Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhóc, Anh Thua Rồi

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương nhìn nó vẻ không tin những gì nó vừa nói nên hỏi lại

-Mày chơi với thằng lão phẳng này bao giờ? Nhỏ chỉ thẳng về phía Tuấn Anh nói

-Nè Tăng động mới nói gì đó? Tuấn Anh trừng mắt phản bác

– Không phải cậu là đồ lão phẳng à?

Phương trâm trọc nhìn Tuấn Anh

-Có cậu ấy….Đồ tăng động. Tuấn Anh cũng đâu chịu đầu hàng nên quyết tâm chiến đấu đến hơi thở cuối cùng

– Soi đi soi lại cũng đâu có giống một cặp Phong nhỉ? Làm sao con Phương là bà nhà của thằng T. Anh được.Nó nhìn T.Anh và Phương một lượt

Phong gật gù đồng ý

– CÁI GÌ CƠ ….AI LÀ BÀ NHÀ CỦA CẬU TA ? ĐỨA NÀO MẤT DẠY PHAO TIN ẤY LÀM HỎNG THANH DANH CỦA TAO….VI MÀY NÓI XEM. Phương giận giữ nói

Có đứa tái mét, mặt cắt không còn giọt máu

Hiếu nhìn Vi cầu xin “đừng nói ra mà tao còn muốn sống”

-Là thằng Hiếu đó. Vi thành thật khai báo.

Hiếu định quay sang cầu cứu vk thì phát hiện cô vk xinh xắn của mình đã cao bay xa chạy, giờ anh mới thấm thía câu ” người không vì mình trời chu đất diệt” ,”bỏ ck chạy vk”

Linh nhìn hiếu đôi mắt như muốn gửi một thông điệp ” ck ơi ai làm người đó chịu. Vk vô can” , bạn hiếu gào khóc trong tâm can

” vk à vk thật nhẫn tâm”

-Chăn chối xong chưa để chị hành quyết?

-Khoan sử nó ! Tuấn Anh lên tiếng

Hiếu như thằng chết đuối vớ được cái cọc….nhìn Tuấn Anh van lài đúng là bạn tốt mày không nỡ nhìn tao chết đúng không?

Tuấn Anh cười, nụ cười gian tà thấy rõ

Hiếu ơi là hiếu bạn vớ nhầm cái cọc mục rồi

-Cho tôi xử nó với

Bạn Hiếu mặt méo xệch …lòng thầm than ” Anh ơi sao mày ác thế? Tao đâu làm gì lên tội! !!” ( Vâng anh rất vô * số * tội Hiếu ạ:) )

– được! Phương gật đầu

Sau đó một loạt âm thanh vang lên đầy rùng rợn

Aaaaaaaaa…

Binh… Bốp…. Chát … bụp…

Bạn Hiếu đã anh dũng hi sinh trước hai quái thú mang tên Vương Tuấn Anh và Phan Hồng Phương

Nó cười vui vẻ, lâu lắm rồi nó chưa được vui như thế. Chợt kí ức ùa về giống như một thước phim quay chậm hiện ra từ từ trước mắt nó.

Đôi tay nhỏ nhắn siết chặt lại, Phong thấy, chắc chắn nó đang phải gồng mình chịu đựng thứ được gọi là quá khứ.

-Không sao.

Phong siết nhẹ cổ tay nó, Vi ngạc nhiên nhìn anh rồi nhìn lòng bàn tay đang đau buốt vì móng tay đâm sâu .

Nó nhìn qua màn hình điện thoại đã 11h rồi sao…. muộn quá rồi chắc anh Thiên sẽ lại cằn nhằn cho mà xem.

Nó chào lũ bạn rồi về, Phong và Phương muốn đưa nó về nhưng nó không chịu.

Trên con đường trải đầy nô cốt hai bên đường là những ngôi nhà san sát nhau, chúng tuy nhỏ nhưng lại tạo cho ai đó cái nhìn ấm áp.” Phải chăng trước đây mình cũng đã từng hạnh phúc giống như những con người trong những ngôi nhà kia” nó tự hỏi

Vèo…

Kittttttttttt….

Một chiếc BMW lao thẳng về phía đầu xe của nó, cũng may kĩ thuật lái của nó không tồi nên ban nãy không xảy ra tai nạn.

Từ trên chiếc BMW sang trọng một người đàn ông bước xuống với khí chất ngút trời…….

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhóc, Anh Thua Rồi
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...