Ngày thứ nhất bọn họ đến Bình Thành, nhưng không có tuyết, vậy nên hai người không đi ngắm biển, mà chỉ đi dạo tới những nơi ít người xung quanh.
Hứa Túc Dã xem dự báo thời tiết, biết được hai ngày tiếp theo có khả năng có tuyết rơi.
Tuyết chỉ rơi một chút, khiến cho anh không thể yên lòng.
Anh giấu Thời Lục, lén lút kêu người mua máy tạo tuyết, rồi vận chuyển đến Bình Thành.
Cho dù ông trời muốn làm bọn họ chia tay, vậy anh cũng sẽ nghĩ hết cách ngăn điều đó xảy ra.
Ngày thứ 2 của kỳ nghỉ tết Nguyên Đán, bọn họ lên đường đi Bình Thành. Nhiệt độ giảm mạnh, không khí mang theo cảm giác ớn lạnh.
Hứa Túc Dã cởi áo khoác của mình ra, khoác lên người Thời Lục.
Thời Lục cau mày, không nói gì.
Trên đường trở về khách sạn, Hứa Túc Dã hỏi Thời Lục muốn ăn gì.
Thời Lục dựa vào chỗ ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi, uể oải trả lời “Không có khẩu vị.”
Trở về khách sạn, Thời Lục tiến vào phòng tắm.
Đợi cô tắm xong đi ra, Hứa Túc Dã vốn đang ngồi trước màn hình máy tính bận công việc đã dừng làm việc lại. Anh đóng máy tính lại, nhìn về hướng cô “Em đói chưa?”
“Không đói.”
Thời Lục tự đi sấy tóc, đợi cô lần nữa đi ra Hứa Túc Dã vẫn ở phòng khách. Không lên nhà hàng trên lầu để ăn tối.
Trong lòng cô bùng lên một ngọn lửa tức giận vô cớ, dùng sức ném lược lên bàn phát ra âm thanh lanh lảnh chói tai. Giọng điệu không quá tốt “Tại sao anh không đi ăn cơm?”
m thanh của Hứa Túc Dã ôn hòa giải thích “Anh muốn đợi em ăn cùng.”
“Đợi tôi làm gì? Nếu như tôi không ăn luôn, anh cũng không ăn luôn?”
Thời Lục không hề có dấu hiệu mà nổi cơn thịnh nộ.
Hứa Túc Dã không biết trả lời như thế nào, có hơi bất lực.
“Anh xin lỗi, em đừng tức giận.” Anh một bên nói một bên từ từ tiến về hướng cô.
Hứa Túc Dã không thể đoán được ý nghĩ của Thời Lục, chỉ có thể nhận lỗi.
Lúc cô tức giận, cho dù không phải là anh sai. Nhận lỗi đã trở thành bản năng của anh.
Câu nói này của anh, giống như một mồi lửa ném vào đống củi khô. Ngay lập tức đốt cháy tất cả những cảm giác tiêu cực của Thời Lục gặp phải gần đây.
Thời Lục dùng sức nắm lấy bàn tay của mình, âm thanh bất ngờ cất cao lên “Anh luôn nói xin lỗi, anh làm sai cái gì mà xin lỗi anh giải thích xem? Vì cái gì mà anh nhất định phải chiều theo ý tôi? Tôi kêu anh làm như vậy sao? Anh biết không tôi ghét nhất là bộ dáng như thế này của anh, anh có thể có chút chính kiến được không? Anh bằng lòng làm con chó của tôi như vậy sao?”
Cảm xúc của cô bị mất kiểm soát, trở nên cuồng loạn. Gần như dùng giọng điệu hét lên câu nói đó.
Thời Lục không thể chịu đựng nhất là bộ dáng hèn mọn của Hứa Túc Dã.
Mỗi lần nhìn thấy anh cẩn thận từng li từng tí giống như có một con dao cùn cắt vào từng thớ thịt của cô.
Bộ dạng của anh, lời nói của anh tất cả đều khiến cho Thời Lục nhận ra rằng cô mới chính là người đã hại anh biến thành như vậy.
Hứa Túc Dã trước đây là người có bao nhiêu ưu tú, có bao nhiêu kiêu ngạo.
Anh làm sao có thể vì cái gọi là tình yêu mà hèn mọn đến mức độ này.
Anh không nên có bộ dáng như thế này.
Nghĩ tới một thiếu niên đã từng mặc đồng phục học sinh xanh trắng sạch sẽ, sống lưng luôn thẳng tấp. Trong lòng Thời Lục vừa đau đớn vừa áy náy.
Hai loại cảm xúc mạnh mẽ dường như muốn xé nát cô ra thành từng mãnh.
Cô còn tự nghĩ rằng sẽ cam chịu, nếu như có thể để anh mắng làm cho anh đánh đuổi thì tốt.
