Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ninh Phi

Chương 42

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tô Hy Tuần không nói gì, nhìn Diệp Vân Thanh, trên mặt hiện

rõ ý: “Lại là huynh!”

Quả nhiên Ninh Phi nói tiếp: “Chẳng lẽ huynh không thấy có một

mùi rất khó ngửi sao? Đặt ở bệ cửa sổ, mốc xanh mốc đỏ lên cả rồi mà huynh cũng

không thấy mùi gì vừa chua vừa hôi à?”

Diệp Vân Thanh cười hì hì: “Vừa nghe muội nói hình như ta nhớ

ra rồi. À, mấy ngày nay nhiều việc quá, cứ về đến phòng là ngủ ngay, chẳng

trách không nhớ ra… À thì, đợi lát nữa ta sẽ đem trả cho phòng bếp.”

“Trả cái gì mà trả, Chu sư phó ở phòng bếp nói, mọc mốc đầy

ra như thế ai còn dám dùng. Làn cơm đó đã mang đi làm củi đốt rồi, tiền đền trừ

vào tiền chi tiêu của huynh.”

“Sao lại thế? Lãng phí quá!”

Ninh Phi và Tô Hy Tuần đều không nói gì, vẻ mặt giống nhau một

cách kỳ lạ. Diệp Vân Thanh không khỏi nghĩ: Nếu sau này mọi người vẫn bên nhau

như hôm nay thì vui biết bao, nhưng mà bất kỳ lúc nào uy của hắn cũng bị hai

người lấn át.

Diệp Vân Thanh hắng giọng ho: “Ninh muội à, muội đừng ngắt lời

ta. Ta với muội nói chuyện nghiêm túc.”

Hắn nhắc đi nhắc lại cái chuyện nghiêm túc kia khiến cho cả

Tô Hy Tuần cũng phải tập trung lắng nghe.

“Ninh muội, muội thấy A nhị nhà ta thế nào?”

Ninh Phi nhất thời không biết A nhị là chỉ ai, nhìn hắn đầy

vẻ khó hiểu. Nhưng nàng không cần phải hỏi thì Tô Hy Tuần đã nghiến răng nghiến

lợi nói: “Huynh muốn chết hả?”

Ninh Phi chợt hiểu ra, A nhị mà Diệp Vân Thanh nhắc tới chắc

là Tô Hy Tuần.

Diệp Vân Thanh có Ninh Phi che chắn ở bên nên to gan hơn rất

nhiều. Hắn là một cọng cỏ nhỏ đang cố gắng sống sót dưới uy quyền của Tô Hy Tuần.

Vì muốn bảo toàn sự sống nên đã luyện được tuyệt chiêu gió chiều nào xoay theo

chiều ấy, khó khăn lắm mới tìm được một chỗ dựa vững chãi, vui tới mức hắn reo

thầm trong lòng, gan cũng to hơn. Nói rõ thêm một chút, chỗ dựa mà Diệp Vân Thanh

nói đến họ Ninh, tên Phi.

Có chỗ dựa ở đây, cơ hội hiếm có, Diệp Vân Thanh không làm

thì thôi đã làm thì phải làm tới cùng: “Ninh muội, ca ca giới thiệu cho muội một

mối được không? Bình thường trông tên oắt Tô nhị kia chẳng ra sao, nhưng chắc

chắn mạnh mẽ hơn tên trượng phu trước của muội nhiều. Muội xem muội lâu ngày

không gần gũi, mà hắn cũng lâu ngày không thân mật, hai người vừa chuẩn là một

đôi trời sinh, củi khô bùng cháy…”

Hắn mới nói đến đây thì bỗng nhiên không nói được nữa, hóa

ra Tô Hy Tuần tức giận điểm huyệt câm của hắn.

Ninh Phi nghe xong không biết phải trả lời như thế nào, lâu

ngày không gần gũi là gì? Củi khô bùng cháy là gì? Nàng và Tô Hy Tuần đều trưng

một bộ mặt囧囧, nhìn nhau chẳng nói nên lời. Nhất là không biết Tô Hy

Tuần tức giận hay lo lắng mà khuôn mặt đỏ bừng. Hắn nhắm hờ mắt, ánh mắt như giết

người không ngừng đâm vào người Diệp Vân Thanh, làm toàn thân Diệp Vân Thanh mướt

mồ hôi.

