Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Tông Chi Quốc

Chương 52

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hồi thứ ba: Quốc vương chăm pa

Mọi người chỉ cảm thấy người lạnh buốt kinh hãi, da thịt như co rút, dưới chân như đổ nhựa đường, chẳng thể nào nhúc nhích nổi, mắt họ chằm chằm nhìn Nấm mồ xanh, hoặc có thể nói: nhìn vua Chăm Pa đã chết từ hàng ngàn năm trước, hắn lẻn vào cửa đá phía sau họ, rồi từ đó mất hút trong bóng tối.

Hải ngọng ra sức dụi mắt: "Chẳng lẽ, mẹ nó chứ, tớ bị hoa mắt à, các cậu có nhìn thấy gì không? Khi nãy là người cổ đại kia nhảy ra từ bức bích họa..."

Tư Mã Khôi cũng kinh hãi không thốt nên lời: "Sao Nấm mồ xanh lại trông giống y như bức vẽ vua Anagaya thế?" Con người dưới vòm trời này, đừng thấy người nào cũng hai cánh tay, hai cẳng chân, mà cho rằng họ đều giống như nhau tuốt tuột, vì họ còn có sự khác biệt của khuôn mặt, bởi mỗi người đều do cha mẹ sinh ra, mà cội nguồn huyết mạch thì đâu chỉ có ngàn dây vạn sợi, nên làm gì có chuyện giống nhau hoàn toàn? Cho dù tướng mạo xem ra có vẻ giống nhau như đúc, nhưng nếu nhìn kỹ, thì vẫn có thể phát hiện ra vài điểm khác nhau, huống hồ giữa hai thời đại, hai con người chẳng hề can hệ gì, dung mạo lại vô cùng đặc biệt, làm sao có thể giống một cách vô lý đến vậy?

Ngọn lửa do lựu đạn phốt pho sản sinh dần dần suy yếu, bóng đêm không ngừng lấn át những tia sáng còn sót lại trong đường hầm. Tư Mã Khôi thấy ngọn đèn tiết kiệm điện cùng lắm cũng chỉ dùng được khoảng một hai tiếng nữa, nếu bây giờ mà còn chút sợ sệt, khiếp hãi, thì sẽ bị nhốt đến chết dưới lòng đất tối đen này. Anh nghĩ thầm: "Dù sao sống chết gì cũng chỉ một mạng, hôm nay liều chết xông lên, cho dù thực sự có loài ác ma mượn xác hoàn hồn đi nữa, thì cũng phải nhìn cho rõ nó mới được". Lập tức, anh liền khoát tay gọi mọi người, xách súng đuổi theo sau.

Hải ngọng thấy Tuyệt sợ xanh mặt, liền lên giọng trấn an, giúp cô vững dạ: "Có gì đáng sợ chứ hả? Thằng cha trong tay chúng ta có phải cây gậy đốt lửa đâu, khẩu súng săn mà bọn khọm Anh dùng đúng là lợi hại lắm đấy, không chỉ nòng ngoại cỡ, khả năng sát thương lớn, mà bề mặt bao phủ của đạn cũng rất rộng, chỉ cần bòm một cái, ngay cả tê giác cũng chẳng chống đỡ nổi, ban nãy chỉ vì tôi chưa quét sạch ranh giới ngắm bắn, vì sợ sát thương nhầm mọi người, chứ không thì đã sớm bắn nó tan xác..." nói xong liền cùng Tuyệt kẻ trước người sau chui vào cửa đá.

Ngọc Phi Yến thấy hành động của ba kẻ liều mạng, trong lòng nghĩ chắc họ đã phát điên. Cô ta hơi do dự một chút, nhưng vì sợ một mình ở lại đường hầm tối đen như mực, biết đâu sẽ xảy ra bất trắc, thế là đành cắn răng cắn lợi, theo chân hội Tư Mã Khôi.

