Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghịch Cảnh Hôn Nhân

Chương 68

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thằng bé ko biết sao hôm nay trở chứng tôi dỗ cỡ nào cũng ko nín, tôi rối quá ko biết làm sao nên liền nhanh chóng bế Bo chạy xuống lầu tìm mẹ chồng, vì nói thật từ ngày tôi sinh Bo đến nay nhóc con mười mấy tháng rồi toàn mẹ chồng lo cho bé nhiều hơn tôi vì bà cưng cháu lắm, ko cưng sao được khi nhà chỉ có mình Dũng là con trai một và ông bà vẫn nghĩ Bo là cháu ruột của mình.

Tôi bế Bo chạy gấp xuống thấy mẹ chồng đang đứng trong bếp nấu ăn thay tôi, tôi lật đật chạy nhanh đến vội nói với mẹ

-Mẹ...mẹ ơi cu Bo sao khóc dữ quá con dỗ nãy giờ nó ko nín, đâu mẹ coi cháu dùm con đi mẹ..

Mẹ nhìn Bo lo lắng nói

-Ừ đưa thằng nhỏ đây cho mẹ, ừm ừm sao vậy con...sao khóc vậy Bo của bà...ngoan nào..bà thương con nha..

Bà vừa vỗ vừa đưa tay ra ôm lấy Bo vào lòng mà Bo giống như bện hơi bà nội vậy đó,bà nội vừa bế là nín liền hà riết rồi không biết nó có phải con của tôi ko nữa…

Mẹ chồng tôi bế Bo ra ngoài một lúc tôi đang trong bếp dọn chén đũa ra ngoài bàn chuẩn bị ăn sáng thì đột nhiên có một vòng tay ôm tôi từ phía sau làm tôi giật mình lỡ tay rơi cái bát xuống nền gạch vỡ nát tiếng mảnh vỡ vang lên nghe xoảng...xoảng...

Tôi giật mình quay lại, thì ra là Dũng, hôm nay lại còn hù tôi. Tôi liếc xéo anh một cái rồi định khom xuống nhặt mấy mảnh chén vỡ thì chợt anh ngăn lại...

-Em đứng im đi để anh nhặt cho. Coi chừng đứt tay em đó.

Dũng vừa nói anh vừa liền vội nhặt mấy mảnh vỡ bị bể, anh đem bỏ vô thùng rác sau đó anh phụ tôi dọn đồ ăn sáng lên lại nhà.

Hai vợ chồng cùng làm cùng trò chuyện, tôi có hỏi sao hôm nay anh dậy trễ mà đến giờ cũng không lo chuẩn bị đi làm thì mới biết thì ra hôm nay anh nghĩ làm ở nhà để tiếp bạn...

...Sau một lúc nhỏng nhẻo với bà nội thì cuối cùng Bo cũng nín, thấy mẹ chồng bế con đi vào tôi mới vội đi vào phòng mời ba chồng mình ra ăn sáng luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nghich-canh-hon-nhan/chuong-68.html.]

Ở nhà này nói mà về dậy trễ nhất là phải nhắc đến ba chồng tôi. Nghe nói từ ngày mà ba với mẹ chồng tôi về hưu thì ông giống như kiểu bị trầm cảm, suốt ngày chỉ ở nhà chẳng đi đâu cả, nhưng được cái quyền lực tiền bạc trong nhà vẫn là do ông nắm quyền chớ mẹ chồng tôi ko xớ rớ gì vào tới được.

Cả nhà đang quây quần ăn sáng thì bên ngoài cửa tôi nghe có tiếng xe hơi chạy vào bóp kèn inh ỏi.

Thấy nhà có khách tôi tính đứng dậy đi ra mở cửa nhưng nhìn sang đã thấy Dũng đứng lên đi trước, gương mặt anh thoáng thấy rất vui...Còn tôi không hiểu sao trong lòng đột nhiên xuất hiện có cảm giác gì đó rất lạ, vừa hồi hộp lại vừa khó chịu cho nên Dũng vừa bước ra khỏi nhà tôi cũng nhanh chóng hướng mắt nhìn theo ra phía bên ngoài..

Ngoài cửa trước mắt tôi là chiếc xe màu đen quen thuộc xuất hiện đang từ từ lăn bánh chạy vào, tim tôi vô thức tự dưng nhảy vọt lên muốn tung ra khỏi lòng ngực.

Nếu như tôi nhìn và nhớ ko lầm thì chiếc xe đó làm của Tú mà, tại sao chú ấy lại chạy tới nơi này làm gì? DŨNG và TÚ ruốc cuộc từ khi nào đã trở Tú bạn với nhau...

Trong đầu tôi ong ong cảm giác sợ sệt xuất hiện, tôi lùa vội chén cơm còn dang dở sau đó lật đật bế cu Bo lên phòng để tránh mặt, lúc vừa đứng dậy đi mẹ chồng tôi có hỏi

-Sao nay con ăn ít vậy Lam..ngồi xuống ăn thêm đi con đưa Bo mẹ bế cho?

-Dạ con ăn no rồi mẹ với lại để con bế Bo lên phòng cho anh Dũng tiếp khách,chứ để Bo dưới này nói phá thì phiền người ta nữa mẹ ạ..

" Ừ vậy thôi con ôm Bo đi đi.

"Dạ mẹ...

Tôi bế Bo đi vội lên phòng cũng là vừa lúc Dũng dẫn bạn vào nhà, tôi đứng nép vào phía bức tường rồi tò mò nhìn xuống, quả nhiên tôi đoán ko sai, người đang được chồng tôi dẫn về nhà chơi là .... Tú

Nhìn Tú đi vào mỗi bước đi của chú ấy dẫm lên nền nhà là bấy nhiêu nhịp tim của tôi đập trong lo sợ, vẫn dáng vẻ ấy ,vẫn áo sơ mi quần tây ấy, tay áo còn được Tú xoắn lên trông rất gọn gàng nhìn Tú nổi bật hẳn, vẫn là con người ấy, người mà trong đêm đó đã để lại trong cuộc đời tôi một vết cắt khó quên.

Tú đi vào tôi thấy chú ấy và Dũng nói chuyện rất rôm rả như đã thân nhau từ trước làm tôi càng lúc càng khó hiểu, cả hai ngồi xuống ghế đột nhiên để ý tôi thấy Tú ngước mắt nhìn lên bức tường có gắn tấm ảnh cưới của tôi và Dũng đôi mày Tú phút chốc nhíu lại, cứ chăm chăm nhìn miết..

--------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghịch Cảnh Hôn Nhân
Chương 68

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 68
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...