Tôi một cú đạp tung cửa nhà Trương Thành, khí âm lạnh lẽo phả vào mặt.
Âm khí nặng thật!
"Két——"
Từ trong nhà tắm vang lên một tiếng động, tôi không kịp suy nghĩ nhiều, lao về phía nhà tắm.
Chạy đến cửa nhà tắm tôi liền dừng phắt lại, nhìn cảnh tượng trong nhà tắm không nhịn được hít một hơi lạnh.
Cổ Trương Thành bị tóc quấn c.h.ặ.t, cả người bị treo lơ lửng trong nhà tắm, hai chân không ngừng giãy dụa, đạp đổ các chai lọ trên kệ.
Âm thanh tôi vừa nghe thấy chính là phát ra từ đây.
Mặt hắn vì thiếu oxy mà đỏ bừng, nhãn cầu hơi lồi ra, trông có vẻ không trụ được bao lâu nữa.
Tôi từ thắt lưng rút ra một tờ bùa vàng, kẹp giữa hai tay, quát thấp: "Thiên địa tự nhiên, uế khí phân tán! Đi!"
Tờ bùa vàng lao về phía Trương Thành, rồi dính c.h.ặ.t vào chỗ tóc ở cổ hắn.
Tờ bùa vàng lập tức bốc cháy.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.
"A——"
Một tiếng thét ch.ói tai của nữ t.ử vang lên, mái tóc đen nhánh như bị bỏng vội vàng thu về.
Trương Thành ngã xuống đất, co quắp người không ngừng ho.
Lúc này hắn mới nhìn thấy tôi, trong mắt lóe lên chút ánh sáng, quỳ trên đất, nhanh ch.óng bò đến bên cạnh tôi:
"Lê Hoan! Lê Hoan cứu tôi với!"
"Tôi biết ngay cô có bản lĩnh lớn, cô mau cứu tôi, thu dọn con ma này đi!"
Cổ hắn vừa bị siết, giọng nói khàn khàn khó nghe.
Thần sắc hắn dữ tợn: "Con ma này muốn hại c.h.ế.t tôi! Lê Hoan cô mau thu nó đi!"
Tôi nghe đau cả đầu, trực tiếp vả ngược tay cho hắn một cái tát: "Im miệng cho lão nương!"
Trương Thành bị tôi tát cho choáng váng, ngay lập tức im bặt.
Ánh đèn trong nhà tắm nhấp nháy nhanh ch.óng, âm khí dần dần bò lên cánh tay tôi.
Tôi nhìn chằm chằm Hà Liên đang bắt đầu hiện hình ở giữa nhà tắm, không nhịn được rùng mình.
"Tại sao... tại sao cô lại giúp hắn..."
"Tôi muốn g.i.ế.c hắn... tôi muốn hắn đền mạng!"
Giọng nói biến điệu của người phụ nữ vang vọng trong nhà tắm.
Trương Thành sợ hãi co rúm vào sau lưng tôi.
Tôi cố gắng trấn an Hà Liên: "Hà Liên, cô bình tĩnh một chút nghe tôi nói, bây giờ cô theo tôi về Minh Giới, Minh Vương sẽ không truy cứu, như vậy cô vẫn có thể đầu t.h.a.i vào một nhà tốt, kiếp sau sẽ thuận buồm xuôi gió không bệnh tật không tai ương."
"Nhưng nếu cô nhất định muốn g.i.ế.c Trương Thành, thì tính chất sẽ khác đi."
"Minh Giới quy định những oan hồn đã g.i.ế.c người thành ác linh, ác linh không thể chuyển thế đầu t.h.a.i đâu!"
Hà Liên cười thê lương, nụ cười ấy làm tôi nổi hết da gà:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-dan-hon/5.html.]
"Cô xem hắn, có chút nào vẻ hối hận ăn năn không?"
"Trương Thành! Tôi nhất định sẽ bắt anh đền mạng!"
Tôi quay đầu nhìn Trương Thành, kể từ khi tôi hô lên câu đó, thần sắc hắn đã có chút mơ hồ.
Miệng lẩm bẩm điều gì đó...
"Hà Liên?" Hắn lắc đầu, "Không, không thể nào, cô ta c.h.ế.t từ một năm trước rồi, sao có thể ở đây được?"
"Là cô ta tự nhảy xuống, có liên quan gì đến tôi, sao lại đến tìm tôi..."
Nhìn thấy hắn như vậy, tôi cũng không nhịn được lạnh mặt: "Tại sao lại ở đây? Vì kẻ hại cô ấy nhảy lầu tự sát đang sống quá tốt."
"Trương Thành, lúc anh tùy tiện phát tán tin đồn, có từng nghĩ đến ngày hôm nay chưa?"
Trương Thành phản bác tôi theo phản xạ: "Lúc đó tôi chỉ tùy miệng nói một câu, ai biết mọi người đều tin thật, là bọn họ quá ngu!"
Nghe câu này, oán khí quanh người Hà Liên bỗng nhiên bộc phát.
Trương Thành vẫn còn nói: "Hà Liên cũng là vì bạn trai chia tay với cô ấy mới nhảy lầu, liên quan gì đến tôi?"
"Vả lại..."
"Im miệng!" Tôi quát lớn.
Trương Thành im bặt.
Hà Liên từ từ giơ tay, bàn tay khô gầy vươn về phía Trương Thành.
Từng b.úi tóc như những con rắn linh hoạt lao về phía hắn.
Trương Thành hoảng sợ trợn to mắt.
Tôi nhanh tay kéo cổ áo hắn lùi lại.
Mái tóc sượt qua người tôi, tôi lùi về phía sau một khoảng, tránh được đòn tấn công của Hà Liên, ngay sau đó rút từ thắt lưng ra một tờ bùa dán lên người Trương Thành:
"Ở yên đó, đừng vướng víu!"
Nói xong, tôi thẳng tiến đối mặt với Hà Liên...
Tôi là Người Dẫn Hồn, không quá thành thạo nghiệp vụ bắt quỷ trừ ma.
Vì vậy, đ.á.n.h qua lại mấy hiệp với oan hồn vừa tiến hóa này vẫn không phân thắng bại.
Đến cuối cùng tôi hơi mệt, giơ tay kiểu Nhĩ Khang, biểu thị ngừng chiến.
Tôi nhìn Hà Liên, hỏi cô: "Rốt cuộc làm sao cô mới chịu theo tôi về Minh Giới?"
Hà Liên vừa khóc vừa cười: "Tôi lang thang ở đây tròn một năm, chỉ là muốn nhìn thấy kẻ này gặp báo ứng."
"Nhưng kết quả đây? Ông trời bất công! Tại sao loại người như hắn có thể sống hào nhoáng, tại sao hắn có thể không chút gánh nặng tâm lý mà hưởng thụ cuộc đời đáng lẽ thuộc về tôi?"
"Hắn hủy hoại tôi, hủy hoại tất cả mọi thứ của tôi, tôi muốn hắn phải trả giá."
"Cô để tôi g.i.ế.c hắn, tôi sẽ theo cô về Minh Giới chịu phạt."
Nghe lời cô ấy, tôi hơi do dự.
Tôi đã xem gương nước, biết tất cả chuyện lúc sinh thời của cô.
Con ác quỷ trước mặt này, mặt mày nát bươm, đáng sợ khác thường, trước kia cũng là một cô gái ưa nhìn, cười lên có chút đáng yêu.