Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MINH NGUYỆT CHIẾU HỒN QUY

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

20.

Bia mộ: [Giang hồ du tử Tạ Bình An, sống bằng nghề bán bánh bao. Sau đó sinh ra Tiên cốt, năm hai mươi lăm tuổi bái nhập môn hạ Tiêu Dao Tông. Trong cùng năm, cùng sư tôn chống lại kẻ địch mạnh, không may bỏ mạng. Hai người cùng được chôn cất tại Thương Khung Sơn.]

21.

Ta và Tiên nhân không c.h.ế.t hoàn toàn.

Trước khoảnh khắc chúng ta nổ tung, thanh kiếm Vô Danh đã kịp thời hút linh hồn của chúng ta vào thân kiếm.

Cái giá phải trả, là một thanh kiếm lành lặn, nổ tan thành từng mảnh, biến thành đồng nát sắt vụn tầm thường nhất bên đường. Loại mà không bán được tiền.

Hệ thống cũng cùng vào bên trong, vừa khóc vừa mắng vừa tiêu hao điểm. Hầu như đã mua hết tất cả những đạo cụ hữu ích trong thành phố đạo cụ.

[Mỗi lần gặp ngươi đều chẳng có chuyện gì tốt lành cả!]

[Lần đầu thai trước đã đành, cũng không tốn bao nhiêu điểm. Lần này c.h.ế.t một người còn chưa đủ, lại còn kéo thêm một người nữa, ngươi biết để hồi sinh hai người thì điều kiện khắc nghiệt đến mức nào không?!]

[Điểm ta vất vả lắm mới kiếm được! Lại mất hết rồi!!!]

Ta và Tiên nhân nhìn nhau, không nhịn được đều bật cười.

[Xét tình hình đặc biệt, ta đã xin cấp trên đi qua kênh khẩn cấp.]

[Còn cười? Nếu điểm tín ngưỡng không đủ, không thể mở lại được, các ngươi cứ chờ mà khóc đi!]

Ta dựa vào vai Tiên nhân, nhìn những người dân đang xây dựng lại nhà cửa, tận hưởng giây phút bình yên hiếm hoi, "Không sao đâu, trước khi làm chuyện này, ta đã không nghĩ mình sẽ sống sót. Sống chết, cũng chỉ là mệnh mà thôi."

Hệ thống bận rộn đến mức mọc thêm sáu tay, vẫn còn rảnh rang lườm chúng ta một cái, [... Cút đi, không muốn nói chuyện với hai tên đại ngốc các ngươi nữa!]

22.

Tiêu Dao Tông đứng ra đại diện Nhân tộc ký hiệp ước hòa bình với Ma tộc.

Còn cho rất nhiều người đúc tượng. Trong đó có cả tượng của Tần Trúc và Thẩm Chương. Chỉ là họ được thế nhân thờ cúng, chứ không nhập vào tông môn.

Sức mạnh của tín ngưỡng từng chút một tu bổ cơ thể của ta và Tiên nhân.

Các tông môn lớn ngày càng lớn mạnh. Các vị thần tiên của Cửu Trùng Thiên cũng thay đổi, thậm chí có cả Kiếm linh phi thăng.

Ngày đó, có rất nhiều người đến xem náo nhiệt.

Tiên nhân nhìn quanh một lượt, chào hỏi một người quen thuộc trong số đó, "Mộ Thành, đã lâu không gặp."

Mộ Thành là tên tự của Tông chủ.

Ta thò đầu ra sau lưng Tiên nhân, "Tông chủ, đã lâu không gặp."

Từ đó, Cửu Trùng Thiên có thêm một vị thần cai quản sự bình an.

Bên cạnh người là một thanh kiếm, cũng là một tiểu thần tiên.

Một kiếm phá Thương Khung, c.h.é.m hết chuyện bất bình.

Hệ thống vẫn thường xuyên quay về thăm chúng ta, nhưng lần nào cũng đến vội rồi đi vội. Nó đã dùng hết điểm tích lũy vì ta và Tiên nhân, còn tặng cho Thẩm Chương và Tần Trúc cơ hội đầu thai lại. Ngay cả thanh kiếm Vô Danh của ta cũng được nó sửa chữa lại.

Vì thế, nó phải nhận rất nhiều nhiệm vụ, mới có thể giành lại vị trí đầu tiên của mình.

"Thất Thất, thượng lộ bình an." Không phải vị trí số một cũng không sao, ngươi mãi mãi là hệ thống lợi hại nhất trong lòng chúng ta.

Ngoại truyện (Thần Kiếm)

Là thanh kiếm mạnh nhất thế gian, chỉ có hai người có thể chinh phục được ta.

