Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật ký nuôi thú cưng

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi ông ta đi, tôi đến kho tìm một cái liềm sắc bén nhất và ngồi xổm bên chuồng heo mài nó.

Buổi chiều, Lý Liệt trở về nhà với hai quả quýt, tùy tiện ném một quả cho tôi: "Cho nè."

Tôi cầm quả quýt và suy nghĩ một lát: "Chơi trò chơi tìm người không?"

Hắn mở to mắt: "Mày lại muốn lừa tao?"

"Không lừa cậu, chỉ chơi trong sân thôi, tôi sẽ tìm cậu."

Lý Kiệt do dự một chút: "Vậy mày đếm đến 100 rồi tìm tao nhé!"

Tôi quay lưng tiếp tục mài dao: "1, 2..."

"Rắc... rắc..."

"99, 100."

Trời dần tối, tôi đi quanh nhà mà không thấy cậu ta đâu, vì vậy tôi từ từ đi vào nhà.

Từ bếp tìm đến giường, cuối cùng tôi tìm thấy cậu ta dưới gầm giường.

“Cái sân quá nhỏ, tìm khó khăn quá.” Hắn lẩm bẩm bò ra ngoài, quay người định đi ra ngoài: “Cậu đợi tôi trốn lần nữa.”

Tôi giơ cao cái liềm: “Không cần đợi, tôi giúp cậu trốn nhé.”

Lý Lượng trở về vào sáng hôm sau, ông ta ngã xuống giường ngủ một giấc rồi mang theo một túi thịt rời đi.

Đến chiều của đêm giao thừa, ông ta trở về với đầy vết thương trên tay, chỉ có điều không thấy Lý Kiệt, biểu hiện càng lúc càng khó chịu: “Nó đâu rồi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-ky-nuoi-thu-cung/chuong-8.html.]

“Sáng nay cậu ấy bảo đi chơi trò tìm người, giờ vẫn chưa về.”

Nghe vậy, ông ta lập tức t át tôi một cái: “Tao đã bảo mày trông nó cho cẩn thận mà, mày còn đứng đó làm gì? Đi tìm ngay!”

Vào giờ ăn tối của đêm giao thừa, trên đường không có người qua lại. Tôi khóa cổng sân từ bên ngoài, b?ẻ g?ãy chìa khóa rồi chôn nó, từ phía tường khác trèo vào trong.

Trà Sữa Tiên Sinh

Lý Lượng thấy tôi về một mình, nhíu mày: “Người mà mày đi tìm đâu rồi? Vẫn chưa tìm thấy à?”

Tôi lắc đầu, tiến lại gần cầm tay ông ta, trên tay ông ta đầy vết cắn: “Bố, có đau không?”

Ông ta nhìn tôi, xua đi vẻ hung dữ, ôm tôi vào lòng: “Vẫn là con hiểu chuyện.”

Tôi lấy ra một viên thuốc: “Bố ăn viên kẹo này đi, là Lý Kiệt cho.”

Ông ta cho vào miệng: “Mày có thấy nó đâu không?”

“Cậu ta nói muốn chơi trò tìm người với bố, bảo bố đi tìm cậu ta.”

Nghe vậy, Lý Lượng đứng dậy, lấy cây gậy bên cạnh: “Mẹ nó, thằng nhóc chế t ti ệt, nó ở đâu?”

“Cậu ta ở trong sân. Theo quy tắc, bố phải đếm đến một trăm.”

“Tao đếm con m ẹ nó chứ ở đó mà đếm! Xem tao có đá..nh ch!!ết nó không!”

Ông ta đi vòng quanh trong nhà, đẩy cửa ra tìm kiếm khắp nơi.

Khi phát hiện cửa sân bị khóa, ông ta tức giận gào lên: “Lý Kiệt! Mày muốn c hết à! Mở cửa cho tao!”

Không có ai trả lời.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật ký nuôi thú cưng
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...