Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Sủng Hậu

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Phu quân... của Ngọc phi nương nương?! " Diệp Thiên trợn tròn mắt kinh ngạc.

Dự vương ôm nàng thật chặt, thân thể của nàng mềm mại, mang theo một hương thơm nhàn nhạt, cứ ôm nàng như vậy liền có thể khiến cho tâm tình của hắn dần bình phục lại, "Trước khi Mẫu phi gặp phải Hoàng Thượng, vừa mới thành thân được mấy ngày. Hoàng Thượng lúc dó cũng mới chỉ là một thân vương, lúc đi ngang qua Kê Châu, vô tình gặp được mẫu phi sau đó liền đem nàng mang về kinh, mà phu quân của nàng, Ngụy công tử tuổi trẻ tuấn nhã cũng mất tích."

"Hoàng thượng hoành đao đoạt ái, cướp đoạt nương tử của người khác, từ Ngụy gia đem Ngọc phi nương nương cướp đi?" Đầu óc Diệp Thiên cuối cùng cũng bình tĩnh lại, "Cho nên, Thái tử phái người đi Kê Châu tìm người vẽ chân dung của Ngụy gia, còn cố ý muốn vẽ sao cho giống huynh nữa, là muốn làm cho Hoàng Thượng hoài nghi xuất thân của huynh?"

"Từ khi ta sinh ra, phụ hoàng vẫn luôn hoài nghi xuất thân của ta, mãi đến khi chúng ta đi Bồng Diệp, ngàn dặm cầu phúc làm chứng đau đầu của hắn biến mất, lúc này hắn mới tin tưởng ta là con của hắn." Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tiêu Ngôn Phong hiện lên một tia chán ghét, nếu như có thể, hắn tuyệt đối không nguyện ý sinh ra ở hoàng cung, hắn càng hi vọng mình sinh ra ở một nơi tự do, thoải mái như Kê Châu hơn.

"Điều này cũng thật là quá... không có đạo lý rồi?" Đôi lông mày tinh tế của Diệp Thiên cau lại, "Tướng mạo của huynh và Hoàng Thượng rất giống nhau, đôi mắt đều là mắt phượng." Như vậy mà Hoàng Thượng còn hoài nghi hắn, thật sự là quá đáng mà.

Khóe môi Dự vương cong lên, khe khẽ hừ một tiếng, môi mỏng tiến sát đên bên tai Diệp Thiên, thấp giọng nói: "Thiên Thiên có để ý tới hay không, người nội thị quản lý, chăm sóc hoa cỏ trong hậu hoa viên Ngưng Ngọc cung của mẫu phi, mặc dù đã cố hết sức che giấu dung mạo, nhưng nếu nhìn kỹ, đôi mắt của hắn cũng là mắt phượng."

"Tê...." Diệp Thiên hít một hơi, bị ý tứ ẩn chứa trong lời nói của hắn dọa cho giật mình, bên trong đôi mắt hạnh thật to của nàng tràn đầy lo lắng, "Ý huynh là nói, người nọi thị ở hậu hoa viên Ngưng Ngọc cung chính là Ngụy gia? Điều này, điều này cũng thật là quá... quá nguy hiểm rồi, nếu như bị người khác phát hiện, không chỉ có Ngụy gia bị mất mạng, mà ngay cả Ngọc phi nương nương cũng khó sống tiếp được!"

Tay của Diệp Thiên nắm chặt lấy bàn tay thon dài của Tiêu Ngôn Phong, nàng đã nghe rõ ràng ý của hắn, Ngụy gia chính là phu quân của Ngọc phi nương nương, hắn còn đang ở ngay trong hậu hoa viên của Ngưng Ngọc cung, không chỉ có như thế, Ngụy gia còn có một đôi mắt phượng, mắt phượng giống như đôi mắt của Ngôn ca ca.

Tiêu Ngôn Phong nhắm mắt lại, kiếp trước, hắn vẫn luôn là một hoàng tử phóng túng, chỉ biết chơi bời, không lo lắng bất cứ cái gì, chưa từng biết nỗi thống khổ trong lòng mẫu phi. Có một ngày, hậu hoa viên trong Ngưng Ngọc cung của mẫu phi bỗng dưng phát cháy, ngọn lửa kia cũng không lớn lắm, chỉ vẻn vẹn đốt cháy một khu vực nhỏ trồng hoa, còn thiêu c.h.ế.t một nội thị quản lý chăm sóc hoa cỏ. Hắn cũng không đem chuyện này để trong lòng, sau đó mẫu phi lại đột nhiên bệnh, cho dù có mời bao nhiêu thái y đến khám chữa cũng đều vô dụng, không đến mấy tháng sau, mẫu phi liền buông tay nhân gian rời bỏ hắn mà đi. Từ đó về sau, hắn mới thật sự trưởng thành.

