Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

NHẤT NIỆM THÀNH AN

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ta đến đây hôm nay, là để nói rõ:

Ta thật sự không thể sinh con.

Năm đó ở Bắc Địch,

để không mang giọt m.á.u của kẻ thù,

ta đã uống liều lớn t.h.u.ố.c tránh thai.

Thân thể ta bị hủy rồi —

kiếp này không thể m.a.n.g t.h.a.i nữa.”

Đồng t.ử Thẩm thị co rút,

bà nắm chặt váy, nhưng không nói một lời.

“Không thể có con — là lựa chọn của ta.

Ta không hối hận.

Nhưng lựa chọn ấy không liên quan gì đến hầu gia,

cũng không nên để ngài ấy gánh thay.

Phu nhân, ta chỉ cầu xin một việc —

giúp ta rời khỏi Trung Châu.”

******

Khi trở lại tiểu viện, lòng ta vẫn rối bời.

Thẩm thị nghe ta nói muốn đi, liền kích động đứng bật dậy.

Bà hỏi ta có thật sự muốn đi không;

khi nghe ta gật đầu, nước mắt bà bỗng trào ra,

vừa hổ thẹn vừa day dứt.

“Ta… ta biết đó không phải lỗi của ngươi.

Họa quốc gia, sao có thể bắt nữ nhân gánh lấy?

Ngươi có thể sống sót,

ắt đã chịu đựng nhiều nỗi đau người khác không tưởng nổi.

Ta… ta kính phục ngươi.

Nhưng, Mạnh Nhu, xin hãy hiểu cho ta —

ta vẫn là một người mẹ…”

********

Cuối cùng, Thẩm thị gật đầu.

Bà hứa khi Tạ Thần An rời Trung Châu,

sẽ sắp xếp thuyền bè cho ta rời đi.

Ta đem hết ngân phiếu và tiệm cầm đồ mà Tạ Thần An tặng,

trả lại cho bà.

Ta không muốn làm chim trong lồng được hắn nuôi dưỡng,

để rồi rời khỏi hắn liền không thể sống nổi.

Cho dù ta là nữ nhân,

ta cũng có thể sống một đời có tôn nghiêm.

Dù thế đạo bất công,

ta vẫn phải vì chính mình mà mở một con đường sống.

21

Trước khi khởi hành đi Thục địa, Tạ Thần An dường như trở nên đặc biệt vấn vương quyến luyến.

Hắn mỗi ngày ở nha môn ngồi chưa được bao lâu, liền lại chạy về phủ,

vừa véo má ta, vừa nắm lấy tay ta,

ánh mắt tràn đầy không nỡ rời xa.

“Nhu Nhu, ta đi chuyến này phải hai tháng liền,

nàng có nhớ ta không?”

Ta mỉm cười gật đầu.

Hắn lập tức ôm chặt lấy ta hơn,

giọng mang theo chút khàn khàn lưu luyến:

“Nếu không phải thân thể nàng yếu,

ta thật muốn đưa nàng cùng đi.

Hai tháng lận…

từ sau khi thành thân tới nay, ta và nàng chưa từng xa nhau lâu đến thế.

Nghĩ đến thôi, ta đã sợ đêm nằm không sao ngủ được.”

Ta sợ Tiểu Đào sơ suất để lộ, khiến hắn sinh nghi,

nên không nói với nàng chuyện ta sắp rời khỏi Trung Châu.

Cô gái ấy tính tình vui vẻ,

chỉ biết chuẩn bị cơm canh tươm tất, rồi tươi cười nói với hắn:

“Cô gia đối với tiểu thư nhà ta thật là tốt.

Cô gia cứ yên tâm đi,

nô tỳ nhất định chăm sóc thật khéo,

chờ ngài trở về,

sẽ trả lại cho cô gia một tiểu thư mũm mĩm, khỏe mạnh.”

****

Thoáng chốc, đã đến ngày Tạ Thần An rời thành.

Trước khi lên đường, hắn dặn dò kỹ càng bọn thị vệ trong phủ:

“Không được cho bất kỳ ai đến quấy rầy phu nhân,

kể cả phu nhân từ phủ cũ tới cũng không được phép vào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nhat-niem-thanh-an/12.html.]

Rồi hắn lại đến hậu viện,

từng chút căn dặn đầu bếp và hạ nhân:

“Cơm nước phải tinh tế,

thuốc bổ ngày nào cũng phải uống,

món ăn phải thay đổi thường xuyên,

còn trái cây thì giảm bớt.”

