Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MỆNH CÁCH PHÚ QUÝ

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng ta vẫn không nói gì, vì căn bản chẳng đến lượt ta mở miệng, Lưu phu nhân đã bật dậy trước.

“Lão gia! Kiều nhi nói đúng. Lưu Đại nên quay về thăm phụ mẫu ruột đi. Kiều nhi đã sống ở nông thôn mười sáu năm, Lưu Đại ở phủ Tể tướng cũng mười sáu năm.”

“Kiều nhi hiếu thuận, nay đã trở về bên cạnh chúng ta, xét về tình về lý, Lưu Đại cũng nên về thăm phụ mẫu.”

Lưu tể tướng trầm mặc.

Một bên là đứa con gái nuôi được chăm sóc suốt mười sáu năm.

Một bên là con gái ruột lưu lạc bên ngoài, mang theo bao nỗi áy náy.

Nghĩ đến việc con gái nuôi thì ngày ngày trêu mèo chọc chó, chẳng biết học hành, lại còn ăn mặc chẳng ra dáng con gái, rồi nhìn sang đứa con gái ruột ngoan ngoãn, hiểu chuyện đang đứng cạnh phu nhân…

Cán cân trong lòng Lưu tể tướng đột nhiên nghiêng hẳn.

“Thôi được rồi, Đại nhi, con thu dọn đồ đạc đi. Ngày mai trở về thăm phụ mẫu ruột.”

Lưu tể tướng không nói nhiều, nhưng ta biết: ‘về thăm’ tuyệt đối không chỉ đơn giản là ‘thăm’.

2

Chỉ sợ rằng một khi ta rời đi lần này… e là ngày trở lại sẽ chẳng còn hy vọng.

Nếu đổi lại là người khác, bị đuổi ra khỏi Tể tướng phủ chắc chắn sẽ khóc lóc kêu trời kêu đất, trăm lần không cam lòng.

Nhưng ta thì khác.

Lưu tể tướng vừa dứt lời, ta lập tức đồng ý, nhanh đến mức khiến người ta phải trợn tròn mắt.

Ba người Lưu gia đều sững lại.

Lưu tể tướng thoáng không vui, nuôi một đứa con gái mười sáu năm, vậy mà khi nói đến chuyện rời phủ, nó lại vui đến thế là sao?

Lưu phu nhân cau nhẹ mày, trong lòng dâng lên chút cảm giác lạ lạ, muốn nói điều gì đó, nhưng vừa nhìn sang Lưu Ngôn Kiều bên cạnh, cái cảm giác kia liền tan biến sạch, chỉ còn đầy lòng với cô con gái ruột đã thất lạc mười sáu năm.

Lưu Ngôn Kiều lập tức bỏ luôn vẻ yếu ớt yếu đuối, vui tươi nói:

“Thế thì quá tốt! Có con bầu bạn với phụ mẫu, tỷ cứ yên tâm trở về nhé! Hãy tận hiếu với hai vị thật tốt!”

Ta bĩu môi.

Đấy, đấy, mới vào Tể tướng phủ chưa được một canh giờ mà đã gọi phụ mẫu ruột của ta là hai vị rồi.

Chắc vị thiên kim thật này sớm đã muốn bay khỏi cái ổ nông thôn kia lắm rồi!

Chỉ không biết phụ mẫu ruột ta sau khi biết chuyện sẽ nghĩ gì.

Đừng quá buồn là được.

Tối đến, đệ đệ tiện nghi của ta, Lưu Ngôn Gia, cũng từ học viện trở về.

Nghe tin tỷ tỷ song sinh của mình là Lưu Ngôn Kiều đã trở lại, hắn cũng chẳng tỏ vẻ nhiệt tình gì cho cam.

Nhà Tể tướng vốn ít người, ngoài phu phụ Lưu tể tướng và hai đứa con, chỉ còn một lão thái thái ăn chay niệm Phật quanh năm, chưa từng rời khỏi Phật đường.

Nếu không tính ta, giờ cũng coi như một nhà đoàn tụ.

