Sắc
Ngược
Sủng
Khác
Xám nhạt
Xanh nhạt
Vàng nhạt
Màu sepia
Xanh đậm
Vàng đậm
Vàng ố
Màu trắng
Hạt sạn
Sách cũ
Màu tối
Palatino Linotype
Bookerly
Minion
Segoe UI
Roboto
Roboto Condensed
Patrick Hand
Noticia Text
Times New Roman
Verdana
Tahoma
Arial
16
18
20
22
24
26
28
30
32
34
36
38
40
100%
120%
140%
160%
180%
200%
Có
Không
Truyện
Mình Yêu Nhau Đi
Mình Yêu Nhau Đi
Chương
35: 35: Đóa Hồng Trong Vườn Hoa
Chương
trước
Chương
tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
DỊCH: MIN
Hoắc Kiêu giơ tay tóm lấy tóc búi tỏi của Vương Nhược Hàm, lắc lư đầu cô, cắn răng nói: “Em đó.
”
Anh ôm người vào trong lòng, trái tim hệt như một miếng bọt biển mềm mại ẩm ướt: “Anh có nói không tốt đâu, anh rất thích.
”
Vương Nhược Hàm ôm chặt lấy eo của anh, khẽ dụi vào trong lồ ng ngực Hoắc Kiêu, ngoan ngoãn hệt như chú thỏ con ỷ lại trong vòng tay anh.
“Bữa tối muốn ăn gì, em mời anh.
”
Hoắc Kiêu tựa cằm lên đ ỉnh đầu cô: “Gì cũng được.
”
Nói xong anh lại bổ sung thêm một câu: “Đừng ăn cháo là được.
”
Vương Nhược Hàm cười rộ lên, nghĩ tới trải nghiệm khi tới Kim Lăng chuyến trước của Hoắc Kiêu, nhấp nhô chưa bằng phẳng lại nổi lên, vào bệnh viện tận mấy lần, ăn cháo hơn nửa tháng, hệt như đi lịch kiếp: “Vậy tối nay phải chiêu đãi thầy Hoắc của chúng ta cho đàng hoàng.
”
Bánh mì kẹp được hai người coi như điểm tâm mà ăn, bánh mì giòn rụm, cốt lết mọng nước, hai người chia nhau mỗi người một nửa, ăn xong đã lưng lửng bụng rồi.
Bữa tối ăn ở một tiệm bán dạ dày canh gà gần nhà, diện tích cửa hàng không lớn, nhưng đã mở được nhiều năm, Vương Nhược Hàm thường xuyên tới đây ăn, bà chủ khá quen với cô, thấy cô vội nói: “Lâu lắm rồi không thấy hai người tới đây.
”
Vương Nhược Hàm nhìn Hoắc Kiêu một cái, xua tay ra hiệu cho ông chủ nói: “Không phải, đây là bạn trai cháu, lần đầu tiên tới đây.
”
Bà chủ vội tỉ mỉ quan sát, ngượng ngập nói: “Ôi chao xem tôi một đống tuổi rồi này, mau tìm chỗ ngồi đi.
”
Vào trong tìm được chỗ ngồi xuống, Vương Nhược Hàm xé bọc của bát đũa, rót trà vào cốc.
Hoắc Kiêng bưng cốc lên khẽ nhấp một hớp, hé miệng nói: “Người bà chủ nói đến là bác sĩ Tần đúng không.
”
Cả người Vương Nhược Hàm cứng đơ, dè dặt nhìn vẻ mặt của Hoắc Kiêu: “Vâng, trước kia nhà anh ấy cũng ở chỗ này, tan làm hai bọn em sẽ rẽ vào đây ăn bữa khuya.
”
Hoắc Kiêu: “Ờ.
”
Vương Nhược Hàm thấy hơi buồn cười: “Sao lại ấm ức như oán phụ vậy hả?”
Hoắc Kiêu cau mày: “Làm gì có.
”
Vương Nhược Hàm không ghẹo anh nữa, lọ giấm từ đời nào rồi mà vẫn còn ăn, để tự bản thân anh từ từ nhấm nháp đi.
Canh dạ dày hầm gà của bọn họ nhanh chóng được bưng lên, nước canh màu trắng sữa, nguyên liệu phong phú, lờ mờ có thể ngửi thấy mùi thơm của hạt tiêu.
