Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Thuần Hóa Phu Quân

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cũng là nhờ Hòa chưởng

quầy tử tế, làm bừa [1] mà cũng giúp bọn họ ra khỏi thành.

Mộ Dung phủ, danh gia

vọng tộc nổi tiếng cả nước, nhiều con cháu thuộc ba bộ sáu viện, thậm chí từng

đổ máu, lãnh đạo quân đội. Nhưng đại tướng quân, Mộ Dung lão thái gia, biên

giới vừa yên bình, lập tức tháo binh phù [2] trả thánh, tự xin từ quan.

Biết tiến biết lùi, hiểu

thời thế, cẩn thận, thế mới thành danh gia vọng tộc đứng đầu.

Cho dù Uyển thành ở xa

nhưng nghe thấy tên thì vẫn như nghe thấy tiếng sấm bên tai. Lúc kiểm tra cũng

chỉ hơi nhấc rèm lên, mắt cũng không liếc một cái, đã cho ra khỏi thành.

Cho khám xe ngựa của Mộ

Dung phủ đã là nể mặt mũi lắm rồi, nếu thật sự kiểm tra thì đúng là không biết

thẹn, không có đầu óc.

Ngân Tâm đi tìm hiểu tin

tức chui vào xe ngựa, nhỏ giọng nói, “Công tử, thiếu phu nhân… Nghe nói quân

phản loạn của Sở Vương thua trận nhưng trốn thoát… Trong thành ngoài thành đều

rất căng thẳng…”

Nét mặt Dung Tranh trở

nên rất tệ. Mộ Dung Xán hiểu, nắm chặt tay hắn để cổ vũ. Lúc này mới phát hiện

tay nàng đã sớm lạnh lẽo.

“… Nàng về nhà đi.” Dung

Tranh vuốt ve bàn tay lạnh như băng của nàng.

“Không kịp nữa rồi.” Mộ

Dung Xán thản nhiên nói, “Từ lúc chàng nhúng tay vào, Lý gia đã không thể tránh

bị liên lụy.”

“Ta là nói…” Giọng Dung

Tranh run rẩy, “Nàng trở về Mộ Dung phủ đi.”

Mộ Dung ngước lên nhìn

hắn, cười như không cười, “Chàng muốn bỏ ta?”

“Không phải!” Dung Tranh

véo tay nàng một cái thật mạnh, “Nàng không hiểu! Ta… ta… không ai dám gây

chuyện với Mộ Dung phủ. Nàng sẽ không sao… Nhất định không sao…”

Đồ đần, đồ ngốc, suốt

ngày gây họa.

Nhưng nàng cũng không

hiểu vì sao mà lòng nàng vẫn tha thứ. Thích hên ghét xui, con người thường vậy.

Nhưng có một số thứ còn hơn cả thường tình.

Nếu hắn muốn xe ngựa quay

về Uyển thành, giao người này cho tri huyện… Có lẽ nàng không thể nói Dung

Tranh sai, nhưng nàng tuyệt đối không muốn sống cùng hắn.

Hết cách rồi, mình là một

người trọng đạo đức. Mộ Dung Xán tự trào phúng. Coi trọng đạo đức hơn ái tình.

Nàng có thể chịu được công tử bột thụ cặn bã ngu ngốc, nhưng không thể chịu nổi

nhân cách ti tiện, vi phạm lương tri… Hô hấp cùng một không khí với người đó là

một loại sỉ nhục.

Đạo lý về đúng sai vốn

không thể mập mờ.

“… Hắn không tạo phản.”

Dung Tranh lén nhìn khuôn mặt nghiêm túc của nàng, “Ai lại đưa mười gia tướng

đi tạo phản? Độ khó quá cao…”

“Uyển thành rất xa kinh

thành, ta biết.” Mộ Dung Xán bình thản nói.

“Hơn nữa, hắn, hắn không

thể…” Giọng Dung Tranh càng nhỏ hơn, “Hắn có nửa huyết thống hoàng tộc… Không

thể nào…”

“Nhưng hắn biết đưa binh

đi đánh trận.” Mộ Dung Xán nhẹ nhàng mỉm cười, chỉ về hướng kinh thành, “Là vị

giỏi dùng đao nhất.”

Sau đó bọn họ không nói

gì tiếp, chỉ bảo vệ Sở Vương đang hôn mê bất tỉnh.

Sự việc đã đến mức này,

Dung Tranh cũng thật sự lo lắng. Hắn xin Mộ Dung Xán ở lại chăm sóc Sở Vương,

bản thân thì về nói dối bà nội và bố.

Nếu Mộ Dung Xán đã bôi

đen hắn thành như vậy, hắn cũng vui vẻ đáp lễ. Tóm lại, hắn nói đầy ẩn ý, Liễu

di nương có thai, thất thiếu phu nhân uất ức sinh bệnh, hắn cũng cảm thấy để

con vợ lẽ sinh ra trước con của vợ cả là rất khốn nạn, cho nên muốn cùng thất

thiếu phu nhân đến thôn trang ở một thời gian, cũng tiện tập trung đọc sách,

tiện để sang năm thi khảo.

Không thể không nói rằng

tiểu thụ cặn bã ngu ngốc cũng có đầu óc, đáng tiếc toàn dùng để nói dối bà nội

của hắn. Lão phu nhân bị lừa đến không phân biệt được nam bắc, chẳng những đồng

ý tự mình chăm sóc Liễu di nương, còn cho hắn và thất thiếu phu nhân đi nghỉ

mát.

Lão gia vẫn luôn cảm thấy

Mộ Dung thiếu phu nhân là người con dâu khiến ông tâm đắc nhất, bèn như thường

lệ, phồng mang trợn mép với Dung Tranh, muốn hắn nghe nhiều lời khuyên của thất

thiếu phu nhân hơn, rồi để người đi.

Thế là Lý thất công tử

bình an qua cửa, lừa dối tất cả những người trong nhà. Mãi đến rất lâu sau này,

lão gia và lão phu nhân mới biết đầu của cả nhà đã treo lủng lẳng bên thắt lưng

thằng nhóc này lâu đến vậy…

- Chú thích:

[1] Làm bừa: nguyên bản

là “đánh bậy đánh bạ”, nghĩa là làm việc mà không suy nghĩ trước.

[2] Binh phù: thứ tướng

quân dùng để điều binh khiển tướng, chắc giống kiểu lệnh bài ấy.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Thuần Hóa Phu Quân
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...