Không muốn làm người phụ nữ của anh, đáng tiếc không tránh khỏi, đành phải ủy khuất gả cho anh.
Không muốn làm người đàn ông của cô, chỉ là không muốn buông tha, đành phải cương quyếtcưới cô.
Đối với Trác Viện mà nói, Kỷ Nhất Thế là người đàn ông quá xa tầm tay, cô với không tới.
Sản nghiệp nhà anh lớn, trưởng thành lại cao lớn anh tuấn, muốn người phụ nữ nào mà không được. Ai không mong được anh coi trọng, nhưng mặt anh không biểu cảm nói người phụ nữ anh muốn kết hôn là cô. Chẳng qua khi cô gả cho anh, anh đối với cô vừa thương yêu vừa cưng chiều, nhưng một khi đã không hài lòng sẽ trở nên hờ hững.
Nếu anh không cần người vợ như cô, vậy cô có thể đi không?
Kỷ Nhất Thế chưa từng nghĩ tới, Trác Viện luôn miệng nói nghe lời anh, cố gắng lấy lòng anh lại dám bỏanh rời đi. Đáng tiếc, người phụ nữ anh danh chính ngôn thuận cưới làm vợ, cho dù cô không muốn,cũng chỉ có thể ở cùng anh. Muốn ly hôn ư? Không thể nào.
Anh muốn tính toán với cô một chút, cô tốt nhất nên ngoan ngoãn, bởi vì, đời này anh chỉ khao khátcô, thích ở trên giường bắt nạt cô!