Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mười Năm Hôn Nhân

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Tự Tân, người tôi đã lâu không gặp, đang đứng trước cửa.

Anh mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, trông mệt mỏi, dưới mắt anh có vết thâm nhẹ.

Ánh mắt cười cợt của Đàm Hứa biến mất khi anh thấy Chu Tự Tân từng bước tiến đến chỗ tôi.

“Đến nhanh đấy.”

Đàm Hứa nhếch môi cười nhạt, đôi mắt híp lại đầy vẻ châm biếm.

“Tiếc là quá muộn rồi.”

“Dù muộn vẫn danh chính ngôn thuận.”

Chu Tự Tân ngồi xuống bên cạnh tôi, định nắm tay tôi, nhưng tôi ghét bỏ né tránh.

“Sớm thôi sẽ không còn nữa.”

Thấy hành động vô thức của tôi, Đàm Hứa khẽ nhếch môi cười.

Không khí căng thẳng giữa hai người khiến tôi cảm thấy ngột ngạt, tôi đứng dậy kéo Chu Tự Tân vào trong phòng.

“Tiểu Quỳnh.”

Giọng nói mang chút đắc ý của Chu Tự Tân vang lên trên đầu tôi.

Anh vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, thở dài một cách thỏa mãn.

Nhưng chỉ ngay sau đó, tôi vùng ra khỏi vòng tay anh.

“Anh đã ký xong đơn ly hôn chưa?”

Thực ra tôi và Chu Tự Tân đã nói chuyện điện thoại không chỉ một lần.

Trong đêm định mệnh khiến tôi đau đớn tận cùng đó.

Tôi đã hỏi về cô thực tập sinh kia.

Hỏi về chiếc vòng tay sapphire “Tình yêu trong hoạn nạn.”

Và hỏi về những năm tháng anh không còn yêu tôi nữa.

Sau một khoảnh khắc im lặng, đầu dây bên kia vang lên tiếng cười nhẹ của Chu Tự Tân, như thể anh đang cười nhạo tôi quá ngây thơ.

“Tiểu Quỳnh, nếu em không thông minh như vậy thì tốt rồi.

Khi con người có tất cả, ngốc nghếch một chút có lẽ sẽ phù hợp hơn.”

Tôi sững người, đúng vậy, lẽ ra tôi không nên quá nhạy cảm, không nên đòi hỏi đến tận cùng.

Ai cũng nghĩ tôi nên nhắm mắt làm ngơ.

Tôi đã là phu nhân Chu, Chu Tự Tân đã đưa tôi vượt qua ranh giới giai cấp, cho tôi chạm đến những tài nguyên mà cả đời này tôi không bao giờ nghĩ tới.

Thậm chí, bố mẹ tôi từng phản đối tôi và Chu Tự Tân, giờ cũng khuyên tôi đừng cãi nhau với anh ấy.

Cán cân giữa tình yêu và lợi ích, ai cũng chọn lợi ích.

Nhưng trên cán cân đó, từ đầu tôi đã dồn hết cho tình yêu.

Làm sao tôi có thể cam lòng được.

“Chu Tự Tân, khi chúng ta vẫn sống ở tầng ba khu Hạnh Phúc, anh đã nói với em.

Anh yêu em, yêu nhất em.”

Tiếng chuông cửa vang lên không đúng lúc.

Bên ngoài là một người đàn ông mặc vest yêu cầu tôi ký nhận một số món trang sức.

Đó là vài chiếc vòng cổ và vòng tay vừa được tăng giá chóng mặt gần đây.

Đây là sự bù đắp của Chu Tự Tân cho chiếc vòng sapphire “Tình yêu trong hoạn nạn.”

Đầu dây bên kia cuối cùng cũng vang lên một tiếng thở dài khẽ khàng.

“Tiểu Quỳnh, phu nhân Chu chỉ có thể là em.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mười Năm Hôn Nhân
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...