Vương Nhược Hàm múc một bát canh uống cho ấm bụng, cô thuận miệng hỏi Hoắc Kiêu: “Anh đặt phòng khách sạn chưa?”
Hoắc Kiêu gật đầu: “Vẫn là nhà lần trước, cũng gần đây.
”
Vương Nhược Hàm buông thìa xuống nói: “Thực ra mẹ em không ở nhà, anh cũng có thể ở lại nhà em mà.
”
“Không đâu.
” Hoắc Kiêu gắp một chiếc đùi gà đặt vào bát cô, “Ở khách sạn cũng tiện lợi.
”
Vương Nhược Hàm lẩm bẩm: “Vậy anh cũng không thể lần nào tới cũng ở khách sạn được chứ.
”
Hoắc Kiêu đề nghị: “Hay là tối nay em đến ở với anh?”
Vương Nhược Hàm chỉ đợi câu này: “Nếu anh đã nói vậy rồi, được thôi, em miễn cưỡng đồng ý với anh đó.
”
Hoắc Kiêu cười hỏi: “Mai không đi làm chứ?”
Vương Nhược Hàm cũng cười rộ lên: “Không đi, yên tâm, anh cứ tới thoải mái.
”
Hoắc Kiêu buông đũa xuống: “Hay là bây giờ đi luôn?”
Vương Nhược Hàm khẽ ho một tiếng, nhắc nhở anh: “Hôm nay là ngày nhà giáo anh có thể ra dáng người thầy chút được không?”
“Ra dáng người thầy là thế nào?”
Vương Nhược Hàm nói: “Chín chắn cẩn trọng, vừa dịu dàng vừa nghiêm túc, cúc áo sơ mi cài tới nút trên cùng, mang theo cặp kính gọng vàng thì càng tốt.
”
Hoắc Kiêu nghi ngờ: “Đây mà gọi là ra dáng người thầy hả?”
“Vâng, trong tiểu thuyết đều nói như vậy.
”
Hoắc Kiêu xùy một tiếng: “Em thích kiểu này?”
“Cái gì?”
Hoắc Kiêu thẳng lưng lên, sửa sang lại phần bên trên cổ áo sơ mi: “Tiếc quá, mắt kính không đem.
Thế nào hả bạn học, có hài lòng không?”
Vương Nhược Hàm: “Anh làm gì đó?”
Hoắc Kiêu đã nhập tâm vào vai diễn: “Dùng thái độ gì nói chuyện với thầy giáo thế hả, muốn thầy phạt em đúng không?”
Vương Nhược Hàm rút khăn giấy trên bàn ném về phía anh: “Có nghiêm chỉnh một chút được không?”
Hoắc Kiêu đỡ lấy, nghiêm mặt nói: “Bạn học, đừng khiêu khích thầy nữa, khiến thầy tức giận hậu quả rất nghiêm trọng đấy.
”
Vương Nhược Hàm dùng hai tay che mặt, cười run rẩy.
Hoắc Kiêu vỗ bàn chỉ vào cô: “Còn cười? Tan học em ở lại cho tôi.
”
Vương Nhược Hàm nắm lấy ngón tay anh: “Được rồi, được rồi, lắm trò quá đấy.
”
Hoắc Kiêu vẫn chưa hết hứng: “Tư tưởng của bạn học này vẫn chưa chín chắn, thầy giáo bắt buộc phải dạy dỗ em đàng hoàng.
”
Dọc lối đi còn có nhân viên qua lại, ánh mắt nhìn bọn họ càng ngày càng kì lạ, Vương Nhược Hàm nhét một miếng dạ dày chặn miệng Hoắc Kiêu lại: “Anh bớt nói đi, chút nữa người ta tưởng hai chúng ta có vấn đề thật đấy.
”
Hoắc Kiêu nhai miếng dạ dày rồi nuốt vào, tò mò hỏi: “Bạn học, rốt cuộc em dậy thì kiểu gì vậy? Rõ ràng không kém nhau bao nhiêu, sao cứ có người cảm thấy anh là trâu già gặm cỏ non nhỉ?”
Vương Nhược Hàm đắc ý lắc lư: “Trong nhà có cô vợ nhỏ không tốt à? Anh có mà mừng thầm ấy chứ.
”
Hoắc Kiêu hehe một tiếng: “Phải đó, báo thức không cần đặt nữa, sáng nào anh cũng cười bật dậy luôn đó.
