Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngốc Vương Sủng Phi, Phế Vật Đích Nữ Đại Tiểu Thư

Chương 92

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: susublue

Lúc này Thượng Quan Tây Nguyệt đang ở trong sân, Tiểu Ngôn đang bênh vực nàng.

"Bọn họ thực sự quá phận, sao có thể oan uổng tiểu thư như thế."

"Còn không phải sao, là tiểu thư cứu vị thiếu gia heo kia."Bích Ngọc cũng học theo cách gọi của Thượng Quan Tây Nguyệt.

Lúc các nàng đang nghị luận ầm ĩ, A Văn đi vào bẩm báo, nói Thượng Quan Lâm tới.

Thượng Quan Tây Nguyệt hiếu kỳ không biết nàng tới làm gì, Thượng Quan Lâm đã tươi cười đi đến.

"Đại tỷ, đang tán gẫu sao."

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn nụ cười gượng gạo của Thượng Quan Lâm, trong lòng biết khi con chồn chúc tết con gà thì không có ý gì tốt cả, nhưng không sao, diễn,đàn;llequydoon binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, nàng gặp chiêu nào sẽ phá chiêu đó.

" Sao nhị muội lại có thời gian rảnh tới đây vậy, không cần chăm sóc đệ đệ heo của ngươi sao?" Thượng Quan Tây Nguyệt cố ý kích thích nàng, muốn để nàng lộ ra mục đích đến đây.

Thượng Quan Lâm nghe Thượng Quan Tây Nguyệt châm chọc mình, ép buộc mình nhất định phải bình tĩnh, chỉ cần lừa được nàng ra ngoài, tất cả đều sẽ dễ dàng, nghĩ đến mục đích của mình, Thượng Quan Lâm dần bình ổn lại, tiếp tục tươi cười như hoa "Đại tỷ, Dục đã có người chăm sóc, không cần lo lắng, ta biết đại tỷ còn tức giận vì chuyện của Dục, hi vọng ngươi đại nhân đại lượng, đừng so đo với hắn."

"Ta đương nhiên rộng lượng, ta cũng không muốn tức giận với một con lợn, nếu không sẽ mất thể diện, ngươi nói đúng không, Nhị muội muội "Thượng Quan Tây Nguyệt nhướng mày tiếp tục đâm vào chỗ đau của Thượng Quan Lâm.

Thượng Quan Lâm thấy Thượng Quan Tây Nguyệt trắng trợn nói đệ đệ mình là đầu heo, diễn;"dànlle[quýdoon chẳng phải là nàng cũng đang mắng mình sao, nghĩ đến việc Thượng Quan Tây Nguyệt chửi mình là heo, Thượng Quan Lâm sắp không giữ được bình tĩnh nữa, hiện tại nàng chỉ muốn đi qua xé nát cái miệng nàng ra.

Nhưng nghĩ đến kết cục của Thượng Quan Tây Nguyệt chút nữa, lửa giận lại hạ xuống.

"Đại tỷ, ngươi thật biết chê cười."

Thấy mình nói nhiều từ khó nghe như vậy mà Thượng Quan Lâm vẫn không đổi sắc, tiếp tục cười, Thượng Quan Tây Nguyệt biết nhất định nàng đang giấu chuyện gì đó.

"Trở lại chuyện chính đi, Nhị muội tới đây có chuyện gì không?"Ngược lại ta muốn xem thử hôm nay ngươi muốn làm gì, nếu quá đáng thì đừng trách ta không nể mặt mũi.

"Thật ra cũng không có gì, ta tới là muốn cho đại tỷ biết bên cạnh núi Vạn Phật Tự có một rừng hoa đào, ở đó hoa nở rất đẹp, ta muốn mời tỷ tỷ đi ngắm hoa."Nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra, Thượng Quan Lâm kích động.

Thượng Quan Tây Nguyệt, ngươi dám đối nghịch với ta, lát nữa ta đợi xem chuyện cười của ngươi, để ngươi mất hết mặt mũi, thanh danh bị hủy.

Ngắm hoa? Thượng Quan Lâm nói nãy giờ lại thành ra như vậy, hai người ghét nhau đi thưởng hoa, ngươi bị bệnh sao!

"Nhị muội, ngươi đang nổi điên cái gì vậy, muốn ngắm hoa sao ngươi không đi tìm ca ca tình nhân Bách Lý Hành của ngươi, tìm ta làm gì!"

Thượng Quan Lâm nghe thấy Thượng Quan Tây Nguyệt lại chửi mình, nhưng lần này nàng tỉnh táo lại rất nhanh, hừ, bây giờ để ngươi đùa nghịch, đợi chút nữa ngươi sẽ phải khóc.

"Ta cũng hẹn thái tử, nhưng hiện tại hắn đang chờ chúng ta ở Vạn Phật Tự rồi, đại tỷ, đừng trì hoãn thời gian nữa, chúng ta đi thôi."

Nhìn Thượng Quan Lâm rất nóng nảy muốn nàng ra ngoài, trong lòng Thượng Quan Tây Nguyệt cười lạnh, ta thỏa mãn nguyện vọng của ngươi, ta muốn nhìn xem ngươi có thể làm gì ta.

"Vậy thì đi thôi."Chỉ mang theo Bích Ngọc. Để Tiểu Ngôn ở lại giữ nhà.

Đi tới cửa, Thượng Quan Tây Nguyệt phát hiện đã có hai chiếc xe ngựa đợi sẵn.

"Bích Ngọc, Thanh Hà, các ngươi ngồi xe ngựa phía sau đi."Thượng Quan Lâm chỉ vào xe ngựa bình thường đằng sau nói với các nàng.

Đợi hai nha hoàn đi lên xong, Thượng Quan Lâm thân thiết nói "Đại tỷ, chúng ta ngồi chiếc này!"

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn nàng một cái, chuẩn bị nhấc chân đi lên, trong xe ngựa vang lên một tiếng ho khan.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16: Tiêu sái lâu
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...