Mọi người đều biết phía trước tất có nguy hiểm, bởi vậy thần kinh người nào cũng căng thẳng, im tiếng nín hơi. Vừa chui qua cửa đá, họ bèn tựa lưng vào vách, rồi ai nấy giơ súng cảnh giới, chuẩn bị tâm lí sẵn sàng đối mặt với cái chết. Vậy mà trong bóng tối, tất cả vẫn yên ắng đến kỳ lạ, chỉ nghe phía xa lờ mờ có tiếng nước chảy, dường như dòng suối tồn tại ở đâu đây, ngoài ra chẳng còn thứ âm thanh gì khác. Trong khi đó, Nấm mồ xanh lẻn trốn vào đây cũng chẳng thấy xuất hiện, ánh đèn chỉ soi sáng ở khoảng cách chừng năm sáu mét, nên căn bản không thể phán đoán bản thân đang đứng ở vị trí nào.

Tư Mã Khôi lo lũ cá sấu trong đường hầm bám đuôi theo, nên đợi khi ba người còn lại vào hết, anh liền đóng cửa đá lại, và đồng thời cũng phát hiện phía sau cánh cửa có một bức phù điêu. Bức phù điêu vẽ con mãng xà trắng bập bềnh trên mặt biển sóng to gầm gào, vua Chăm Pa nằm nghiêng trên lưng rắn, dưới chân là hai nô lệ quỳ bưng hai cây nến to, ngẩng mặt lên lại có một tòa bảo tháp chín tầng.

Tư Mã Khôi chỉ đưa mắt nhìn qua bức phù điêu trên tường, nên nhất thời khó lòng giải mã được hàm ý ẩn chứa bên trong, sau đó anh liền nhờ ánh sáng yếu ớt mờ tối mà quan sát địa hình xung quanh, và chỉ thấy vách tường đá kín mít, thân tường được xếp chồng bởi vô số viên đá tạc hình mặt người, dày chi chít. Những khuôn mặt lạnh lùng, cứng nhắc ấy, càng tôn thêm vẻ thần bí và đáng sợ của vương quyền. Rất nhiều châu báu ngọc ngà rơi vãi rải rác khắp mặt đất, từ những bức thần tượng được đúc bằng vàng cho đến những tượng đầu người chạm trổ các loại đá quý, khi bị ánh đèn chiếu vào, nó đều tỏa ra thứ hào quang kỳ dị.

Mọi người đã tận mắt nhìn Nấm mồ xanh trốn vào trong thạch thất, nhưng khi bám theo hắn, thì lại chẳng thấy gì, nên có cảm giác nơi đây tựa hồ một khoảng không gian thâm u cực độ.

N.g.u.ồ.n. .t.ừ. .s.i.t.e. .T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Tư Mã Khôi đang định xách đèn thăm dò từng nơi, thì ánh sáng trong thân đèn đột nhiên vụt tắt, gõ đập thế nào cũng không sáng lại, không hiểu vì bị hỏng hóc chỗ nào. Bốn phía phút chốc chìm vào bóng tối mênh mang, bóng đen tuyệt vọng cũng theo đó mà bủa vây tâm can, Tư Mã Khôi âm thầm than vãn, sao đúng lúc này đèn lại hỏng được nhỉ, thật chẳng khác nào gặp được gió thì thuyền lại gãy mái chèo, đến bờ vực thẳm thì ngựa đứt dây cương.

Bên người Hải ngọng còn có một quả lựu đạn phốt pho nữa, nếu lợi dụng nó để phát sáng, đại khái có thể duy trì trong vòng mười phút gì đó; nhưng chưa đến thời khắc cuối cùng thì chẳng ai dám nỡ mang nó ra sử dụng. Bốn người rơi vào bóng tối, mắt không nhìn thấy bất kỳ vật gì, họ đành liều chết dừng chân sát vách tường, thứ nhất là để nghỉ ngơi chốc lát, bàn bạc đối sách; thứ hai là để sửa đèn, ngọn đèn này không giống hết pin, rất có khả năng là đứt dây hay chạm mạch gì đó, vì các thiết bị chiếu sáng mà đội thám hiểm mang theo thường là rất bền, tuyệt đối không dễ hỏng hóc, nếu xuất hiện tình trạng thế này, chỉ cần tháo ra lắp ráp lại, là có thể chiếu sáng được như cũ. Tư Mã Khôi bảo Tuyệt mò mẫm trong bóng tối tháo đèn ra kiểm tra, xem nó có thể sáng lại được hay không.

