Giới Thiệu Truyện
Năm tôi bảy tuổi, mẹ tôi tái giá, bà đưa tôi về nhà bà ngoại.
“Mỗi bữa con bé Tiểu Anh ăn ít, cho ăn qua loa chút là được, tôi còn trẻ, không muốn cứ thế mà lãng phí cả đời.”
“Mẹ cũng mong con được hạnh phúc, đúng không?”
Bà ngoại khẽ gật đầu.
Mẹ tôi xách hành lý, sải bước đi thẳng về phía trước.
Tôi đuổi ra tới cửa, khóc oa oa.
Bà ngoại nắm tay tôi, nhìn bóng mẹ tôi mỗi lúc một xa, dịu giọng nói.
“Đừng khóc, bà còn một miếng ăn thì sẽ không để con bị đói.”
Sau này, mẹ tôi tìm đến tôi.
“Tiểu Anh, mẹ chỉ còn mỗi con thôi.”
“Xin lỗi, nhà con đã có hai người già rồi.”