Đáng tiếc là cả hai người họ đều đã chết.

Người đầu tiên là Thời Khanh. Trưởng lão Tiêu Dao Tông, lòng từ bi rộng lớn, được người đời kính trọng.

Hoài bão lớn nhất trong đời làm kiếm của ta, chính là trở thành thanh kiếm trong tay Thời Khanh. Đáng tiếc hắn chê ta sát khí quá nặng, không chịu dùng.

Chậc, cái tên không có mắt nhìn này! Ta cũng không thật sự muốn đi theo ngươi đâu!

Người thứ hai là…

Hai tiểu đệ tử ở gần đó vừa nói chuyện vừa đi qua trước mặt ta, làm gián đoạn dòng suy nghĩ.

"Ngươi nói, Tông chủ cũng sẽ đúc tượng cho Thẩm Chương và Tần Trúc sao?"

"Khó nói lắm, ngươi quên vì sao năm đó họ bị đuổi ra khỏi sư môn rồi à? Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, lần này giải quyết được phiền phức lớn như vậy quả thật không thể thiếu sự giúp đỡ của hai người họ…"

Ta đột nhiên nhớ ra, không phải hai, mà là ba. Còn có một người tên là Thẩm Chương.

Khi Thẩm Chương nắm lấy ta, thật ra ta đã từ chối.

Hắn thông minh, nhưng không có thiên phú như Thời Khanh. Trong lòng ta vẫn thiên vị Thời Khanh hơn.

Nhưng sau đó, ta thấy hắn cung kính gọi Thời Khanh là sư tôn.

Ừm… đồ đệ thân truyền của Thời Khanh, chắc cũng không tệ đâu.

Thẩm Chương làm người rất độc ác.

Độc ác với chính mình. Cũng độc ác với người khác.

Trước mặt Thời Khanh giả vờ ngoan ngoãn, nhưng lén lút lại dùng đủ mọi thủ đoạn để có được sư tôn mình.

Còn tiện hơn cả kiếm!

Nếu ta có thể hóa hình, đảm bảo sẽ tát hắn tám trăm cái không trượt cái nào!

Thôi không nói hắn nữa, nghĩ đến lại thấy kiếm đau.

Người thứ ba chính là Tạ Bình An. Cũng là lần đầu thai thứ mười của Thủ Thời.

Tạ Bình An này…

Ngốc.

Đặc biệt ngốc!

Mấy trăm năm trước chăn bò. Mấy trăm năm sau bán bánh bao.

Mấy trăm năm trước vì cứu người mà chết. Mấy trăm năm sau vẫn vì cứu người mà chết.

Ta không hiểu, sao lại có người có thể c.h.ế.t hai lần trên cùng một con đường?

Thôi kệ, loại ngốc này, chắc chắn sẽ đi trên một con đường đến tận cùng. Đâm đầu vào tường cũng không chịu quay đầu lại.

Hắn không chỉ ngốc, mà còn không có gu thẩm mỹ nữa!

Y hệt Thời Khanh!

Thẩm Chương đặt tên cho ta là Hàn Sương. Hắn thì tiện tay, gọi thẳng ta là Vô Danh.

Còn muốn lấy thanh Thần kiếm là ta đi băm nhân bánh bao!

Ta nhất định sẽ g.i.ế.c hắn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/minh-nguyet-chieu-hon-quy/chuong-7-het.html.]

Nhất định!

Nhưng khi Tạ Bình An chết, ta cũng không thể g.i.ế.c hắn thành công. Hồn vía lại lên mây, giành lấy người, rồi nhét vào trong thân kiếm của mình.

Thôi kệ, cứ coi như thanh Thần kiếm ta đây đại từ đại bi, một thanh kiếm đổi hai mạng người, cũng đáng lắm.

Ngươi cầu tam giới thái bình.

Tam giới cũng cầu ngươi bình an.

[Hết]

Mình giới thiệu 1 bộ tu tiên mình đã đăng trên MonkeyD, đây là phần đầu của bộ Minh Nguyệt Chiếu Hồn Quy này ạ:

Ta Mang Kiếm Gãy Mời Trăng Sáng - Tác giả: Trúc Thất Thất

Năm thứ ba chăn trâu, Tu Chân Giới có một vị tiên nhân chạy trốn. Hệ thống lệnh ta đi cõng người.

【Ngươi hãy mang người này tới cho nhân vật chính, từ đó mở ra mối tình nghiệt duyên của bọn họ.】

Ta nhìn vị chủ nhân của câu chuyện, một người bị đục xương, khoét mắt. Vị tiên nhân này ta quen. Lúc còn là ăn mày, ngài ấy từng cho ta hai chiếc bánh bao.

