“Tôi đã kiểm tra rồi, nhảy lầu tự t.ử. Nguyên nhân là…”
Ông ta nhìn tôi.
“Nợ tín dụng đen.”
“Mà kẻ cho vay, chính là nạn nhân Cao Phi.”
Trong phòng thẩm vấn im lặng vài giây.
“Cho nên.”
Triệu Quốc Bình rướn người về phía trước.
“Các cậu đối với Cao Phi, chắc là rất hận nhỉ?”
Đây là một cái bẫy, tôi biết rất rõ.
“Hận.” Tôi thản nhiên thừa nhận.
“Nhưng tôi là người học luật, biết điều gì nên làm, điều gì không.”
Triệu Quốc Bình cười.
“Câu trả lời hay đấy. Tiếc là không phải ai cũng lý trí được như cậu.”
Ông ta đưa ra một tấm ảnh, là Vương Dã.
“Bạn của cậu tính tình rất nóng nảy đúng không?”
“Cậu ấy đôi khi hơi bốc đồng chút thôi.” Tôi nói.
“Nhưng sẽ không g.i.ế.c người.”
“Ồ?” Triệu Quốc Bình lại đưa ra một tấm ảnh khác, là Trương Hạo.
“Vậy còn cậu này thì sao? Trông có vẻ rất nhát gan, nhưng thường thì loại người này khi mất kiểm soát lại là đáng sợ nhất.”
Tôi cau mày, “Đội trưởng Triệu! Rốt cuộc ông muốn nói gì?”
“Tôi chỉ cảm thấy…” Ông ta cất những tấm ảnh đi.
“Ba người các cậu xuất hiện tại hiện trường vào thời điểm đó, quá là trùng hợp.”
“Sự trùng hợp vẫn xảy ra mỗi ngày mà.” Tôi nói.
“Không phải sao?”
Triệu Quốc Bình chằm chằm nhìn tôi suốt mười giây.
“Cậu biết không? Tôi đã kiểm tra hiện trường và phát hiện ra một vài thứ thú vị.”
Nhịp tim tôi hơi tăng nhanh, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ trấn định.
“Ví dụ như những dấu chân đó. Size 42, khoảng cách bước chân tầm 1.2 mét, phù hợp với nam giới cao 1m75. Thế nhưng…”
Ông ta xoay chuyển tông giọng.
“Nó quá quy luật.”
“Ý ông là sao?”
“Một người thực sự đang hoảng loạn thì bước chân không thể quy luật như vậy được.”
Ông ta nhìn tôi, “Trừ khi có người cố tình làm vậy.”
Tôi im lặng hai giây, sau đó lộ ra vẻ mặt bối rối.
“Ý ông là, hung thủ cố tình để lại dấu chân?”
Triệu Quốc Bình nói: “Có khả năng đó, còn cả những đầu t.h.u.ố.c lá kia nữa, đúng là t.h.u.ố.c lá tỉnh ngoài. Nhưng chúng có vẻ hơi cũ, giống như đã để trong túi áo rất lâu, bị mài mòn rồi.”
Tôi: “Chuyện đó thì tôi chịu, dù sao tôi cũng không hút t.h.u.ố.c nên không rõ lắm.”
Triệu Quốc Bình nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Có lẽ vậy. Hoặc là có người cố tình đặt chúng ở đó.”
Không khí trong phòng thẩm vấn ngày càng áp lực.
Tôi biết ông ta đang dò xét, không được phép biểu hiện quá hoàn hảo.
“Đội trưởng Triệu.”
Tôi lộ ra một chút vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Nếu ông nghi ngờ chúng tôi, xin hãy đưa ra bằng chứng. Nếu không, tôi yêu cầu được liên lạc với luật sư.”
Triệu Quốc Bình giơ hai tay lên.
“Đừng kích động. Tôi không nghi ngờ các cậu, chỉ là trực giác của một cảnh sát già mách bảo vụ án này không đơn giản.”
Ông ta đứng dậy.
“Cậu có thể đi rồi. Nhưng nếu nhớ ra điều gì, hãy liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.”
Tôi đứng dậy, rời khỏi sở cảnh sát.
9
Về đến ký túc xá.
Vương Dã và Trương Hạo đều đang đợi tôi.
