Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguỵ tạo chứng cứ

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này, dưới sự nài nỉ mãi của tôi, Tiểu Vương đồng ý sẽ đăng bán căn nhà, nhưng không đảm bảo có người mua.

Cậu ấy đề nghị tôi có thể thuê một căn hộ khác để ở.

Nhưng để mua căn nhà này, tôi đã vét sạch tất cả tiền tiết kiệm.

Trong lúc không còn cách nào khác, tôi đành phải tiếp tục sống trong căn nhà, cảnh giác cao độ như chim sợ cành cong.

Thần kinh của tôi ngày càng suy nhược.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Chỉ cần có chút động tĩnh là báo cảnh sát.

Mấy lần như vậy, tôi thậm chí cảm thấy cảnh sát cũng bắt đầu sốt ruột.

Cho đến hôm đó, tôi tăng ca về nhà thì đã hơn chín giờ tối.

Tôi chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi, vội vã bước vào thang máy trống không.

Ai ngờ, đúng lúc cửa thang máy sắp đóng lại, Trương Vĩ đột nhiên thò tay banh cửa ra, chen vào.

Tôi muốn đi xuống, nhưng đã không kịp nữa rồi.

Trương Vĩ cười cợt nói:

"Đừng sợ mà cô em, tôi giao hàng tầng bảy."

Hắn ta quả thật đã bấm nút tầng bảy, và đứng cách tôi rất xa.

Nhưng tôi không hề buông lỏng cảnh giác, toàn thân căng thẳng.

Khi thang máy đến tầng 3, tôi vội vã lao ra, rồi dùng khóe mắt để ý thấy Trương Vĩ không đi theo xuống, cửa thang máy từ từ đóng lại.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, tăng nhanh bước chân, trong lòng chỉ muốn về đến nơi trú ẩn của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguy-tao-chung-cu/chuong-6.html.]

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi đột nhiên cứng đờ.

Thang máy của tòa nhà này đã cũ kỹ, cũng thiếu bảo trì thường xuyên.

Khi vận hành, tiếng động rất lớn.

Thế nhưng lúc này, tôi không hề nghe thấy tiếng thang máy tiếp tục đi lên.

Tôi không dám quay đầu lại nhìn, gần như là chạy vội, thẳng đến cửa nhà.

May mắn thay, không có bất kỳ tình tiết cẩu huyết nào như vấp ngã xảy ra.

Tôi run rẩy tay nhập mật mã, mở cửa phòng và lao vào bên trong.

Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ thấy tay nắm cửa đột nhiên bị ấn mạnh xuống.

Tôi nhận ra có người bên ngoài đang cố gắng mở cửa phòng tôi.

Đồng thời, một giọng nói âm u vang lên:

"Hôm nay cô quên lau dấu vân tay rồi kìa."

Khi cảnh sát đến, tôi khóc không thở nổi.

Trương Vĩ lại vẻ mặt vô tội nói:

"Tôi có làm gì đâu, chỉ là nhắc cô ta quên lau dấu vân tay thôi mà."

Lần này đến một viên cảnh sát già, tôi nghe người khác gọi ông ấy là "Đội trưởng Lý".

Ông ấy nghiêm khắc quở trách Trương Vĩ.

Còn Trương Vĩ, kẻ vốn dĩ lêu lổng, cợt nhả, lại có chút sợ hãi nhìn đối phương, lần đầu tiên không cãi lại.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nguỵ tạo chứng cứ
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...