Vòng tay Tiêu Ngôn Phòng ngày càng siết chặt lại, giống như một gọng kiềm bằng sắt thép vây kín người Diệp Thiên, nàng bị hắn siết chặt đến có chút khó chịu, nhưng cũng không lên tiếng, chỉ ngẩng đầu, hôn nhẹ một cái lên khuôn mặt hắn.

Cánh môi mềm mại, mang theo sự ấm áp, ngọt ngào...

Tiêu Ngôn Phong lập tức lấy lại tinh thần, tiểu vương phi của hắn đang nhìn hắn, bên trong đôi mắt trắng đen rõ ràng tràn đầy kiên định, nàng nói, "Ngôn ca ca, đừng sợ, muội giúp huynh. Cho dù huynh không phải hoàng tử, không có thân phận thân vương, cho dù huynh chỉ là một người vô danh tiểu tốt, muội cũng sẽ dùng cả đời ở bên cạnh, cùng huynh vượt qua tất cả." Nếu như hắn thật không rõ mình là con của ai, Hoàng Thượng muốn đem hắn biếm thành thứ dân, nàng cũng muốn gả cho hắn.

"Thiên Thiên!" Trái tim của Tiêu Ngôn Phong nhảy nhót không ngừng, tựa như muốn nhảy ra khỏi lồng n.g.ự.c của hắn, đây là lời tâm tình êm tai nhất mà hắn được nghe, đôi mắt phương đen như mực của hắn yên lặng nhìn chằm chằm nàng, "Thiên Thiên, lặp lại một lần nữa đi!"

Diệp Thiên nghiêm túc nhìn hắn, "Ngôn ca ca, mặc kệ huynh là hoàng tử hay là thứ dân, mặc kệ huynh ở nhà đẹp hay miếu hoang, muội đều ở cùng huynh, cả một đời đều ở bên cạnh huynh."

Đôi môi phấn hồng của nàng không ngừng mấy máy, phun ra hơi ấm ngọt ngào, nói ra những lời động lòng người như thế, Tiêu Ngôn Phong giống như bị mê hoặc không kiểm soát nổi, cúi đầu xuống, hướng về phía hai cánh môi kia hôn tới.

Đầu của hắn càng ngày càng gần, đôi mắt đen nhuận thanh tịnh thật yên tĩnh nhìn mình, vừa dịu dàng, ôn nhu lại kiên định không thôi, bên trong là hình ảnh chiếu ngược của nàng, đôi mắt đầy tin cậy và ái mộ, Tiêu Ngôn phong nghiêng đầu đi, một nụ hôn rơi vào trên gương mặt trắng nõn của Diệp Thiên.

Diệp Thiên nghiêng đầu, cẩn thận cảm thụ một chút, nàng đã từng thơm Ngôn ca ca mấy lần, đây chính là lần đầu tiên Ngôn ca ca thơm nàng, nàng có thể cảm giác được đôi môi của hắn mềm mại và ấm áp, ưm, cảm giác cũng không tệ lắm.

Tiêu Ngôn Phong nhìn nàng nghiêng đầu chớp chớp mắt, dáng vẻ rất nghiêm túc, sự lo lắng, khó chịu trong lòng đều bị quét sạch, nhịn không được mà bật cười, kể ra thì đây là lần đầu tiên ở đời này hắn hôn nàng, cũng không phải là lúc trước không muốn, mà là lo lắng mình sẽ không kiềm chế được bản thân, mà nàng lại còn quá nhỏ, không thể tiếp nhận nổi nhiều như thế. Hiện tại tiểu nha đầu đang chậm rãi lớn lên, từ năm trước đã dần trổ mã, đến bây giờ đã mơ hồ có chút đường cong thiếu nữ rồi.

Hắn lại một lần nữa cúi đầu xuống, ở bên má còn lại của nàng nhẹ nhàng hôn một cái.

Đôi mắt hạnh của Diệp Thiên lại chớp chớp hai cái, môi nhỏ phấn hồng bĩu ra, thỏa mãn gật gật đầu, giống như biểu thị sự hài lòng đối với hai nụ hôn này.

Tiêu Ngôn Phong không dám hôn nàng nữa, lại tiếp tục hôn thì lần tiếp theo sẽ không nhất định rơi vào trên má nữa rồi.

"Thiên Thiên, từ tướng mạo mà nói, rất khó nói ta giống Hoàng Thượng hay giống Ngụy gia hơn, có lẽ, sau khi Ngụy gia, bỏ hết ngụy trang, rửa mặt cho sạch sẽ, dáng dấp của ta lại càng giống hắn cũng không chừng."