Còn ta, sau một ngày chạy từ đông sang tây, từ nam sang bắc, vội vàng đến mức bụng đói dán vào lưng từ lâu.

Trên bàn ăn, ta đang cúi đầu cắm mặt vào chén cơm, nhồi nhét cho đầy bụng, thì Lưu Ngôn Gia cứ liên tục gắp thức ăn cho ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/menh-cach-phu-quy/2.html.]

Ta bận ăn, hắn bận gắp, cả hai chúng ta đều không chú ý đến ánh mắt phẫn nộ pha lẫn ghen tỵ của Lưu Ngôn Kiều.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Thật ra cách ta và Lưu Ngôn Gia đối xử với nhau vốn là chuyện bình thường ở phủ Tể tướng.

Trước đây, phu phụ Lưu tể tướng còn rất hài lòng về sự hòa thuận của chúng ta.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, chính chủ đã trở về.

Nếu Lưu Ngôn Gia còn thân thiết với ta, chẳng khác nào tát vào mặt Lưu Ngôn Kiều.

Lưu phu nhân vốn thương con gái ruột như báu vật, sao có thể chịu để ai “ức hiếp” nàng?

Lưu Ngôn Kiều thu lại sự khó chịu trong mắt, thay bằng dáng vẻ uất ức mà không thể nói thành lời.

“Nữ nhi thật ngưỡng mộ tình cảm của tỷ tỷ và đệ đệ. Nếu từ bé con cũng được lớn lên cùng đệ đệ… chắc cũng sẽ thân thiết như vậy.”

Dáng vẻ mềm yếu, hiểu chuyện ấy khiến Lưu phu nhân vừa đau lòng, vừa nhìn ta và Lưu Ngôn Gia không thuận mắt chút nào.

Nhất là ta, thiên kim gia chiếm tổ chim khách, lại còn vô tư không biết điều, càng khiến bà khó chịu.

Nhưng Lưu Ngôn Gia là người chủ động gắp thức ăn cho ta, chủ động nói chuyện với ta.

Lưu phu nhân có muốn trách ta, cũng chẳng thể kiếm cớ.

“Ngôn Gia, đây là tỷ tỷ ruột của con, Ngôn Kiều. Sau này Kiều nhi ở lại phủ, con phải đối xử tốt với tỷ, biết chưa?”

Lưu Ngôn Gia thản nhiên đáp:

“Hài nhi hiểu rồi.”

Nói xong hắn lại nhìn sang Lưu Ngôn Kiều, nhạt giọng gọi một câu:

“Tỷ tỷ.”

Cuối cùng còn gắp cho nàng ta một đũa thức ăn.

Sắc mặt Lưu Ngôn Kiều lập tức dịu xuống, lại còn liếc ta một cái nhìn đầy khiêu khích.

Như thể đang nói: Thấy chưa? Cuối cùng thì hắn vẫn là đệ đệ ruột của ta!

Ta không phủ nhận, cũng chẳng muốn tranh chấp với nàng.

Dù sao sáng mai ta cũng rời đi rồi, lần sau gặp Lưu Ngôn Gia là bao giờ còn chẳng biết.

Đến khi đó ta đã là người của Lưu gia… và Sở gia.

Có vài chuyện phải dặn dò nó thật rõ ràng.

Dùng bữa xong, mọi người trở về viện của mình.

Lưu Ngôn Gia không về viện của hắn mà đi theo ta.

“Cửa hàng trong nhà, cứ quản lý theo cách ta đã dạy, không cần làm quá nhiều việc.”

“Dạo gần đây cửa hàng làm ăn tốt, nhưng chuyện tinh giản công nhân phải sớm đưa lên lịch. Nhất định phải trấn an bọn họ cho ổn thoả.”

“Bài vở ở học đường không được bỏ bê. Học để thi hương không phải là con đường duy nhất, nhưng biết nhiều thì không bao giờ thiệt.”

“Về con đường sau này, phụ thân chắc chắn sẽ có sắp xếp. Đệ cứ chọn cái nào nghe lọt tai thì làm.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MỆNH CÁCH PHÚ QUÝ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...