Tư Mã Khôi vừa nắm chặt khẩu súng đề phòng bất trắc xuất hiện trong bóng tối, vừa nghĩ lại cảnh ngộ gặp phải lúc trước. Anh vốn dĩ định cài bẫy theo bẫy, tìm cơ hội lật ngược tình thế, biến khách thành chủ trong đường hầm, giải quyết dứt điểm nguy cơ chí mạng luôn luôn mai phục bên mình, vì nếu không, cục diện sẽ bị người khác khống chế mãi mãi không thể xoay chuyển được. Ai mà ngờ được Nấm mồ xanh ẩn hiện như vong hồn kia, sau khi bị súng xung phong bắn trúng, lại vẫn có thể đi lại như thường; nhưng điều khiến người ta kinh ngạc hơn là, kẻ đó trông giống vua Chăm Pa đã chết từ hàng ngàn năm trước, như thể móc ra từ một khuôn đúc vậy. Những biến cố bất ngờ này đã khiến bốn kẻ may mắn sống sót, một lần nữa lại rơi vào tình thế hoàn toàn bị động.

Tư Mã Khôi không thể nhịn nổi, nghiến răng mắng chửi: "Chẳng lẽ gặp phải xác ướp sống dậy hay sao? Giữa ngày tháng Sáu mà tuyết bay đầy trời, sông Hoàng Hà chín khúc chảy ngược về tây, trong núi Dã Nhân chuyện quái quỷ gì cũng có cả ư?"

Hải ngọng ngán ngẩm nói: "Đã đến nơi sơn cùng thủy tận này rồi, cậu đừng có ngồi lèm bèm làm gì. Có điều, tớ ngẫm mãi vẫn không ra... vị cổ đại trên bức bích họa, vì sao lại đột ngột sống dậy nhỉ? Chuyện này mờ ám, tà ma thế nào ấy, mẹ nó, đúng là nổi hết cả da gà. Năm kia nghe tin Undurkhaan kích gãy cát vùi, thất bại thảm hại, tớ đã cảm thấy chuyện này có chút tà tính, muốn không tin cũng không xong."

Lúc này Tư Mã Khôi mới nhớ ra, anh vẫn chưa kể cho ba người còn lại nghe việc mình đã phát hiện ra chân tướng Tiền Bảo Sơn chính là Nấm mồ xanh, thế là anh bèn tường thuật tóm tắt một lượt, đồng thời còn nói: Nấm mồ xanh rất thông thuộc tình hình mất tích của đội vận tải bổ sung, lại nắm bắt được nhiều bí mật trong sơn cốc núi Dã Nhân. Tuy rằng trước đây hắn sử dụng dị thuật để thay đổi giọng điệu, nhưng ngữ khí bản địa chính gốc thì người ngoài không dễ bắt chước được; bởi vậy trước mắt có thể chắc chắn ba điểm liên quan đến tên này: "Thứ nhất, hắn từng là thành viên quân sự lúc quân Đồng minh kháng Nhật ở Miến Điện; hơn nữa, có khả năng quê hắn ở Vân Nam. Thứ hai, hắn là kẻ đầu sỏ đứng sau tấm màn Nấm mồ xanh, thuê đội thám hiểm và vạch kế hoạch hành động. Thứ ba, tuy lai lịch của hắn bất minh bí ẩn, nhưng chắc chắn rằng không liên quan chút nào đến vương triều Chăm Pa.

Ba người còn lại trước đây đều không hiểu vì sao Tư Mã Khôi đột ngột nổ súng, thì đến lúc này mới bừng tỉnh ngộ. Nhưng đối với chuyện Nấm mồ xanh có dung mạo giống vua Anagaya như đúc, thì mọi người vẫn cảm thấy không thể lý giải nổi, bởi chỉ e việc này tuyệt đối không đơn giản là việc hai người giống nhau. Đầu tiên, Nấm mồ xanh rất am tường những bí mật của vương triều Chăm Pa chôn giấu trong núi Dã Nhân, vì nếu hắn không dùng pháo phát tín hiệu dẫn đường, thì chẳng ai có thể tìm thấy đường hầm bụng rắn. Kế đó, hắn có thể trốn trong khoang máy bay tiêm kích vận tải, ẩn thân tàng hình ngay trước mắt mọi người. Sau cùng, mọi vết tích trên cơ thể hắn, đều chẳng giống người sống chút nào. Tất cả những điểm này, đều nhằm chứng minh một điều: Nấm mồ xanh không phải hậu duệ của vua Chăm Pa, cũng không có việc trùng hợp tướng mạo hoàn toàn giữa người thời nay và người cổ đại, mà rất có khả năng bản thân Nấm mồ xanh chính là vua Chăm Pa; còn về việc hắn ta là quái vật có thể sống hàng ngàn năm, hay sau khi chết đi đã bị nhập tràng, nhảy ra khỏi quan tài mộ cổ, thì hoàn toàn không thể phán đoán chính xác. Thế nhưng, có thể chắc chắn một điểm, tòa thành bốn triệu bảo tháp ở nơi sâu nhất trong sơn cốc chính là mục tiêu thu hút hắn trở về núi Dã Nhân.