"Thế Ngọc phi nương nương có biết... không, mà thôi không muốn đi hỏi Ngọc phi nương nương, nàng đã đủ đau khổ lắm rồi." Diệp Thiên lắc đầu liên tục, nếu Ngụy gia đã ẩn thân ở trong hậu hoa viên của Ngưng Ngọc cung, mà vườn hoa kia bình thường lại không cho người ta đi vào, thì hiển nhiên Ngọc phi nương nương đã biết kia chính là Ngụy gia. Nàng lại nghĩ tới nơi mà Ngọc phi thích nhất chính là nhuyễn tháp ở trong tây thư phòng kia, mà nhuyễn tháp đó lại đặt ngay dưới cửa sổ hướng ra hậu hoa viên, có phải là khi nàng nằm ở nhuyễn tháp đó, chính là lúc mà nàng cách Ngụy gia gần nhất hay không? "Mẫu phi nàng cũng không biết, ngay cả thái y giỏi nhất của Thái y viện cũng không biết." Mỗi lần Tiêu Ngôn Phong nhớ tới những chuyện này trong lòng đều không vui nổi, hôm nay vẫn còn tốt, có tiểu nha đầu ở trong n.g.ự.c hắn, cho dù nói đến những điều này cũng cảm thấy không có gì khó chịu, khổ sở lắm. Vốn dĩ hắn còn lo lắng tiểu nha đầu không thể tiếp nhận được thân phận không rõ ràng của mình, cũng sẽ xem thường mẫu phi đã có phụ hoàng, còn liên lụy với nam nhân bên ngoài, hiện tại xem ra, những lo lắng của mình đều là dư thừa cả.

"Nếu đã không có ai có thể xác định, như vậy hoàng thượng nhiều nhất cũng chỉ là ngờ vực vô căn cứ thôi." Diệp Thiên suy nghĩ, "Thái tử là muốn dùng công tâm kế."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nhat-ky-sung-hau/chuong-95.html.]

"Thiên Thiên thật thông minh." Dự vương gật đầu khen ngợi, "Chỉ dựa vào một bức chân dung là không cách nào xác định thân phận của ta, dù cho trên bức họa kia Ngụy gia có vài chỗ giống ta, nhưng cùng chân dung so sánh, ta càng giống Hoàng Thượng hơn, Thái tử chỉ là muốn chôn xuống trong lòng Hoàng Thượng hạt giống nghi ngờ mà thôi, cứ thế tích lũy dần theo thời gian, đem nhiều chuyện đã xảy ra cộng lại, hạt giống này có lẽ sẽ dần biến thành một cây đại thụ che trời cũng không chừng."

Diệp Thiên nghi hoặc mà hỏi: "Nếu như Hoàng Thượng cướp Ngọc phi từ Ngụy gia đi, vậy chẳng lẽ hắn chưa từng gặp qua Ngụy gia sao?"

Trong mắt Tiêu Ngôn Phong lóe lên ánh sáng sắc bén, lạnh lẽo, "Không có, hắn phái người đi xử lý Ngụy gia cho sạch sẽ, lúc thủ hạ kia đến, Ngụy gia đã bị... bị người ta đánh, mặt mũi đầy m.á.u me, bầm dập, không nhận ra dung mạo thật sự. Sau đó Ngụy gia bị tên đó hắn đánh c.h.ế.t rồi ném đi, chẳng qua là hắn tất nhiên không chết."

"Thì ra là thế." Diệp Thiên bừng tỉnh đại ngộ, "Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây?" Dù cho Thái tử không có tìm được chân dung thật của Ngụy gia ở Kê Châu, hắn cũng sẽ cố giả tạo ra một bức khác theo ý của hắn mà thôi.

"Hiện tại thì..." Ngón tay thon dài của Tiêu Ngôn Phong chậm rãi vuốt ve mu bàn tay mịn màng của nàng, "Đến lúc chúng ta nên lui một bước rồi. Ở trong Lục bộ đều đã có người của ta, như vậy là đủ rồi, chúng ta lui lại một bước, Hoàng Thượng tự nhiên sẽ tìm người khác đến thay thế ta, ta đoán người kia hẳn sẽ là Khang vương, ha ha, Thiên Thiên chờ xem náo nhiệt giữa Thái tử và Khang vương đi." Thái tử là một kẻ hẹp hòi, ích kỷ, trong mắt không chứa nổi người khác, Khang vương khăng khăng một mực đi theo hắn thì được, nhưng một khi Khang vương có được quyền lợi lớn hơn, hoặc là Khang vương có tâm tư khác, Thái tử nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn.

Diệp Thiên sùng bái nhìn Tiêu Ngôn Phong, " Ngôn ca ca thật là thông minh, cứ việc để cho bọn hắn ngao cò đánh nhau vậy mới tốt."

