Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhân Sinh Làm Vợ Hai Kiếp

Chương 69

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng không sao cả, tuy cô không có tình yêu nam nữ với anh, nhưng cũng không thể ngăn cản cô làm bạn với anh.

Tô Hằng đề nghị để anh lái xe, Hạ Trừng không đưa ra ý kiến gì, cô làm việc suốt một ngày, thấy mình mệt đến sắp chết.

Cô mệt đến mức vừa lên xe đã nằm xuống ngủ mất.

Đi được nửa đường, Tô Hằng lấy áo khoác của mình đắp lên người cô.

Mùi vị trên quần áo khiến Hạ Trừng cảm thấy rất quen thuộc, cô ngủ sâu hơn, ngay cả mí mắt cũng không nhúc nhích gì.

Buổi tối tình trạng giao thông không tốt, bọn họ bị kẹt xe hơn nửa giờ, mới đến được quán ăn Trung Quốc giả cổ kia.

Lúc bọn họ đến, ba mẹ Hạ Trừng còn chưa tới, thế nên hai người đành phải vào phòng bao ngồi trước.

Hạ Trừng cắn hạt dưa, nhớ tới chuyện gì, nói một câu:

“Công việc của cậu nhẹ nhàng ghê đó, nếu không phải thế sao cứ thấy cậu không có việc gì là đến nhà chơi cờ với ba mình.”

Tô Hằng bật cười:

“Những thứ như thời gian, chỉ cấn sắp xếp tốt là sẽ có, cần phải xem bản thân mình sử dụng chúng thế nào.”

Hạ Trừng gật gật đầu:

“Mình nghe ba nói, cậu đã tự gây dựng sự nghiệp, sao rồi, tình huống có tốt không?”

Tô Hằng lắc đầu:

“Không tốt lắm, tài chính phải đầu tư trong giai đoạn trước quá nhiều, cứ đốt tiền mãi.”

Anh cười khổ:

“Mình rất lo ông chủ đầu tư chịu không nổi, sẽ từ chối bước đầu tư tiếp theo.”

Hạ Trừng rũ mắt:

“Đúng là hai người làm vậy có phần mạo hiểm, bây giờ mọi người còn chưa quen mua bán trên internet, nhưng mà tương lai thì không tồi, chỉ là cần phải cướp đoạt thị trường nên giai đoạn đầu phải gánh vác hao tổn rất lớn.”

Tô Hằng rất kinh ngạc khi thấy cô hiểu biết nhiều như vậy, cho nên cũng bắt đầu mở máy hát:

“Đúng đó, bước đầu tiên là chúng tôi giảm miễn phí chuyên chở, sau đó còn chuẩn bị hủy bỏ thu tiền lãi từ thương phẩm, chỉ lấy phí giao dịch rất ít, để cho mọi người quen sử dụng trang web mua sắm trực tuyến của chúng tôi.”

Hạ Trừng “Ừ” một tiếng, cô do dự một lát, mới vừa phát biểu "cao kiến" của mình.

“Quan trọng nhất là chuẩn bị máy giao dịch cho tốt, để cho nguy hiểm trong giữa giao dịch người bán và người mua giảm xuống đến mức thấp nhất, mọi người cảm thấy an tâm, chuyện mua bán của các người sẽ càng ngày càng tốt.”

“Nhìn không ra đó, cậu đi làm bác sĩ mà không đi kinh doanh, đúng là rất đáng tiếc.”

Anh nhẹ nhàng khen tặng cô.

Hạ Trừng khoát tay:

“Mình thuận miệng nói vậy thôi, cậu vào trường đại học, tiện tay kéo một sinh viên học kinh doanh, chắc chắn họ sẽ nói hay hơn mình rất nhiều.”

Vừa vặn lúc này vợ chồng Hạ Chấn Trì cũng đến.

“Hai người các con tán gẫu cái gì mà vui vẻ như vậy?”

“Ba, con đang nói chuyện liên quan đến công việc của con nuôi ba đó.”

Hạ Chấn Trì nói:

“Sau SARS, trăm nghề tiêu điều, ba cho rằng tương lai của việc mua bán qua mạng này rất khả quan.”

Phó Mạn nói:

“Em không đồng ý, cửa hàng chắc chắn không phải thứ mà internet có thể thay thế hoàn toàn, giống công ty thời trang Open Server của chúng ta vậy, anh không thể hi vọng khách hàng chưa mặc thử, đã chịu tiêu một số tiền lớn mua quần áo của nhà chúng ta.”

Hạ Trừng nói:

“Có thể chứ, chỉ cần làm tốt trong khâu vận chuyện, để cho khách hàng mặc thử ở nhà, không thích thì trả về, tuy tổn thất phí chuyên chở, nhưng có thể mở rộng phạm vi tiêu thụ rộng ra cả nước, thậm chí tương lai còn có thể lan ra hải ngoại, đương nhiên bây giờ mà nói những chuyện này thì vẫn quá sớm, có điều việc buôn bán, cần phải nhìn chuẩn tiên cơ, không phải sao?”