Tư Mã Khôi đầy dạ nghi hỏi: "Tòa thành bốn triệu bảo tháp do vua Chăm Pa bí mật xây dựng, bên ngoài đúc đầy những bức phù điêu vẽ cảnh trời đất, người vật, cỏ cây, chim cá, cây cao núi nhọn, thần phật quỷ quái, vô cùng vô tận, nhưng bên trong ngoại trừ đường hầm được xếp chồng bởi các thỏi đá tạc hình mặt người, thì chỉ có mỗi gian mật thất rơi vãi đầy vàng bạc châu báu này thôi. Chẳng lẽ đáy tòa thành cổ chính là lăng tẩm dưới lòng đất?" Sau đó, Tư Mã Khôi lại xoay sang hướng khác, vì nghĩ thấy không đúng lắm: "Nếu tòa thành cổ này đúng là một địa cung lăng tẩm, thì thi thể của vua Chăm Pa đáng lẽ phải ở trong quan tài mới phải, chứ không thể cùng đội thám hiểm đi từ ngoài vào." Trong lòng trăm mối khó gỡ, anh liền quay sang hỏi Ngọc Phi Yến, xem cô ta còn biết chuyện gì liên quan đến Nấm mồ xanh và vua Chăm Pa nữa không, và nơi này phải chăng là địa cung mộ cổ?

Ngọc Phi Yến tâm thần còn chưa ổn định trở lại, nói với Tư Mã Khôi: "Lúc trước tôi đã nói với anh rồi đấy thôi, chỗ này chắc chắn không phải là lăng tẩm dưới lòng đất, nếu tôi nhìn nhầm, thì cam tâm móc hai mắt ra cho anh luôn. Còn về Nấm mồ xanh, tôi chỉ biết đó là kẻ đầu não của một tổ chức tài phiệt, còn cụ thể tình tiết thế nào, thì tôi đều không rõ, có điều là, quả thực từ trước đến nay chưa một ai nhìn thấy gương mặt thật sự của hắn. Chúng ta đã vô tình phát hiện ra bí mật này, thì cho dù có giữ được mạng sống thoát khỏi núi Dã Nhân, cũng vẫn bị người ta giết người diệt khẩu, chỉ e trốn chạy đến chân trời góc biển cũng chẳng thoát nổi..." Rồi trong lòng cô ta đột nhiên nảy ra một ý niệm: Nếu có thể nghĩ cách giải quyết dứt điểm Nấm mồ xanh, lại có thể giữ được mạng sống ra khỏi đây, thì toàn bộ kho báu của vua Chăm Pa chôn vùi dưới núi Dã Nhân, chẳng phải tất cả đều về tay mình cả hay sao? Nhưng rồi cô ta lại lo lắng: đã rơi vào hoàn cảnh này rồi, có thể thoát nạn hồi sinh là đã may mắn, nếu còn tham thú tiền bạc của cải, trời xanh tự khắc không phù hộ độ trì, nếu còn có dã tâm tham lam, cuối cùng sẽ chỉ hại chết bản thân mà thôi.

Tư Mã Khôi nghe ra một vài manh mối, liền gật đầu bảo: "Thì ra Nấm mồ xanh tìm trăm phương ngàn kế để che giấu gương mặt thật của mình, là vì sợ bị mọi người biết thân phận của hắn. Nếu chẳng phải khi nãy chúng ta tận mắt chứng kiến, thì ai có thể ngờ người này lại chính là vua Chăm Pa đã chết từ hơn ngàn năm trước. Xem ra, ngoại trừ việc chúng ta phải tìm cách thoát thân, thì còn phải nhanh chóng tìm ra Nấm mồ xanh, nếu không hậu họa sẽ rất khó lường."