Dự vương thở dài, "Chỉ là có lẽ sẽ làm liên lụy A Lệ, Hoàng Thượng một khi nghi kỵ ta rồi, sẽ không dễ dàng để cho A Lệ ra ngoài trải nghiệm, làm việc, cũng sẽ không cho hắn thăng chức, nhạc phụ cũng không thể trở về triều đình."

Diệp Thiên cười, "Như vậy thì càng tốt, muội còn đang không nỡ xa ca ca đây, cứ để hắn ở nhà thêm mấy năm đi."

Dự Vương cười cười nhéo nhéo mũi nhỏ của nàng, " Hi vọng A Lệ sẽ không trách ta. Đêm nay Thiên Thiên nghỉ lại đây đi, sáng mai chúng ta cùng vào cung thăm mẫu phi."

Diệp Thiên gật gật đầu, "Được, Ngôn ca ca lại giúp muội hái nho ăn."

Hai người nắm tay nhau đi ra ngoài, Khang công công đã chuẩn bị sẵn giỏ đựng và kéo lớn, thời gian này chính là mùa nho chín, chỉ cần tiểu vương phi đến đây, chắc chắn sẽ đi cắt nho, có đôi khi hắn hoài nghi so sánh vương gia nhà mình, tiểu vương phi có phải là càng thích nho kia hơn không? Hắn âm thầm cảm thấy may mắn, may mà vương gia không có đáp ứng để cho tiểu vương phi cấy ghép nho đem về Hầu phủ, nếu không tiểu vương phi cũng sẽ không tích cực đến vương phủ như thế này rồi.

Hái nho xong, Diệp Thiên tự mình ôm giỏ nho, cùng Tiêu Ngôn Phong dắt díu nhau đến viện tử của nàng.

Dưới hiên A Hoàng trông thấy giỏ nho kia hưng phấn kêu lên: "Tiểu bồ đào! Tiểu bồ đào!"

Tiểu bồ đào? Chân mày Diệp Thiên cau lại, dự Vương Tắc nheo mắt, bén nhọn quét qua người A Hoàng.

Mấy cọng lông sặc sỡ trên đỉnh đầu A Hoàng lập tức ỉu xìu xuống, nó nhất thời hưng phấn, hô sai, vỗi vã hô lại một lần nữa: "Tiểu vương phi! Nho! Nho!"

"Thật đúng là một con chim tham ăn." Diệp Thiên ôm giỏ nho đi ngang qua chỗ A Hoàng nói, "Chờ rửa sạch rồi sẽ cho ngươi ăn."

...

Hôm sau trời vừa sáng, Diệp Thiên đã cùng Tiêu Ngôn Phong ngồi xe ngựa đến hoàng cung.

Vừa mới tiến vào cửa cung không xa, liền gặp phải Thái tử.

"Tứ đệ đây là đi thăm Ngọc phi nương nương sao?" Thái tử ý tứ sâu xa nhìn Dự vương, "Gần đây Tứ đệ thận bận rộn, số lần vào cung đều ít đi rất nhiều, có điều chắc chắn sẽ có lúc rảnh rỗi thanh nhàn thôi." Ánh mắt của hắn vừa chuyển, liền rơi vào trên người Diệp Thiên, cố tình dừng lại một lúc mới dời đi. Theo lý mà nói tiểu nha đầu này đã qua hết độ tuổi mà hắn ưa thích rồi, nhưng vừa gặp nàng hắn vẫn không nhịn được ham muốn có được nàng, thật không biết là chuyện gì đang xảy ra đây.

"Như vậy liền mượn cát ngôn của Thái tử, ta còn đang ước gì mỗi ngày đều rảnh rỗi, thanh nhàn đây." Dự vương hững hờ lắc lắc sợi roi trong tay, đầu roi lướt qua ngay trước mặt Thái tử.

"Nếu vậy các ngươi liền đi đi, cô cũng không làm chậm trễ các ngươi nữa."

Hai người đi thêm một khoảng xa rồi Diệp Thiên mới trầm tĩnh lại, kể từ năm trước Thái tử âm mưu muốn lừa gạt nàng ở ngay trong tang lễ của Thụy vương, mỗi lần nàng gặp lại hắn đều sẽ vô cùng cảnh giác.

Vừa mới tiến vào Ngưng Ngọc cung, chỉ nghe thấy tiếng nói chuyện, cười duyên của thiếu nữ, " Cô cô, điểm tâm ở chỗ này của ngài thật là ngon miệng, những thứ trưng bày trong phòng này cũng thật là đẹp mắt."

Diệp Thiên cảm thấy giọng điệu của thiếu nữ kia hình như có chút quen tai, nàng quay đầu lại nhìn Tiêu Ngôn Phong, đã thấy khuôn mặt tuấn tú của hắn trầm xuống.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Sủng Hậu
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...