”
Vương Nhược Hàm cố tình khiêu khích anh: “Thầy Hoắc thực sự phải chú ý chăm chút vào, đừng có mà hai năm nữa có người lại bảo hai bố con thì buồn lắm.
”
Hoắc Kiêu giữ nguyên nụ cười: “Không sao, anh ăn em nhiều lần để bồi bổ cũng thế.
”
Vương Nhược Hàm trợn trắng mắt, không nghe nổi nữa.
Bữa tối không ăn món chính, còn lăn lộn với Hoắc Kiêu đến nửa đêm, Vương Nhược Hàm xoay người, gác đùi lên đùi anh, kêu đói.
Hoắc Kiêu vỗ lên người cô: “Ngủ đi, ngủ say rồi sẽ không đói nữa.
”
Vương Nhược Hàm nức nở nói: “Đói không ngủ được.
”
“Muốn ăn gì?”
“Bánh bao, thứ khác cũng được.
”
Hoắc Kiêu bất lực, bò dậy kiếm đồ ăn cho cô.
Nửa đêm nửa hôm không gọi được đồ ăn bên ngoài, phòng khách sạn có bếp nhưng không có nguyên liệu nấu ăn, Hoắc Kiêu chỉ có thể úp một cốc mì.
Vương Nhược Hàm quấn chăn ngồi trên thảm xì xụp ăn hết, cuối cùng cũng mãn nguyện rồi.
Hoắc Kiêu ôm cả chăn lẫn người lên, đi vào phòng vệ sinh đánh răng.
“Vương Nhược Hàm.
”
“Dạ?”
“Anh cảm thấy cứ như thế này hình như không phải là cách hay.
”
Trong khoang miệng của Vương Nhược Hàm có bọt kem: “Cái gì cơ?”
Hoắc Kiêu lắc đâu, xoa mái tóc cô: “Quên đi, sau này hẵng nói.
”
*
Ngày hôm sau trước khi đi làm, Vương Nhược Hàm cố ý mua cốc cà phê nâng cao tinh thần.
Nhiệt độ giảm xuống, trời thu bao phủ cả thành phố, ban ngày càng ngày càng không có tinh thần.
Đến 5h30, Dung Hoan xuất hiện ở cửa khoa.
Cô ta không thường xuyên tới, năm ba ngày mới xuất hiện, mỗi lần đều mang theo bữa tối vô cùng thịnh soạn.
Tần Dã từ chối hai lần, cô ta không nghe, nói là đưa tới cho Vương Nhược Hàm, phần của anh ta chỉ là tiện mang tới thôi, thích ăn thì ăn.
Tần Dã cũng không làm thế nào được, chỉ đành mặc kệ cô ta, ước chừng với tính cách của cô ta cũng không kiên trì được bao lâu.
Vương Nhược Hàm nhận lấy cặp lồ ng, gãi mặt nói: “Hôm nay Tần Dã không làm ca đêm mà?”
Dung Hoan nói: “Anh ấy đổi ca, có đi làm.
”
Vương Nhược Hàm kinh ngạc: “Chuyện này mà cô cũng biết? Thu mua được ai thế?”
Dung Hoan vừa định mở miệng, chẳng biết nhìn thấy cái gì mà sắc mặt bỗng thay đổi.
Vương Nhược Hàm quay đầu lại, thấy Tần Dã đang đi từ cầu thang tới đây.
Dung Hoan nhấc chân muốn chạy trốn, Tần Dã giơ tay kéo cô ta lại.
“Chẳng phải muốn theo đuổi sao? Nhìn thấy anh là chạy mất thì coi là gì?”
Dung Hoan trợn mắt nhìn Vương Nhược Hàm: “Cô nói với anh ấy hả?”
Vương Nhược Hàm vô tội chớp mắt: “Ừ.
”
Khó khăn lắm mới tóm được, Tần Dã kéo lấy Dung Hoan không buông: “Đừng lúc nào cũng làm phiền người ta nữa, nghe rõ chưa?”
Vương Nhược Hàm đứng một bên không dám chen mồm, trong lòng thầm nghĩ, cô không ngại phiền mà, có người đưa cơm đến cho cô ăn mừng còn không kịp nữa là.
Dung Hoan cúi đầu, bàn tay âm thầm dùng sức muốn giằng ra: “Vậy đổi lại em đưa cho anh anh có ăn không?”
