Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghịch Tập [Tinh Tế]

Chương 48

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi trở về hành cung, Alan vốn muốn nghỉ ngơi tỉ tê với Bùi Nghiêu thêm một lát, nhưng đang tiếc tin nhắn từ Ryan đã quấy nhiễu hứng thú dào dạt của Alan.

“Ai tìm anh?” Thiết bị truyền tin của Bùi Nghiêu rất ít khi sáng lên, anh không có người nhà, bạn bè cũng chẳng bao nhiêu, phần lớn còn chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài quanh năm, có rất ít thời gian liên lạc, cho nên Alan mới cố ý hỏi một câu, “Có việc à?”

Bùi Nghiêu quét mắt nhìn thiết bị truyền tin, sắc mặt khẽ thay đổi: “Là… Ryan.”

Hai người đã xác định quan hệ, căn bản không cần để ý đến mấy người không quan trọng như này nữa, hơn nữa Alan cũng rất tự tin mình có thể hấp dẫn Bùi Nghiêu hơn kiểu dẫn đường gái tính như Ryan, nghi ngờ vô cớ chỉ sẽ tăng thêm phiền muộn giữa người yêu, mang đến tranh cãi không cần thiết, Alan hiểu hết đạo lý đấy, nhưng hắn vẫn vươn tay về phía Bùi Nghiêu: “Lấy đến em xem.”

Bùi Nghiêu tự dưng có chút chột dạ, không phải vì Ryan, đến tận bây giờ Bùi Nghiêu cũng không có ấn tượng gì với cậu dẫn đường kia, nhưng ký ức về lần Alan từng vì Ryan mà bùng nổ ghen tuông, hung hăng “trừng phạt” anh một trận lúc trước khắc sâu quá mức, nỗi thống khổ đọa đày bị pheromone của Alan bao vây, lại không nhận được vỗ về từ Alan thật sự còn giày vò người ta hơn bị tấn công tinh thần, Bùi Nghiêu có chút lo lắng… Một tin nhắn thôi mà, Alan sẽ không tức giận chứ?

“Hiệu trưởng, có thời gian xin hãy trả lời em, gấp.”

Alan nhìn Bùi Nghiêu, Bùi Nghiêu giải thích theo bản năng: “Đây… đây là lần đầu tiên cậu ấy liên lạc với tôi, tôi không biết cậu ấy muốn nói gì.”

Alan nhướng mày, trực tiếp bấm gọi lại trước mặt Bùi Nghiêu.

“Hiệu trưởng! Là ngài sao?” Đầu bên kia thiết bị truyền tin là giọng nói gấp gáp của Ryan, “Thật sự là ngài sao?”

Alan “ừ” một tiếng, nói: “Hiệu trưởng Bùi Nghiêu ở ngay bên cạnh, có chuyện gì cứ nói với tôi.”

Ryan ngây ra một lát, giọng nói lại cao lên hai độ: “Điện hạ! Ngài là Điện hạ Alan!!!”

Alan nhíu mày, đưa thiết bị truyền tin ra xa, nói: “Phải, có chuyện gì không?”

“Trời ạ… em thật sự không nghĩ tới, thế mà em lại liên lạc được với ngài, thế mà em lại liên lạc được trực tiếp đến ngài rồi!” Ryan nói năng lộn xộn, không thể tin mà nói, “Là… là như thế này, em mới đọc tin tức, chính là tin tức Viện trưởng Catherine bị nghi ngờ có dính líu đến giao dịch dẫn đường! Em… em muốn tố cáo! Điện hạ, em có bằng chứng, em sẵn sàng dùng tên thật tố cáo, em phải tố cáo bà ta…”

Alan lập tức thu lại sự mất kiên nhẫn lúc nãy, hắn quay đầu nhìn Bùi Nghiêu, Bùi Nghiêu khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”

Alan chuyển cuộc gọi thoại thành gọi video, Alan ra lệnh cho người hầu bên cạnh lui xuống, nhìn Ryan: “Nói.”