Tuyệt lo lắng nói: "Việc này đâu có dễ dàng thế, nếu Nấm mồ xanh là xác chết cổ đại hàng ngàn năm, thì cho dù chúng ta có tìm thấy hắn, cũng làm được gì nào? Chẳng lẽ lại giết một người đã chết từ đời thuở nào thêm một lần nữa?"

Tư Mã Khôi nghe Tuyệt nói, trong lòng đột nhiên bị kích động mạnh. Anh phát hiện phương hướng tư duy của mình khi nãy là hoàn toàn sai lệch. Anh lại hỏi Ngọc Phi Yến: "Cô có biết sau khi vua Chăm Pa chết thì xảy ra việc gì không? Hoặc giả lúc đó ông ta quả thực đã chết thật hay chưa? Những việc này có được ghi chép rõ ràng lại chăng?"

Ngọc Phi Yến nhỏ giọng nói: "Vua Anagaya đương nhiên chết thật rồi, nhìn lại từ cổ chí kim, trên đời này làm gì có người nào trường sinh bất tử? Cho dù tướng mạo kỳ dị, gần như người trời, nhưng rốt cục vẫn chỉ là một thân máu thịt, cuối cùng cũng không thể chạy thoát tiếng gọi của thần chết. Tương truyền, khi tại vị, vua Anagaya đã tàn sát quá nhiều người, rồi cuối cùng không bệnh tật gì mà đột nhiên lăn ra chết bất đắc kỳ tử; cảnh chết vô cùng khủng khiếp, lăng tẩm an táng ở khu vực đồi núi nơi biên giới giữa Việt Nam và Lào. Thời cận đại, lăng tẩm nhiều lần bị khai quật trộm, mộ chí cũng bị hủy hoại hoàn toàn, nên đến nay chẳng còn tung tích gì nữa mà tìm."

Tư Mã Khôi biết đây chính là vấn đề then chốt, liền tiếp tục gạn hỏi: "Vậy có ai phát hiện thấy xác của vua Anagaya trong mộ cổ không?"

Ngọc Phi Yến hồi tưởng lại: "Theo tôi được biết, năm đó chiếc quan tài bằng vàng liệm xác vua Anagaya, bị dân trộm mộ mang ra bán đấu giá trên tàu ở vùng biển quốc tế, sau đó được tín đồ của ông ta chuộc lại, bí mật vận chuyển về Việt Nam, đặt ở cố đô triều Nguyễn - triều đại cuối cùng ở Việt Nam, cũng chính là hoàng cung thành cổ Huế. Mãi cho đến khi chiến tranh ở Việt Nam bùng phát ác liệt thì tòa thành cổ ở Huế cũng bị ảnh hưởng bởi bom đạn tàn phá. Lúc đó, chiếc quan tài vàng của vua Chăm Pa đặt trong thành, cùng với hài cốt bên trong, đều chẳng biết biến mất đằng nào."

Hội ba người Tư Mã Khôi, La Đại Hải và Tuyệt cũng nghe phong thanh về tình hình Việt Nam lúc đó, tuy không biết cụ thể, nhưng họ cũng rõ, trong cảnh hỗn loạn ấy, pháo rơi đạn lạc chẳng khác nào mưa đá từ trên trời bỗng dưng giội xuống, nên xảy ra bất kỳ biến cố gì cũng chẳng phải là điều lạ lẫm. Không chừng, chiếc quan tài đã bị bom đánh tan tành, còn xác vua Anagaya ở bên trong lại "nhập tràng" chạy mất tiêu. Nhưng sao ông ta lại trở về tòa thành cổ chôn vùi dưới lòng đất này làm gì?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3: Bão nhiệt đới Buddha - Hồi thứ nhất: Xẻ bụng
Chương 3
Chương 4: Động không đáy kinh hoàng - Hồi thứ nhất: Súng săn
Chương 4
Chương 5: Thành nhện vàng - Hồi thứ nhất: Tòa thành bốn triệu bảo tháp
Chương 5
Chương 6: Kẻ cận kề thiên quốc - Hồi thứ nhất: Đáp án thứ chín
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Tông Chi Quốc
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...