Ngài ấy là một người rất, rất tốt.

1.

Ta cẩn thận kéo ngài ấy từ dưới nước lên. Những vết roi đan chéo nhau lộ ra trong không khí. Một vết sẹo đáng sợ nhất gần như xuyên qua toàn bộ tấm lưng, vặn vẹo méo mó. Chỗ lẽ ra chứa tiên cốt giờ sờ vào trống rỗng.

【Hệ thống, tiên cốt ở đây... đi đâu rồi?】

【Bị móc đi rồi chứ sao, dù sao thì Thời Khanh cũng là người có võ lực cao nhất trong toàn bộ câu chuyện, không lấy tiên cốt ra thì không thể áp chế được.】

【Cũng không có lợi cho sự phát triển tình cảm sau này.】

Giọng ta hơi run, tay không dám chạm lung tung:【Có đau lắm không?】

Hệ thống chê ta ngốc: 【Bọn họ đâu phải kẻ khờ, lúc tỉnh táo sao có thể ra tay được?】

【Sau khi hạ thuốc mê, choáng váng thì sẽ không cảm thấy gì nữa đâu.】

Ta hỏi nhiều quá, hệ thống thấy phiền:【Hỏi nhiều vậy làm gì, mang người tới đó, ngươi lấy tiền rồi đi, ta tắt máy đi du lịch, mọi thứ sẽ kết thúc thôi.】

Thân hình tiên nhân cao lớn, nhưng khi nhấc lên lại nhẹ bẫng. Chiếc áo trắng lay động, xương sườn cấn vào người ta đau đến phát khóc.

Bọn họ thật nhỏ nhen, nói là yêu hận tình thù, nhưng đến một bữa cơm cũng không nỡ cho. Lại còn hành hạ người ta ra nông nỗi này.

Có lẽ ta khóc quá nhiều, hệ thống bỗng kiên nhẫn hơn một chút:【Dù sao cũng là ngược luyến tình thâm, giai đoạn đầu đương nhiên phải chịu chút khổ sở.】

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

【Với lại ngươi cũng đừng quá lo lắng, kết thúc của cuốn tiểu thuyết này là HE.】

【Cuối cùng mọi người đều sẽ hạnh phúc.】

Ta nhớ tới cuốn sách mà hệ thống nhắc tới. Trong đó, người đệ tử sa vào Ma đạo dùng những thủ đoạn dơ bẩn từng bước kéo người sư tôn như ánh trăng sáng xuống vũng bùn. Năm đó ta chỉ lật xem qua vài lần, thấy ghê tởm quá nên đã dùng nó làm gạch kê chân bàn.

Đi được nửa đường, hệ thống chợt giật mình: 【Ngươi đi sai đường rồi à? Đây không phải đường đến Ma giới.】

Ta nâng tay, cõng người càng chặt hơn một chút:【Ta sẽ không giao ngài ấy ra.】

【Chỉ có Lệ quỷ ác mới đưa ân nhân vào Địa ngục. Một người có lương tri không thể làm được chuyện này.】

2.

Khi Thời Khanh tỉnh lại, ta đang sắc thuốc.

Gió cuộn theo mùi thuốc lên chín tầng trời. Ngài ấy không còn mắt, từ trên giường ngã xuống, mò mẫm vô vọng. Nghe thấy tiếng ta vào, ngài ấy lúng túng hoảng hốt lại đụng phải góc bàn, đau đến mức hít sâu.

“Ngươi là do ai phái tới? Tần Trúc? Hay Thẩm Chương?”

Ta gãi đầu, không biết phải giải thích hệ thống là thứ gì. Ánh mắt liếc thấy con trâu đang cột ngoài cửa, ta đổ mọi trách nhiệm lên đầu nó: “Đều không phải. Lúc ta dắt trâu xuống sông tắm thì gặp được ngài.”

Con trâu già ngoài cửa vì bị đổ oan mà hừ hừ hai tiếng bất mãn, quay lưng lấy m.ô.n.g chĩa vào ta.

Vừa rồi động tĩnh không nhỏ, vết thương trên người tiên nhân lại rách ra chảy máu. Chỉ đành bôi thuốc, băng bó lại từ đầu.

Giọng ngài ấy run run vì yếu ớt: “Ngươi là ai?”

“Thủ Thời.” Ta không biết chữ, hỏi hệ thống rất nhiều lần mới quyết định lấy cho mình một cái tên như vậy.

Thuốc ngoài cửa đã sắc xong, chỉ là ngửi thấy vị vừa đắng vừa chát.