Cứ thế bận rộn suốt một canh giờ,

cuối cùng mới lưu luyến ôm chặt lấy ta.

“Nhu Nhu, đợi ta trở về,

chúng ta sẽ chính thức thành thân,

từ nay sống yên ổn, cùng nhau đến bạc đầu.

Đến lúc ấy, ta còn có một điều bất ngờ muốn tặng nàng.”

Ta ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng,

khẽ vuốt gương mặt cứng rắn mà ấm áp của hắn, mỉm cười nói nhỏ:

“Được,

ta chờ chàng trở về.”

23

Ngày thứ năm sau khi Tạ Thần An rời đi,

ta cùng cha mẹ và Tiểu Đào lên thuyền mà Thẩm thị đã chuẩn bị sẵn.

Bà đứng bên bến, gió sông thổi tung tóc bạc,

trên gương mặt vốn nghiêm khắc lại hé nở một nụ cười hiền hậu chân thành nhất mà ta từng thấy.

“Chuyện cũ, hãy để như ngày hôm qua mà chôn vùi.

Mạnh Nhu, ta mong từ nay về sau,

cô đừng làm cánh diều giấy bị người đời giật dây nữa.

Hãy làm chim bay giữa trời,

tùy tâm mà sống, ở đâu cũng tự do.”

Ta chưa từng hận bà.

Bà cũng chỉ là một nữ nhân đáng thương,

bị lễ giáo và tông pháp trói buộc suốt nửa đời.

Nếu có thể chọn lại,

có lẽ bà cũng muốn trở thành con chim kia,

dang cánh giữa trời, không ai kiềm giữ.

*********

Ta dẫn cha mẹ rẽ sang một nhánh sông,

đến một thị trấn nhỏ hẻo lánh tên là Lâm Thành.

Nơi ấy dân cư chất phác,

sống nhờ ruộng đồng, mặc áo vải thô,

sáng ra đồng, chiều về nghỉ,

ngày qua ngày an bình giản dị.

Cha mẹ ta nay đã hòa nhập với dân làng,

chúng ta mua một căn nhà nhỏ,

trưởng thôn lại chia cho ba mẫu ruộng.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ban ngày, ta cùng dân làng ra đồng làm việc;

ban đêm, ta bày hai chiếc bàn tre trước cửa,

dạy bọn trẻ con đọc chữ, học lễ nghĩa.

Thỉnh thoảng, thanh niên và các cô nương trong làng cũng kéo ghế lại nghe giảng.

Ta dạy họ rằng,

nữ nhân đọc sách hiểu đạo cũng chẳng kém gì nam nhân;

dạy họ cách sống giữ lòng nhân hậu,

biết quý trọng từng hạt cơm, từng chén nước.

Thị trấn không có trò vui,

ta bèn dạy họ ném hồ, tính toán,

thỉnh thoảng giảng giải về tiết khí, nông sự,

giúp họ trồng thêm nhiều loại cây lương thực.

Dân làng cảm kích,

cứ cách vài hôm lại mang đến ít ngũ cốc, rau quả biếu ta.

Cứ thế, ngày nối ngày, năm nối năm —

cuộc sống êm đềm mà trôi qua.

Đôi khi ta vẫn nhớ đến Tạ Thần An,

nhớ những tháng ngày vui vẻ thuở xưa,

cũng dần dần có thể bình thản kể lại những điều kinh hoàng ở Bắc Địch cho Tiểu Đào nghe.

Tạ Thần An hẳn đã hiểu tất cả.

Hắn không ngốc — biết rõ Thẩm thị không thể ra lệnh cho thị vệ,

là ta sai Tiểu Đào bỏ t.h.u.ố.c mê vào rượu của họ

để được thuận lợi rời khỏi Trung Châu.

Thẩm thị lựa chọn giúp ta,

ta cũng không muốn khiến bà vì ta mà xa cách con trai.

Dù sao, họ là mẹ con ruột thịt,

ngày tháng vẫn phải sống tiếp.

Ta không muốn Tạ Thần An oán hận hay day dứt mãi về sau.

Có nhiều chuyện,

chỉ khi đ.á.n.h mất, người ta mới biết quý trọng.

Ta không muốn hắn về sau sống trong hối tiếc.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
NHẤT NIỆM THÀNH AN
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...