Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Đến Từ Biển Sao

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuông báo reo lên, cậu chó con lắp ba lắp bắp nói một câu "Cảm ơn chị", rồi xoay người định chuồn thẳng.

"Đừng vội." Tôi ung dung kéo cổ áo sau của cậu ta lại, "Chị giúp em rồi, chẳng lẽ em không nên giúp chị một tay à?"

Cậu ta ngoan ngoãn ngồi xuống, cúi đầu lí nhí, "Dạ có."

Tôi liếc nhìn màn hình điện thoại, hơn 11 giờ đêm, ba cuộc gọi nhỡ, đều từ cùng một người.

"Đi theo chị." Tôi đứng dậy, bước về hướng ngược lại sân khấu.

Chó con ngoan ngoãn bám theo tôi, đi tới một góc khá yên tĩnh, tuy vẫn nghe tiếng nhạc nhảy nhót vọng lại nhưng cũng coi như tương đối riêng tư.

Tôi bắt máy cuộc gọi thứ tư của Nhan Như Tinh, bật loa ngoài, đưa điện thoại đến trước mặt chó con, giọng vừa đủ để bên kia nghe rõ:

"Gọi chú đi."

"Cháu chào chú..." Chó con rất ngoan.

Quất Tử

Giọng Nhan Như Tinh qua vài giây mới vang lên:

"Bảo Trần Mặc nghe máy."

"Tôi đang bận," tôi lấy gương trang điểm trong túi ra, tô lại lớp son, "trai đẹp vây quanh, vui quên lối về, không có thời gian."

Chó con ngửi thấy mùi bất thường trong không khí, gắng gượng nói xong theo lời tôi dặn.

"Trần Mặc, tôi biết em đang nghe." Bên kia vọng sang một tiếng cười lạnh, "Nói vị trí, tôi tới đón."

"Nói với anh ta, khỏi cần. Tối nay tôi sẽ về nhà với em." Tôi liếc chó con một cái, phả ra một ánh mắt quyến rũ đầy sát thương.

Chó con như bị sét đánh, há hốc mồm nhìn tôi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-den-tu-bien-sao/chuong-11.html.]

"Chị"

"Lặp lại!" Tôi giơ nắm đấm, hăm dọa.

"Chị ấy nói khỏi cần, tối nay chị ấy... sẽ về nhà với em..." Chó con co rụt cổ lại, mắt ngân ngấn nước, như sắp khóc đến nơi.

"Ngoan~" Tôi nâng cằm cậu ta lên, dụ dỗ, "Chị thơm không?"

Chó con bị ánh mắt mang hàm ý đe dọa của tôi ép phải đầu hàng, "Thơm..."

Tôi đẩy thêm một bước, "Nụ hôn của chị, thơm không?"

"Thơm..." Chó con sắp khóc đến nơi, chân lùi từng bước.

Tôi chớp chớp mắt, vờ vô tội hỏi, "Thơm như thế mà chị theo em về nhà dỗ em ngủ, lại không vui sao?"

Chó con run như cầy sấy, không nói được câu nào, rõ là chưa từng gặp cảnh đời ngang ngược thế này.

"Trần Mặc, em ức h.i.ế.p trẻ con thì giỏi lắm." Nhan Như Tinh cuối cùng cũng tức giận thật rồi.

Tôi đảo mắt đánh giá chó con một lượt, dừng lại ở một chỗ nào đó, giọng lưu manh không chịu nổi, "Em... nhỏ lắm hả?"

Chó con đưa vội điện thoại vào tay tôi rồi bỏ chạy bán sống bán chết. Tôi không nhịn được, ôm bụng cười lăn lộn.

Bao năm nay, tôi lêu lổng giang hồ, ra vào chốn phong hoa tuyết nguyệt như cá gặp nước, nói thì nhiều chứ chưa từng làm gì, lần đầu tiên dọa người ta chạy mất.

Tôi liếc nhìn màn hình điện thoại, vẫn chưa cúp máy, đúng là tính tình tốt đến phát rồ.

Chỉ không biết phổi còn khỏe không.

"Bar Ánh Trăng." Tôi cất giọng lười biếng, tùy tiện nhưng mang theo mệnh lệnh:

"Cho anh ba phút. Nếu ba phút không đến, tôi theo người khác về."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Đến Từ Biển Sao
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...