Như vậy anh sẽ không cần yêu trong đau khổ như thế này nữa.
Hứa Túc Dã bị cô mắng giật mình đứng lại cách cô ba bước.
Anh không nói nữa, chỉ là yên lặng nhìn cô. Đôi mắt sâu mà đen, giống như một đám mây đen ngày mưa sạch sẽ nhưng nặng nề.
Cho dù cô mắng vào mặt anh, Hứa Túc Dã vẫn không tức giận.
Dường như ở trước mặt Thời Lục, anh đã bị cướp mất khả năng tức giận.
Qua rất lâu, Hứa Túc Dã mới nháy mắt mở miệng nói một câu “Tại sao em không vui?”
Anh không quan tâm những từ ngữ khó nghe mà Thời Lục dùng để nói anh.
Anh chỉ quan tâm vì sao Thời Lục không vui.
Sự bất lực quét qua cơ thể.
Thời Lục hoàn toàn không có biện pháp gì khi Hứa Túc Dã như thế này.
Bất luận là đánh cũng được, mắng cũng tốt đều không làm cho anh rời bỏ cô.
Hứa Túc Dã người này giống như sinh ra đã không nhạy bén với cảm giác đau đớn. Ở chỗ của cô chịu nhiều đau khổ như vậy, vẫn không học được cách buông tay.
Thời Lục không nói câu nào đi vào phòng ngủ, tự nhốt mình trong phòng đến nửa đêm.
Cô không muốn ăn gì, cũng không muốn nhìn thấy Hứa Túc Dã.
Ban đêm đen kịt, đầu cô đau muốn nứt ra. Dùng đầu đập vào bức tường lạnh băng nhiều lần, chỉ có như thế đau đớn mới có thể giảm bớt một chút.
Thời Lục ở trong phòng không ra ngoài, Hứa Túc Dã ở ngoài phòng khách đợi đến nửa đêm lo lắng vội vàng.
Cứ mỗi hai tiếng anh sẽ đến goc cửa phòng một lần, chỉ cần nghe được âm thanh trả lời nhỏ bé của Thời Lục, mới có can đảm sống qua một hai giờ tiếp theo.
Ngày cuối cùng bọn họ ở Bình Thành, lúc rạng sáng bên ngoài nổi lên những bông hoa tuyết.
Từ ngoài cửa sổ nhìn vào, những ngọn đèn đường cao cao phát sáng, thấp sáng một mảnh nhỏ trởi đất. Ánh sáng mờ nhạt chiếu xuống, tuyết trắng nhỏ rơi xuống rất nhanh tích tụ trên nền đất một lớp mỏng.
Nhìn thấy trận tuyết này, trái tim luôn treo trên cổ của Hứa Túc Dã cuối cùng cũng hạ xuống.
Anh nhẹ nhàng gõ cửa, giọng nói trầm thấp khó nén được sự kích động “Thời Lục, bên ngoài tuyết rơi rồi.”
Vốn nghĩ lần này cũng sẽ không nghe được quá nhiều âm thanh. Nhưng không ngờ, sau khi anh nói câu đó không bao lâu trong phòng ngủ lập tức nghe được âm thanh. Cửa phòng ngủ được mở ra.
Thời Lục từ trong phòng đi ra ngoài. Cô ngẩng đầu lên, mệt mỏi nhìn Hứa Túc Dã trong mắt rất nhiều tơ máu.
Trong khoảng khắc biết được bên ngoài có tuyết rơi, không chỉ Hứa Túc Dã cảm thấy nhẹ nhõm, mà cô cũng giống như vậy.
Nếu anh không thể nào buông tay, thì để cô đến giải quyết đi.
Trong lòng Thời Lục thật sự tìm cách Hứa Túc Dã hoàn toàn không biết.
Anh nghĩ rằng Thời Lục lo lắng ba ngày này ở Bình Thành không có tuyết nguyên nhân cũng giống như anh.
Hứa Túc Dã khó mà kiềm nén cảm xúc kích động của bản thân mình. Dùng sức ôm Thời Lục vào lòng.
Anh cúi đầu, dịu dàng xoa xoa mặt cô “Chúng ta không cần ly hôn nữa đúng không?”
Thời Lục nhắm mắt lại, nhẹ nhàng gật đầu “Ừ.”
Vòng tay ôm lấy Thời Lục của Hứa Túc Dã không ngừng siết chặt, tim đập như sấm. Cho rằng bản thân sống sót sau tai nạn.
“Tôi đói rồi.” Ôm một chút, Thời Lục bỗng nhiên nói.
Hứa Túc Dã tách ra một khoảng, đẩy những sợi tóc lòa xòa hai bên má của cô ra sau tai. Cúi đầu hôn lên đ ỉnh đầu cô “Em muốn ăn cái gì? Anh đi gọi món.”
