Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mưu Tính Một Đời Xuân

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Các ngươi làm gì? Có lệnh bài của Ân đại nhân không?"

Phạm Nhiên đưa một tay ra khỏi cửa sổ, lòng bàn tay hắn xòe ra, một lệnh bài bằng vàng sơn mài có chữ Ân xuất hiện trước mặt đối phương.

Binh lính nhận lệnh bài, đưa đến trước mặt quan cổng thành, quan cổng thành xem xét xong, liền dứt khoát nói: "Cho qua."

Sau khi cho qua, lệnh bài đó lại không được trả lại.

Thấy ta vẫn nhìn chằm chằm vào lệnh bài trong tay quan cổng thành, Phạm Nhiên kéo rèm cửa sổ xuống, cười nói: "Đừng nhìn nữa, là lệnh bài dùng một lần, dùng xong là hết."

Ta hỏi hắn: "Sao huynh lại có lệnh bài của Ân Thôi?"

"Chuyện này nàng đừng quản." Phạm Nhiên nói, "Xe ngựa đi về phía đông nửa canh giờ nữa, nàng sẽ gặp được cha nàng."

Ta nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt.

Khuôn mặt đầy sẹo, giọng nói khàn khàn, nhưng ta luôn cảm thấy có gì đó khác lạ.

"Hôm nay sao huynh không đội nón che mặt? Lần đầu tiên ta gặp huynh, huynh đội nón che mặt màu xanh từ trên trời rơi xuống, ta còn tưởng là đại hiệp võ lâm trong thoại bản." Ta làm như vô tình nói, "Huynh có thể cứu cha ta bọn họ ra khỏi nhà lao của Ân Thôi, chẳng lẽ huynh thật sự là chưởng môn của một môn phái nào đó trong võ lâm sao?"

Một ngày tốt lành

"Nếu ta là chưởng môn, vậy nàng phải làm chưởng môn phu nhân rồi." Phạm Nhiên cười nói.

Lòng ta chùng xuống.

Lúc Phạm Nhiên g.i.ế.c Phúc An, hắn đội nón che mặt màu xám, lúc cứu ta trong yến tiệc thưởng hoa, mới đội nón che mặt màu xanh.

Xe ngựa xóc nảy, lăn qua một ổ gà, ta cắn răng, theo hướng xe nghiêng, ngã vào lòng nam nhân, sau đó luống cuống tay chân sờ soạng khuôn mặt của nam nhân.

"Xì..." Hắn kêu lên đau đớn.

"A Bình, đánh xe cẩn thận!"

"Gia, tiểu nhân đáng chết, tiếp theo tiểu nhân nhất định sẽ nhìn đường cho kỹ."

Mắng xong người đánh xe, nam nhân mới đỡ ta ngồi dậy, lo lắng hỏi ta: "Bụng nàng không sao chứ?"

Ta lắc đầu.

Ánh mắt hắn lại nhìn vào tay ta: "Đợi yên ổn rồi, móng tay của nàng, nhất định phải cắt ngắn bớt."

"Được." Ta nói.

Để khi ân ái có thể cào Ân Thôi cho hắn chịu chút đau khổ, kể từ khi thành thân, móng tay của ta đều được cắt rất nhọn.

"Nàng cào người thật sự hơi đau." Phạm Nhiên vừa nói, vừa xoa mặt mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/muu-tinh-mot-doi-xuan/chuong-17.html.]

Lòng ta lại chùng xuống. Khuôn mặt của hắn, là thật.

Hắn thật sự là Phạm Nhiên, có lẽ là ta đã nghĩ nhiều rồi.

Nửa canh giờ sau, ta quả nhiên gặp được cha và mọi người ở một ngôi miếu đổ nát.

Đích mẫu vừa kinh ngạc vừa vui mừng khi nhìn thấy ta, nắm tay ta và Phương Quyên, khóc nói: "Các con ngoan, các con ngoan, cả nhà chúng ta, cuối cùng cũng đoàn tụ rồi."

Cha cũng rất xúc động khi nhìn thấy ta.

Nhưng khi ông nhìn thấy bụng ta, sắc mặt liền trầm xuống.

"Con đến làm gì?!" Ông khoanh tay, quát lớn, "Con là Ân phu nhân, con còn đến đây làm gì?"

"Cha!" Ta có chút hoảng hốt, "Cha, con là A Vũ, tứ muội rõ ràng đã nói mọi người đều..."

Đều biết tại sao con lại gả cho Ân Thôi mà!

Nhưng mà, lời ta còn chưa nói xong, liền nghe thấy cha quát lớn: "Trở về Ân gia, con lập tức trở về Ân gia, ta không có đứa con gái này!"

Mọi người đều bị dọa sợ.

Đích mẫu đẩy cha một cái, nói lớn: "Ông mắng con bé làm gì? Nhìn xem ông làm con bé sợ thành cái dạng gì rồi!"

Tam muội Phương Thiến không nói gì, nhưng cũng tiến lên nắm lấy tay ta.

"Con không cần Ân Thôi, con muốn cha." Ta vừa khóc vừa nói.

Ta không hiểu, tại sao sau khi trải qua biến cố lớn như vậy, cha vẫn muốn đuổi ta đi. Chỉ vì con mang thai con của Ân Thôi sao?

Nhưng đứa bé này đã bảy tháng rồi, nếu uống thuốc phá thai, e rằng sẽ một xác hai mạng.

Chẳng lẽ cha hận Ân Thôi đến mức ngay cả đứa con gái này cũng không dung thứ được sao?

Nhưng cha lại không để ý, ông gọi một người đánh xe đến, phân phó: "Ngươi đưa nó trở về thành, đưa về Ân phủ."

Sắc mặt ta lập tức trở nên tái nhợt.

Phương Quyên chắn trước mặt người đánh xe, la lên: "Cha, đừng đuổi nhị tỷ đi, nhị tỷ muốn ở cùng chúng ta."

Cha lại quay lưng không nói gì.

Phạm Nhiên đột nhiên lên tiếng: "Phương đại nhân, ta và A Vũ lưỡng tình tương duyệt, đợi yên ổn rồi, ta sẽ thành thân với A Vũ, đứa bé trong bụng A Vũ, ta sẽ cùng A Vũ nuôi nấng."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mưu Tính Một Đời Xuân
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...