“Tuy rằng không phải chuyện của em, nhưng em biết rõ hết chi tiết!” Ryan nuốt nước miếng, cào tóc của mình mấy cái, “Là chuyện xảy ra gần một năm trước, một học sinh cùng ở Tháp Ngà với em, cô ấy cũng bị Viện trưởng “sắp xếp”, tuy không thành công… nhưng trong tay em có một đoạn ghi âm, có thể làm bằng chứng.”

“Gửi qua đây.” Alan nói thẳng, “Gửi toàn bộ tất cả các file có thể làm bằng chứng đến thiết bị này.”

Ryan vội vàng gật đầu, cậu vừa tìm văn kiện vừa run giọng nói: “Lúc ra khỏi Tháp Ngà, đoạn thu âm này suýt chút nữa đã bị xóa mất, may mà trước đó em đã biên tập lại… Bọn họ cho rằng đây là bản vẽ, nên không để ý đến… Đây là file em mới vừa khôi phục, âm thanh bị hư hỏng rất nghiêm trọng, nhưng vẫn có thể nghe ra là giọng của Viện trưởng.”

“Ting” một tiếng, file đã được gửi đến thành công, Alan gật đầu với Ryan: “Tôi thay mặt phía nhà trường khen ngợi lòng dũng cảm của cậu, lát nữa quan lễ nghi của tôi sẽ liên lạc với cậu, sau đó nếu lại có chuyện tương tự cậu có thể liên lạc với cậu ta bất cứ lúc nào, không cần liên lạc với phía Hiệu trưởng, ngài ấy sẽ không có thời gian trả lời cậu mọi lúc.”

Ryan vẫn còn chìm đắm trong cảm giác hưng phấn được đối diện nói chuyện với Alan, nghe vậy vội vàng gật đầu: “Dạ được, cảm ơn ngài, cảm ơn ngài.”

Alan ngắt cuộc gọi, phát đoạn ghi âm Ryan gửi đến.

Nếu nói mưu kế Bettina dùng dẫn đường để dụ dỗ Bùi Nghiêu trước đó làm Alan ghê tởm, vậy nội dung của đoạn ghi âm này quả thật có thể làm Alan nôn mửa.

Ghi âm đứt quãng, âm thanh lúc to lúc nhỏ, do trải qua nhiều lần chuyển mã nên chất lượng âm thanh rất kém, nhưng về đại khái hai người vẫn có thể nghe ra được khá rõ ràng.

Hai người nói chuyện là Catherine và một cô gái, cơ bản đều là Catherine nói, bà không ngừng khuyên cô gái kia, kết hợp với một người trong mùa xem mắt sắp đến. Catherine vô cùng cẩn thận, từ đầu đến cuối cũng không nói ra tên của người kia, nhưng không khó để suy đoán ra từ cuộc nói chuyện của bọn họ, đây không phải là lần đầu tiên Catherine khuyên cô gái này.

“Bé cưng à, đừng nói với cô cái gì mà yêu hay không yêu, tin cô đi, chỉ cần kết hợp với anh ta, con nhất định sẽ yêu anh ta, không có dẫn đường nào có thể từ chối lính gác của mình, một khi đã thành lập quan hệ kết hợp, con sẽ phát hiện thì ra mọi thứ đều tuyệt vời như vậy…”

“Hơn nữa, vốn đã là xem mắt, cũng không có bao nhiêu thời gian để con yêu được ai, nghe cô đi… Cô chẳng hề có tư tâm gì cả, con là học sinh cô thích nhất, cô thật sự không nhẫn tâm để tấm lụa đào phất phơ giữa chợ, để con kết hợp với người không thích hợp với con, tin ánh mắt của cô đi…”

“Đừng nghĩ đến cậu ta nữa, trong danh sách xem mắt lần này vốn không có cậu ta, cậu ta không qua xét duyệt, cô cũng hết cách.”

“Chờ cậu ta một năm? Đừng mơ mộng nữa! Cô không thể đồng ý!”

Bùi Nghiêu siết chặt nắm tay, ngay lúc nãy anh còn cảm thấy hành động lần này của Alan quá xúc động, bây giờ anh mới hiểu rõ bản thân ngây thơ đến mức nào.