Thời Khanh cắn chặt răng không chịu uống, ngài ấy sợ ta bỏ thuốc độc vào.

Ta an ủi ngài ấy: “Đừng sợ, năm xưa ngài từng cứu ta.”

Tiên nhân nghi hoặc: “Khi nào?”

“Trước miếu Thành Hoàng, hai chiếc bánh bao.” Lúc đó ta còn chưa chăn trâu. Chỉ là một tên ăn mày dở sống dở chết, mặc quần áo rách nát co ro trong ngôi miếu đổ nát. Khi sắp c.h.ế.t đói, có một vị tiên nhân toàn thân tỏa ánh vàng đẩy cửa bước vào, trên tay cầm hai chiếc bánh bao nóng hổi.

Kéo ta từ trên đường Hoàng Tuyền trở về.

Đối phương nhíu chặt mày suy nghĩ một lúc lâu, mới buông miệng ra, mặc cho ta đổ thứ nước thuốc đắng ngắt vào. Gương mặt đẹp đẽ kia lập tức nhăn lại như một chiếc bánh bao.

Ta rửa sạch cái niêu thuốc. Thời Khanh lừa ta rồi, tám chín phần là ngài ấy không nhớ ra. Nhưng cũng phải, một vị tiên nhân tốt bụng như vậy, chắc chắn đã cứu rất nhiều ăn mày giống như ta.

Không nhớ ra cũng là chuyện bình thường.

3.

Trong căn nhà tranh bỗng có thêm một người, mỗi ngày ta lại có thêm một việc nữa để làm. Cày ruộng, chăn trâu, và cả sắc thuốc.

Thời Khanh là một người quá lương thiện, vài thang thuốc đổ xuống bụng, sự đề phòng của ngài ấy đối với ta cũng giảm đi phân nửa.

Khi ngài ấy cười cong cong hàng mi, ta cảm thấy tâm trạng mình cũng tốt lên nhiều. Điều duy nhất không tốt là vết thương trên người ngài ấy. Ta đã từng lén lút nhìn qua một lần. Vết thương vốn đã đóng vảy lại nứt ra, m.á.u chảy ròng ròng, đan xen vào nhau.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, đã không biết bao nhiêu lần.

Ta muốn nhìn kỹ hơn, nhưng lại bị ngài ấy che tầm nhìn: “Không cần lo lắng, nó sẽ tự lành thôi.”

Sẽ không. Mọi người đều nói người có tiên cốt là Tu tiên giả bẩm sinh, bất tử bất diệt. Nhưng một người như vậy nếu không có tiên cốt thì còn chẳng bằng một phàm nhân bình thường.

Ít nhất chúng ta sẽ không đau đớn quằn quại.

Hệ thống cười lạnh: 【Ta đã sớm nhắc nhở ngươi rồi, vết thương của hắn không dễ chữa lành như vậy đâu. Thay vì lãng phí sức lực ở đây, chi bằng sớm mang người tới đó đi.】

【Mang người tới đó, rồi sao nữa?】 Rồi lại bị ép đi trên con đường không cam tâm tình nguyện đó sao?

Câu chuyện rất dài, nhưng chưa bao giờ nói thẳng về Thời Khanh, mà chỉ miêu tả Tần Trúc đã tốn bao nhiêu công sức để có được người trong mộng mà hắn thèm khát bấy lâu.

Vị tiên nhân tôn quý nhất Tu Chân Giới, nơi ngài ấy có thể đặt chân đến từ sơn hà vạn dặm, giờ chỉ còn là một căn phòng nhỏ bốn bức tường. Bọn họ gọi đó là "cưỡng chế yêu".

Nhưng nếu là tình nguyện, tại sao Tần Trúc phải dùng những thủ đoạn thấp hèn đó, lại còn phải rút tiên cốt của ngài ấy?

Hệ thống có chút im lặng: 【Nhưng cũng không thể trách Tần Trúc được, người hắn yêu đứng quá cao, quá xa...】

【Vậy thì hắn nên cố gắng trèo lên, chứ không phải kéo người khác xuống, lăn lộn trong bùn đất với hắn!】 Ta không dám để nước mắt rơi vào niêu thuốc, chỉ đành dùng tay lau đi lau lại:【Không trách nhân vật chính của ngươi, mà trách tiên nhân không đề phòng người đệ tử do chính tay mình nuôi lớn. Trách năm đó ngài ấy lòng từ bi, bất chấp mọi lời phản đối để đưa đứa trẻ không ai muốn về tông môn tự mình nuôi dưỡng.】

Nhìn xem, nuôi ra một con sói mắt trắng lớn như vậy.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MINH NGUYỆT CHIẾU HỒN QUY
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...