Nhà hàng của khách sạn này là mở của 24/24, chỉ mới qua rạng sáng. Muốn ăn cái gì chỉ cần căn dặn phòng bếp làm ngay là được. Đoán chừng chỉ cần đợi một chút.
“Tôi cùng anh đi nhà ăn.”
“Được.”
Hứa Túc Dã nắm lấy tay cô, lòng bàn tay ấm áp.
Bọn họ đi thang máy đến tầng cao nhất.
Trên đường đi, Thời Lục vẫn còn nghĩ. Hứa Túc Dã giống như chứng khao khát tiếp xúc da thịt, và rất thích tiếp xúc da thịt cùng cô.
Nhưng thật ra cô không hề thích dính lấy nhau như vậy.
Vậy nên vốn dĩ bon họ đã không hợp nhau.
Tầng cao nhất của tòa nhà này đều là nhà ăn, trống trãi sạch sẽ, đèn chùm sáng sủa. Bàn ghế được sắp xếp gọn gàng.
Chỉ là thời gian quá muộn, cả tầng đều không có người.
“Muốn ăn cái gì?”
Thời Lục trầm mặc trong phút chốc rồi nói: “Sủi cảo đi.”
Lúc trước, khi Hứa Túc Dã ở nhà cô, tết mỗi năm bọn họ đều sẽ cùng nhau làm sủi cảo.
Sau này có thể không còn cơ hội.
Hứa Túc Dã gọi một phần giống cô, rồi lại gọi thêm một vài món ăn nhẹ.
Sau khi gọi món xong, bọn họ cùng nhau ngồi bên cửa sổ.
Tầm nhìn trên cao rất tuyệt ngồi trước cửa sổ, có thể nhìn thấy biển lớn rất xa.
Tối nay không có trăng, ngôi sao thưa thớt. Biển lớn cùng bầu trời giống nhau, tất cả đều là màu xanh đen yên tĩnh không tiếng động không nhìn thấy bờ.
Khoảng cách rất xa, không thể cảm nhận được sóng biển vì vậy nên rất dễ bỏ qua sự nguy hiểm của nó.
“Thời Lục?” Thời Lục đang ngẩng người, Hứa Túc Dã gọi cô mấy lần cô đều không trả lời.
Lần này, cuối cùng Hứa Túc Dã cũng hoàn hồn thu hồi tầm mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt chuyển đến mặt anh: "Sao vậy?”
Hứa Túc Dã nắm lấy tay Thời Lục, đặt ngón tay của cô vào khe hở của bàn tay mình. Nhẹ nhàng cùng cô 10 ngón tay đan vào nhau, lòng bàn tay áp sát vào nhau.
Đôi mắt đen của anh nhìn cô sâu sắc, rồi khẽ nói: “Anh rất vui.”
Đôi mắt Thời Lục chuyển động, môi cong lên: “Tôi cũng vậy.”
Thẳng đến khi món ăn được đưa lên, bàn tay nắm chặt của bọn họ mới nhẹ nhàng buông ra.
Trong nhà hàng vắng vẻ yên tĩnh ăn cơm, Thời Lục đột nhiên chuyển chủ đề: “Anh có nghe câu chuyện người nông phu và con rắn chưa?”
Hứa Túc Dã dừng đũa lại: “Nghe rồi, sao đột nhiên em lại nghĩ đến chuyện này.”
Thời Lục lắc đầu: “Không có gì, tuyết rơi nên bỗng nhiên nghĩ đến.”
Hứa Túc Dã chắc chắn tin tưởng cô, nên sẽ không nghĩ quá nhiều.
Thời Lục hạ mắt xuống, che đi những cảm xúc đang cuộn trào trong mắt.
Hứa Túc Dã và cô, không phải chính là người nông dân và con rắn thật sự sao?
Người nông dân dùng chính nhiệt độ cơ thể của mình để cứu con rắn chết cóng, kết quả lại bị con rắn máu lạnh vong ân phụ nghĩa cắn chết. Và Hứa Túc Dã cũng đã dùng hết sự nhiệt huyết, và chân tình của mình để cứu và sưởi ấm cho cô.
Cuối cùng, nếu như cô vẫn còn lương tâm thì bỏ qua cho Hứa Túc Dã đi.
Về đến phòng khách sạn.
“Tôi đi tắm.”
“Không phải đã tắm rồi sao?”
“Muốn tắm lần nữa.”
“Được.” Hứa Túc Dã buông tay cô ra.
Thời Lục mang dép đi vào phòng tắm.
Trong phòng có hai phòng tắm, Hứa Túc Dã qua một phòng khác.
Sau khi tắm xong, bọn họ nằm trên giường, rồi ôm nhau đi vào giấc ngủ.
Thật ra Thời Lục luôn không ngủ. Đôi mắt tối tăm của cô lặng lẽ nhìn lên trần nhà,