Alan nhìn sâu vào mắt Bùi Nghiêu: “Bây giờ chắc anh đã rõ tại sao phải làm lớn chuyện đúng không.”

Từ việc Bettina tràn đầy tự tin hứa hẹn tặng cho Bùi Nghiêu một dẫn đường là có thể nhìn ra được, cơ cấu bên trong Tháp Ngà đã thối nát nghiêm trọng thế nào, hôm nay Bettina có thể sắp xếp cho cháu mình thuộc về ai, vậy ngày mai có phải cũng có thể sắp đặt vận mệnh cho các học sinh khác trong Tháp Ngà?

Lúc trước Alan đã nghi ngờ, loại sắp đặt giống thế này không phải xuất hiện lần đầu tiên, quả nhiên, Alan phát ghi âm lại lần nữa, hơi xuất thần.

“Là tôi suy xét vấn đề không đủ toàn diện.” Bùi Nghiêu chủ động nhận sai, “Xin ngài trừng phạt.”

Alan cười: “Nói gì đấy, anh vốn không am hiểu mấy chuyện này… Hơn nữa còn có em, chỗ anh nghĩ không tới, em sẽ nghĩ thay anh.” Alan lại liên lạc với Ryan lần nữa, xác nhận thông tin cá nhân của cô gái kia, lại dùng lệnh của Hiệu trưởng Bùi Nghiêu lấy được tư liệu học sinh trong Tháp Ngà.

“Cecilia Cavill…”

Nhìn thấy ảnh của Cecilia Alan lập tức hiểu được tại sao Catherine lại cố chấp muốn giúp người khác đòi bằng được cô ấy như vậy… Xoi mói như Alan cũng không thể không thừa nhận, đây là một cô gái vô cùng, vô cùng xinh đẹp.

Hoài bích kỳ tội, Alan lắc lắc đầu, hắn đọc thông tin về Cecilia, rất ngạc nhiên, cô lại chưa tốt nghiệp.

Alan nhìn Bùi Nghiêu: “Tình hình cũng không tệ như chúng ta tưởng tượng.”

Hai người lại đợi trong chốc lát, sau khi xác nhận Catherine đã bị cảnh sát dẫn đi Alan mới lấy danh nghĩa trao đổi học thuật bảo người ta liên lạc với Cecilia, Alan sợ cô căng thẳng, dứt khoát tạo một cuộc trò chuyện nhóm, thêm Ryan vào.

“Hi Lia!” Ryan gọi nickname của Cecilia đầy thân thiết, “Mình trình cho Điện hạ Alan đoạn ghi âm đó của bạn, Điện hạ Alan đã biết rồi!”

Hình ảnh 3D của Cecilia từ từ rõ nét lên, cô gái trong màn hình xinh đẹp như trước, chẳng qua gầy đi không ít, cô hiển nhiên cũng bị tin tức đột ngột làm kinh hãi, sau một lúc lâu cô mới phản ứng lại được, hơi căng thẳng cúi đầu hành lễ với Alan: “Điện hạ.”

“Chào cô.” Alan không nói mấy lời linh tinh như sao trước đây cô không tố giác sao đến mãi hôm nay mới nói ra, mà nói thẳng, “Ngoài đoạn ghi âm này ra, cô còn chứng cứ nào khác không?”

Cecilia lắc đầu: “Chỉ có cái này… Viện trưởng bà ấy, bà ấy rất cẩn thận…”

Alan gật đầu: “Được, nếu sau này cần cô làm chứng, cô có ra tòa không?”

Cecilia nhìn Alan, gật đầu đầy chắc chắn: “Tôi sẽ ra tòa.”

“Rất tốt, cô thật dũng cảm.” Alan nở nụ cười với Cecilia, “Có tiện tiết lộ một chút làm sao cô thoát khỏi sự sắp xếp của Catherine cho cô lúc trước không?”

Cecilia cúi đầu, thấp giọng nói: “Tôi đập vỡ bình hoa, dùng mảnh vỡ cắt động mạch của tôi…” Cecilia hơi nghiêng đầu qua, lộ ra một vết sẹo trên cổ.

