóng đen" xông vào trong lều bạt, vây xung quanh hai người thành một vòng tròn, ngăn lại đám lúc nhúc đang đâm chém.

"Nơi này rất nguy hiểm, phu nhân, tiểu thư mau mau rời khỏi, nơi này giao cho chúng tôi xử lí..." Người đàn ông nói xong liền che chở cho Giang Nhược Trần và Dịch đại tiểu thư rời đi, trên đường trở về hai người không hề hé môi nói với nhau câu nào, không còn sôi nổi như lúc đến, xe cũng không quay về bệnh viện mà đi đến khách sạn Giang Nhược Trần ở. Lần này, Dịch Diệp Khanh không hề mở miệng từ chối.

Trên đường đi, Dịch Diệp Khanh im lặng đến bất thường, ngay cả khi Giang Nhược Trần nói cùng ở chung phòng, cô cũng không nói gì, không giống như đại tiểu thư ba hoa chích chòe ngày trước. Giang Nhược Trần nhìn bóng lưng trầm mặc của cô, lòng mơ hồ cảm thấy có chút không yên, chẳng lẽ oắt con này bị dọa sợ sao?...

"Tổng giám đốc Giang, chúng tôi đã điều tra, lần tập kích này chỉ đơn giản là ngoài ý muốn, mấy tên côn đồ đánh nhau mà thôi..."

"Chúng tôi vừa cùng một chỗ với nhau thì có côn đồ đánh nhau, thật sự chỉ là trùng hợp thôi sao?" Giang Nhược Trần vuốt lông mày, nghe người đàn ông báo cáo tình hình không khỏi nảy sinh ngờ vực, "Anh đi điều tra xem chuyện này có quan hệ gì với gia tộc Kawana hay không, đừng chỉ chăm chú nhắm vào bọn người kia..."

"Vâng! Tôi hiểu, chúng tôi cam đoan chuyện này tuyệt đối sẽ không xảy ra lần thứ hai!"

"Còn có lần sau thì các anh cũng không cần ở nơi này làm gì! Anh..." Vừa ngẩng đầu chợt trông thấy Dịch Diệp Khanh đứng sững sờ nhìn mình, lời nói đến nửa thì ngập ngừng, "Anh đi xuống trước..." Giang Nhược Trần đứng dậy đi tới trước mặt đại tiểu thư, khẽ mỉm cười nói, " Sao hôm nay cô tắm nhanh quá vậy, tóc còn chưa lau khô đây..."

"Giang Nhược Trần, cô có chuyện gạt tôi!" Dịch Diệp Khanh thất vọng hất ra bàn tay đang vuốt ve đầu tóc còn ướt sũng của mình. Giang Nhược Trần bị đẩy ra liền sửng sốt trong chốc lát, cuối cùng đành nuốt hậm hực vào trong mà thu hồi bàn tay chơ vơ giữa không trung. Cô xoay người đi đến quầy bar trong phòng khách, lấy ra một chai rượu, "Vừa rồi chúng ta chưa ăn được bao nhiêu, tôi gọi vài món lót dạ rồi cùng nhau ăn..."

"Có phải cô cũng giống như người ngoài, xem tôi là đại tiểu thư ăn hại phá gia? Tôi biết ngay từ lúc đầu các người đã lừa gạt, cô còn trẻ như vậy sao lại muốn lấy ba tôi? Đến tột cùng ba tôi chết như thế nào? Vì sao Dịch Mặc thà chết cũng phải nghe lời cô? Còn có những người ngoài cửa kia, từ lúc tôi xuống máy bay đã cảm thấy có người theo dõi tôi, hóa ra là người của cô, vì sao mà cô phải làm đến như vậy?"

"Cô suy nghĩ nhiều quá, bọn họ là bảo vệ trong bộ an ninh của Dịch Hằng, nghe nói bối cảnh gia tộc Kawana không đơn giản, nên tôi mang theo những người này để can đảm thêm chút..."

"Cô gạt người!" Dịch đại tiểu thư đoạt lấy ly rượu đỏ trong tay Giang Nhược Trần, tức giận nói: "Lúc tôi xuống máy bay đã thấy qua hai người kia, giờ chỉ cần tôi gọi cho Lê Nặc là có thể biết họ có phải là người của bộ an ninh hay không!"