“Thế nào rồi?”
Vương Dã nôn nóng hỏi.
Tôi thuật lại tình hình một lượt, sắc mặt hai người họ lập tức trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-ban-cung-lop/chuong-6.html.]
Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
“Cộc, cộc, cộc—!” Rất có nhịp điệu.
Ba người chúng tôi nhìn nhau.
“Ai đó?” Tôi hỏi.
Bên ngoài không có tiếng trả lời, chỉ tiếp tục gõ cửa.
“Cộc, cộc, cộc.”
Vương Dã đi tới cạnh cửa, nhìn ra ngoài qua lỗ mắt mèo.
Sắc mặt cậu ấy đột nhiên biến đổi.
“Sao vậy?” Tôi thấp giọng hỏi.
Vương Dã quay người lại, môi hơi tái đi.
“Ngoài cửa có một người đang đứng, mặc quần áo sẫm màu, không nhìn rõ mặt.”
Tim tôi nảy lên một cái.
Quần áo sẫm màu? Đó là đặc điểm của người thứ tư mà chúng tôi đã mô tả.
“Cộc, cộc, cộc…” Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục.
Trương Hạo nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi.
“Liệu có phải là…”
“Không thể nào.” Tôi nói.
“Người thứ tư không tồn tại, là do chúng ta bịa ra thôi.”
Thế nhưng, ngoài cửa quả thực có một người đang đứng.
Một người mặc quần áo sẫm màu đang gõ cửa phòng chúng tôi.
Sau khi mở cửa, đứng bên ngoài là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi.
Tóc húi cua, trên mặt có một vết sẹo.
“Anh Bưu bảo tao đến đón các mày.” Giọng hắn rất lạnh lùng.
Hóa ra không phải là nhân vật thứ tư bí ẩn nào cả, chỉ là đàn em của anh Bưu.
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại thấy căng thẳng.
Anh Bưu, đại ca của anh Đao.
Cuộc gặp mặt lần này e là không đơn giản.
Chiếc xe thương vụ màu đen đang đợi dưới lầu, chúng tôi bị “mời” lên xe.
Trong xe còn có hai người nữa, đều là tay chân của anh Bưu.
Hai mươi phút sau, xe dừng lại trước cửa một quán bida.
“Vào đi.” Gã mặt sẹo đẩy cửa.
Trong quán bida khói t.h.u.ố.c mù mịt.
Tại căn phòng bao trong cùng, một người đàn ông ngoài bốn mươi đang ngồi trên sofa, chính là anh Bưu.
“Ba cậu sinh viên.” Ông ta cười vẫy tay.
“Mời ngồi.”
Chúng tôi ngồi đối diện ông ta, chân của Trương Hạo đang run lẩy bẩy.
“Đừng căng thẳng, chỉ là trò chuyện chút thôi.”
Tôi mở lời: “Về chuyện của anh Đao, chúng tôi đã nói hết với cảnh sát rồi. Ông còn muốn biết điều gì nữa?”
Anh Bưu chằm chằm nhìn tôi: “Cậu là Lý Nhiên phải không?”
“Vâng.”
“Nghe nói cậu rất thông minh, học tâm lý tội phạm.”
Ông ta rít một hơi t.h.u.ố.c.
“Vậy cậu chắc cũng nhận ra được là tôi không thích người khác lừa mình.”
Không khí đông cứng lại.
“Chúng tôi không lừa người.” Vương Dã không nhịn được nói.
“Thực sự có một kẻ đã xô ngã anh Đao rồi bỏ chạy.”
Anh Bưu nhìn sang cậu ấy.
“Cậu chắc chứ?”
“Chắc chắn.”
“Vậy tại sao hai đứa đàn em của thằng Đao lại nói chỉ nhìn thấy các cậu?”
“Chuyện này…” Tôi tiếp lời.
“Chúng tôi cũng không rõ, có lẽ chúng nhìn không kỹ? Hoặc là… chúng đang nói dối?”
Anh Bưu cười, nhưng nụ cười khiến người ta lạnh gáy.
“Nhóc con, cậu đang bảo người của tôi nói dối à?”
“Tôi không có ý đó.” Tôi vội vàng giải thích.
---