Bùi Nghiêu giật mình: “Cô…”

“Xin yên tâm, tôi không có ý nghĩ coi thường mạng sống đâu.” Cecilia vẫn cúi đầu như trước, nhỏ giọng nói, “Tôi chỉ muốn trốn khỏi mùa xem mắt, tôi…”, Cecilia chớp mắt mấy cái, cố gắng kiềm nén nước mắt chực trào: “Người yêu của tôi vẫn đang đợi tôi, tôi không thể bị người khác dấu hiệu.”

Alan khẽ than trong lòng, lại là một đôi uyên ương mệnh khổ.

Ryan cũng đỏ mắt, nghe vậy lớn tiếng cổ vũ: “Cố lên, năm nay Thụy Đức nhất định sẽ qua được xét duyệt, anh ấy sẽ đến cưới bạn!”

Cecilia lộ ra nụ cười ngượng ngùng, cô lau đi nước mắt không cẩn thận chảy xuống, gật đầu cười nói: “Ừ, mama của anh ấy từng liên lạc với mình, nói cấp trên của ảnh vừa khen ngợi ảnh, hy vọng cho năm nay sẽ lớn hơn nhiều.”

Nhìn thấy nụ cười của Cecilia trong lòng Bùi Nghiêu khó chịu vô cùng, lính gác đăng ký tham gia xem mắt mỗi năm đâu chỉ hàng ngàn hàng vạn, hy vọng này thật sự rất xa vời, nhưng trong mắt Cecilia lại tràn đầy mong đợi về tương lai, cô gái tốt như vậy… Đám người Catherine thế mà lại nhẫn tâm tổn thương cô.

Sau khi ngắt truyền tin một lúc lâu, Bùi Nghiêu cũng không thể bình tĩnh lại.

“Cảm thấy Cecilia rất tội nghiệp à?” Alan cầm lấy tay Bùi Nghiêu, thấp giọng nói, “Thật ra khi so với cặp đã tự sát lúc trước, bọn họ rất may mắn.” Alan nhìn Bùi Nghiêu, cười an ủi: “Bởi vì bọn họ đủ kiên cường.”

Bùi Nghiêu cố gắng kiềm nén lửa giận trong lòng, thấp giọng nói: “Không phải tôi tội nghiệp cô ấy… tôi chỉ đang tức giận, Catherine có quyền gì, có thể quyết định vận mệnh của những người này? Bà ấy chỉ là một Viện trưởng, sao bà ấy có thể có quyền hạn lớn như vậy? Bà ấy dựa vào cái gì?!”

“Yên tâm, qua chuyện sáng nay, lại thêm đoạn ghi âm này, Catherine thật sự xong đời rồi.” Alan cười lạnh, “Lúc trước còn dám vênh váo kiêu ngạo đến Alice diễu võ dương oai, ha ha…”

“Còn nữa, có một điểm anh sai sồi, thứ chân chính thao túng mọi việc không phải là Catherine, mà là chế độ dị dạng này.” Ánh mắt Alan lạnh như băng, “Không có gì đáng ngạc nhiên, chế độ Tháp Ngà áp dụng với các dẫn đường là chế độ bảo vệ 100%, mà phía sau sự bảo vệ đó là các dẫn đường quanh năm suốt tháng không gặp được người nhà của mình, không liên lạc được với thế giới bên ngoài, điều này làm cho bọn họ còn dễ bị bắt nạt hơn một đứa bé, Catherine không có bất cứ kiêng kị gì, cho nên bà ta mới có thể muốn gì làm nấy.”

“Mà chúng ta.” Alan nhìn Bùi Nghiêu, ánh mắt vừa dịu dàng vừa kiên định, “Một mực nỗ lực chính là để phá vỡ lề lối cũ, ra sức giành lấy những quyền lợi các dẫn đường vốn nên có, nhưng cho đến hiện nay vẫn không được hưởng… và cả tự do”

“Gánh thì nặng mà đường thì xa, Thiếu tướng.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghịch Tập [Tinh Tế]
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...