Tần Dã hỏi lại: “Vì sao anh không ăn?”
Dung Hoan không nói, Tần Dã hít sâu một hơi, mở miệng: “Sau này muốn đưa cơm thì tự mang tới tầng ba cho anh, không biết đường hay đưa cơm cho anh ngại mất mặt.
”
Dung Hoan lắc đầu.
Cửa thang máy có nhiều người, Tần Dã đưa Dung Hoan đi khỏi, bảo Vương Nhược Hàm đi ăn cơm trước.
Dung Hoan bị kéo cánh tay, vừa đi vừa quay đầu nói với cô: “Lần trước cô bảo muốn ăn cơm cà ri, hôm nay tôi làm thử, cô nếm xem có ngon không!”
Tần Dã nghe thấy cười cười: “Hai người các em quan hệ tốt như này từ bao giờ thế?”
Dung Hoan chọc anh: “Nếu không phải có anh bọn em còn thân hơn.
”
Tần Dã ngậm miêng, ngàn sai vạn sai đều là anh sai.
Bên ngoài bệnh viện có một cửa hàng tạp hóa, Tần Dã lấy một hộp sữa bò, Dung Hoan lấy một phần xiên hầm.
Tần Dã thanh toán tiền hai người đi tới khu dùng đồ ăn ngồi xuống.
Dung Hoan đẩy cốc giấy trước mặt qua: “Mau ăn đi, đợi chút nữa thì không còn thời gian ăn tối đâu.
”
Tần Dã ngươc mắt nhìn cô, hỏi: “Em thì sao, ăn chưa?”
Dung Hoan gật đầu: “Em ăn rồi.
”
Hai người đã quá lâu không ngồi đối diện như này nói chuyện, bỗng chốc Dung Hoan không biết mở lời như thế nào.
Có lẽ Tần Dã cũng không quen ăn mấy món ăn vặt này, ăn hai ba miếng rồi buông đũa.
Dung Hoan thấy vậy, động tác như muốn đứng dậy: “Em đi mua cho anh thêm một cái trứng trà.
”
Tần Dã lắc đầu: “Không cần, em ngồi xuống đi.
”
“Dung Hoan.
”
Bị anh gọi tên, Dung Hoan rùng cả mình: “Dạ?”
Tần Dã nói: “Anh đã từng thử.
”
Dung Hoang ngẩng phắt đầu lên.
“Những người thích hợp với anh, anh đã từng thử, hình như không được.
”
Tần Dã chỉ nói một câu này, thời gian nghỉ ngơi chẳng được bao lâu, anh ta đứng dậy, nhét hộp sữa bò chưa mở vào tay Dung Hoan, bảo cô ta về nhà sớm vì buổi đêm chắc sẽ đổ mưa.
Dung Hoan đứng dưới mái hiên, nắm chặt chiếc hộp giấy lạnh lẽo, khóe mắt nóng bừng.
Cô ta quay về bãi đậu xe, sau khi ngồi lên xe không vội khởi động mà ngây người một lúc, sau đó gửi tin nhắn cho Vương Nhược Hàm: Muốn xin lỗi đàn ông thì phải xin lỗi kiểu gì? Rốt cuộc anh ấy còn giận hay không giận nữa? Phương pháp này của tôi có tác dụng không hả?
*
Vương Nhược Hàm ăn cơm xong, quyết định vẫn đặt phần cơm của Tần Dã lên bàn làm việc của anh ta, cơm cà ri của Dung Hoan rất ngon, không ăn đúng là đáng tiếc.
Cô ngâm nga bài hát đi về trạm y tá, nhưng lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ở trên hàng ghế dài.
“Thầy Hoắc?” Vương Nhược Hàm vui mừng nói.
Hoắc Kiêu nhìn thấy cô, nhưng gương mặt không có ý cười, lạnh lùng hỏi: “Đi đâu thế?”
Vương Nhược Hàm nói: “Đi ăn cơm đó.
”
Âm thanh của Hoắc Kiêu không mang theo độ ấm: “Đồng nghiệp của em nói em xuống tầng ba đưa cơm.
”
Vương Nhược Hàm: “Hả….
”
Hoắc Kiêu nói thẳng: “Vừa rồi có phải em đi gặp Tần Dã không?”
Vương Nhược Hàm nói: “Phải, cũng không phải, không phải là em đưa cơm cho anh ấy, là bạn gái anh ấy đưa cơm cho em.