Tô Hằng vẫn nhìn cô, không lên tiếng.

Bữa cơm này, Hạ Trừng ăn đến như đứng đống lửa, như ngồi đống than, cô bị Tô Hằng nhìn đến mức cảm thấy da đầu run lên.

Cô không thích nói những chuyện liên quan đến tương lai cho người khác, nếu cô thật sự muốn dựa vào những thứ mình biết gì để thu hoạch tiền tài thì cô vốn không dấn thân vào ngành y.

Cô là người biết thích ứng trong mọi hoàn cảnh, cũng luôn cho rằng niềm vui trong cuộc sống của con người không chỉ đến từ tiền tài.

Kiếp trước cô từng sở hữu nhiều thứ như vậy, đời sống vật chất chưa bao giờ thiếu thốn, nhưng cô vẫn sống vô cùng đau khổ.

Sau khi Tô Hằng đưa bọn họ về đến nhà, mới lái xe đi về.

Tối hôm đó, Hạ Chấn Trì và Phó Mạn nhắc tới chuyện muốn đầu tư vào.

“Ba đứa trẻ à, anh nên biết doanh thu và phí tổn của họ bây giờ căn bản không ngang nhau, ngay cả ông chủ đầu tư ban đầu cũng phải rời khỏi, anh đi nhận cục diện rối rắm này, có nguy hiểm rất lớn.”

“Em phải tin tưởng ánh mắt đầu tư của anh, hơn nữa, đứa bé Tô Hằng kia cũng có thực lực, cậu ta làm việc anh rất yên tâm.”

Phó Mạn thấy không thể thay đổi suy nghĩ của chồng mình, đành phải khuyên ông:

“Đợi thêm một thời gian nữa đi, chờ ông chủ của họ hạ quyết tâm rời khỏi, anh hẵng dùng giá thấp thu mua vào, như vậy dù cho tương lai có tổn thất, cũng sẽ không tổn thất quá lớn.”

Hạ Chấn Trì tức giận nói:

“Nè, em nhìn em đi, anh còn chưa bắt đầu làm, em đã khẳng định anh và con nuôi của anh không thể kinh doanh thành công rồi.”

Phó Mạn thở dài:

“Em biết, anh chỉ cảm thấy cậu ta chịu thiệt, cho nên mới muốn đầu tư cho cậu ta, nhưng việc gì cũng phải có hạn độ chứ.”

Hạ Chấn Trì bất đắc dĩ:

“Đứa bé Tô Hằng kia quá u mê, suy nghĩ cũng không được linh hoạt, anh không chỉ vì áy này mà cũng có ý giúp cậu ta, anh tin tưởng cậu ta sẽ thành công, cho nên mới muốn giúp cậu ta một tay.”

Hạ Trừng về đến phòng mình, tắm xong đang chuẩn bị ngủ, lúc này di động lại bắt đầu vang lên.

Người làm việc trong bệnh viện như bọn họ, từ trước đến nay không tắt điện thoại, cũng không điều thành hình thức tắt tiếng.

Cho dù lúc đi ngủ cũng có thói quen đặt di động ở nơi tay mình có thể chạm đến.

Nếu như lời đồn trên phố là thật, đặt di động cạnh gối rồi đi ngủ sẽ gây ra ung thư não, đến lúc đó Hạ Trừng cũng không hiểu phải đi tìm ai khóc.

Từ Ninh cũng là người di động không rời tay.

Cô ấy là một hình mẫu tiêu chuẩn của "máy còn người còn, máy mất người mất".

Đối với việc này, cô ấy đã từng phát biểu quan điểm cá nhân.

“Đặt di dộng bên gối đầu sẽ gây ung thư hả?”

Cô ấy cười vui vẻ:

“Nghiêm trọng quá đi, vậy mình phải nhanh chóng bỏ gối đầu đi, mình không ngủ bằng gối đầu nữa là được.”

Hạ Trừng nhìn dãy số xa lạ trên màn hình điện thoại, nghe máy mới biết người gọi tới là Lục Trí Viễn.

“Xin lỗi nhé, trễ như vậy mà còn gọi điện thoại cho em, không làm phiền em ngủ chứ?”

Hạ Trừng giật giật khóe miệng, đúng là một kẻ kiêu ngạo, biết rõ không nên gọi vào giờ này, nhưng anh ta vẫn gọi, nói rõ anh ta chỉ nói vậy thôi chứ cũng không có bao nhiêu chân tâm thật ý.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 48: Ghen tị
Chương 48: Ghen tị
Chương 49
Chương 49: Thu phục
Chương 50
Chương 50: Thay lòng đổi dạ
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhân Sinh Làm Vợ Hai Kiếp
Chương 69

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 69
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...