"Dịch Diệp Khanh! Cô sử dụng nhân viên quản lý nhân sự của tôi thuận tay quá nhỉ! Tôi không cần nhân viên không trung thành. Cô có tin ngay bây giờ tôi khai trừ cả hai hay không?"

"Giang Nhược Trần, cô đừng đùa giỡn với tôi!" Dịch đại tiểu thư mở to hai mặt nhìn thẳng vào người đối diện, "Cô đừng xem tôi như con nít, tôi không dễ lừa gạt như vậy đâu!"

Hai người nhìn nhau rất lâu, cuối cùng Giang nhược Trần bất lực trước con người bướng bỉnh này, bất đắc dĩ phải thương lượng, "Có một số việc cô không biết thì tốt hơn, có rất nhiều chân tướng mà cô khó có thể tiếp nhận!"

"Chẳng lẽ không nói thì sẽ không có tổn thương sao?" Giang Nhược Trần, tôi hi vọng cô không theo chân bọn họ, không chà đạp lên tín nhiệm của tôi!

Giang Nhược Trần nhìn vào ánh mắt tràn đầy tức giận kia, do dự một chút rồi tiếp tục nói, "Không sai, người là do tôi phái tới nhưng không phải là theo dõi cô, chẳng qua bọn họ chỉ bảo vệ cô mà thôi, bởi vì đã có người đưa ra giá ba trăm vạn muốn mạng của cô, và mạng của tôi!"

"Là ai? Tại sao?"

"Là Dịch Hàn Lâm, chú của cô!" Có lẽ sự thật này đối với cô mà nói sẽ rất tàn nhẫn nhưng Giang Nhược Trần không hy vọng người trước mặt này chỉ là một đại tiểu thư suốt ngày la hét ăn thịt ăn thịt, đã đến lúc để cô ấy biết rằng mình sắp phải đối mặt với một bầy cáo già hổ dữ như thế nào, "Cô còn nhớ ngày ấy, lúc người đàn ông kia bắt giữ tôi thì nhận cú điện thoại cuối cùng đó sao? Đấy cũng là âm mưu của hắn ta!"

"Cô đã sớm biết, cớ gì lại không nói cho tôi? Vì sao chứ, vì sao ông ta lại làm như vậy? Chẳng lẽ chỉ vì 10% cổ phần của Dịch Hằng thôi sao? Tôi đã là người trắng tay, cớ gì phải đối xử với tôi như vậy? Cớ gì bọn họ phải ép tôi vào góc tường!" Lo Lắng của Giang Nhược Trần không hề dư thừa, quả thật Dịch Diệp Khanh bị sốc như Giang Nhược Trần đã dự đoán, trước kia cô ấy có thể không sợ hãi chút nào mà chắn một đao trí mạng cho Giang Nhược Trần, đó là vì cô còn chưa kịp sợ thì con dao đã đâm vào sau lưng. Nhưng mà, lúc cô có thể cảm nhận được nguy hiểm đang rình rập từng chút, từng chút một, mà bản thân mình ngoại trừ ngồi chờ chết, chính là sợ hãi, tiếp tục sợ hãi, đối mặt với cái chết, ai có thể đủ thản nhiên cơ chứ?...

Có lẽ chính vì sợ chết, vì tuyệt vọng với tình thân, Dịch Diệp Khanh như điên như cuồng hất toàn bộ ly rượu, chai rượu trên quầy bar đổ xuống, trong phút chốc mùi rượu tràn ngập khắp căn phòng, cùng với mùi rượu mê người kìa còn có tiếng nức nở nghẹn ngào của Dịch Diệp Khanh.

Nhìn đống hỗn độn trên sàn, Giang Nhược Trần từ từ đến gần người đang co quắp dưới đất đang ôm đầu khóc lóc dữ dội, nhẹ nhàng ngồi xuống, từ từ dang vòng tay ôm chặt cô vào trong ngực, "Đừng sợ, còn có tôi đây..." Có tôi ở đây, tuyệt đối sẽ không để cô xảy ra chuyện gì! Giang Nhược Trần vỗ về nhẹ nhàng lưng người kia, cũng nhẹ giọng thì thầm bên tai cô như lúc ở dưới bàn rượu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: MỐI TÌNH ĐẦU
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Kế - Linh Nhân Thịnh Thế
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...