”
“Sao bạn gái anh ta lại đưa cơm cho em?”
Chuyện này càng khó giải thích hơn, đầu óc Vương Nhược Hàm trống rỗng: “Vì….
”
Cô nói không ra lời, lựa chọn từ bỏ: “Anh ấy với bạn gái cãi nhau, cuối cùng chị ta chọn cách đưa cơm để bù đắp, tiện thể làm thêm một phần cho em, vừa rồi em đưa phần của Tần Dã đến văn phòng anh ấy, không phải em muốn đưa cơm cho Tần Dã đâu anh đừng hiểu lầm nhé.
”
Cô nói xong cũng thấy bản thân mình vòng vo: “Ôi dào, dù sao thì em trong sạch đường hoàng!”
Hoắc Kiêu không đến nỗi tức giận, anh cũng biết giữa hai người không có gì, nhưng trong lòng vẫn chua lòm, Tần Dã vẫn là một chiếc gai nhọn kẹt giữa cổ họng anh.
Anh đưa chiếc túi trong tay cho Vương Nhược Hàm: “Không biết em dùng bữa rồi, nếu đói thì để lại làm bữa khuya.
”
Vương Nhược Hàm buồn rầu gọi anh: “Thầy Hoắc.
”
Hoắc Kiêu vẫy tay: “Em ngoan ngoãn làm việc đi, anh về trước đây.
”
Anh mua bánh bao nhỏ, trong lòng Vương Nhược Hàm càng khó chịu hơn.
Cô lấy điện thoại trong túi ra định gửi câu gì đó cho Hoắc Kiêu.
Vừa mở ra thấy tin nhắn của Dung Hoan, Vương Nhược Hàm gõ chữ lạch cạch trả lời: Tôi cũng rất muốn biết!
Trên đời này làm gì có bữa trưa nào miễn phí, cái giá này cũng đắt quá đi.
Tác giả có lời:
Sự tồn tại của nhân vật phụ có lúc cũng là đang trợ giúp cho nhân vật chính.
Đơn giản là nhân vật giả tưởng trong sách, không cần có ác ý lớn như vậy.
------oOo------
Chương
trước
Chương
tiếp
Báo lỗi chương
Bình luận
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Liên hệ:
[email protected]
-
Đọc truyện
online,
đọc truyện
chữ,
. Website luôn cập nhật những bộ
truyện mới
thuộc các thể loại đặc sắc như
truyện tiên hiệp
,
truyện kiếm hiệp
, hay
truyện ngôn tình
một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.
truyện xuyên nhanh
truyện đam mỹ
truyện ngôn tình
ngôn tình hoàn
truyện kiếm hiệp hay
truyện tiên hiệp hay
truyện hệ thống
https://kiemtraphat.net/
kiemtraphat.net
blog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở
Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên
x
TRUYENFULL
Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam
Email đăng nhập
Mật khẩu
Bạn chưa có tài khoản?
Họ và tên
Giới tính
Nam
Nữ
Khác
Mật khẩu
Nhập lại mật khẩu
Bạn đã có tài khoản?
Email đăng ký tài khoản
Lấy lại mật khẩu
Bạn đã có tài khoản?
Tài khoản của tôi
Xin chào,
Xin chào,
Đăng xuất
Đăng xuất
Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng
xác thực email
Thông tin cá nhân
Sửa thông tin
Họ và tên
Đã xác thực
Số điện thoại
Ngày sinh
Họ và tên
Số điện thoại
Ngày sinh
Lưu thay đổi
Đổi mật khẩu
Mật khẩu mới
Xác nhận mật khẩu mới
Lưu thay đổi
Hủy
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛
×
1 tháng
19.000 VNĐ
2 tháng
38.000 VNĐ
6 tháng
149.000 VNĐ
Tiếp tục thanh toán
Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý:
Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ
Thanh toán mã QR
Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công
Ngân hàng:
BIDV
Chủ tài khoản:
CONG TY TNHH ECONTENT HUB
Số tài khoản:
96488888888
Số tiền:
0 VNĐ
Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp
tại đây
💳
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng
MUA NGAY
X
📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc
quảng cáo xuất hiện quá nhiều
. Hiện tại, Truyenfull đã
giảm bớt số lượng quảng cáo
và
thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ
để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉
[Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và
gửi góp ý tại chính hòm thư này
, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý:
Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