Tô Hy Tuần nói chầm chậm: “Đội ngũ của huynh ấy bị ta đánh bại

mười lần. Mười ngày nay không được ăn thịt nên đầu óc cũng ngớ ngẩn dần đi,

chúng ta nên hiểu cho huynh ấy.”

Ninh Phi vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, người già khó tránh khỏi

có lúc bị lẫn, chúng ta cần phải thông cảm.”

Diệp Vân Thanh vừa tức vừa đau khổ. Không được ăn thịt thì

liên quan gì chứ? Hơn nữa hắn là một người đàn ông mới ba mươi mốt tuổi xuân,

sao lại là ông già được? Nhưng hắn không thể lên tiếng được, đang định tự giải

cho mình thì lại bị ánh mắt giết người của Tô Hy Tuần quét qua. Người tập võ

coi trọng nhất là khí thế, võ công của Tô Hy Tuần và Diệp Vân Thanh gần như

nhau mà vừa rồi hắn có lợi thế là ra tay trước nên bây giờ Diệp Vân Thanh không

dám động đậy.

Trong lòng hắn thầm than khổ, lúc đầu cứ tưởng hắn quen Ninh

Phi trước, dù ít hay nhiều thì nàng cũng sẽ đứng về phía hắn, hắn sẽ có thêm một

chỗ dựa. Ai ngờ cái đôi nam nữ Tô Hy Tuần cùng Ninh Phi lại nhìn trúng nhau

nhanh thế, chồng hát, vợ khen hay ngay trước mặt hắn. Hắn than khổ liên hồi.

Ngày trước hai người quản hắn riêng lẻ, hiện giờ bọn họ ăn ý nhau như vậy, xem

ra sau này sẽ cùng nhau liên thủ lại, đối phó với hắn, những ngày sau làm sao

mà sống nổi đây!

Diệp Vân Thanh bị kéo về phòng luôn, phải dọn dẹp phòng ngay

lập tức. Không quét dọn sạch sẽ thì không được đi ngủ. Trước khi đi ngủ Tô Hy

Tuần sẽ qua kiểm tra công việc.

Tô Hy Tuần quay lại phòng Ninh Phi, câu đầu tiên chính là:

“Nàng đừng coi những lời nói của huynh ấy là thật.” Nói ra lại thấy không đúng

lắm, lời Diệp Vân Thanh nói có một phần nhất định phải coi là thật, hắn vội

vàng bổ sung: “Ý ta là, phần vớ vẩn trong lời của huynh ấy đừng coi là thật.”

Nói xong lại ngẫm nghĩ rồi bổ sung: “Chính là phần củi khô bùng cháy…”

Ninh Phi bị hai người Diệp – Tô làm ngạc nhiên hết lần này tới

lần khác. Thật ra lời của Tô Hy Tuần không khác những gì Diệp Vân Thanh nói, chỉ

là có cách thể hiện dịu dàng hơn mà thôi.

Ngọn đèn dầu bắn ra một đốm sáng, Tô Hy Tuần giật mình nhìn

lại, lúc này đêm đã khuya, hai người bọn họ một nam một nữ lại ở cùng một

phòng.

Tuy Tô Hy Tuần cố gắng che dấu sự ngượng ngùng, giả vờ giúp

Ninh Phi quét nhà như ngày thường, nhưng cuối cùng vẫn bị Ninh Phi nhìn ra.

Phòng bên cạnh là phòng của Diệp Vân Thanh, hắn đang dọn dẹp,

vang tiếng ầm ầm inh tai, quét tước phòng ốc mà cũng đến mức vậy thì đúng là kỳ

tài.

Ninh Phi lau khô bàn, phơi khăn lên cái móc bên ngoài cửa sổ,

rồi ngồi trên ghế, lặng lẽ nhìn Tô Hy Tuần làm việc.

Hắn gầy hơn so với Diệp Vân Thanh. Trong ánh sáng mờ mờ của

ngọn đèn dầu, làn da trắng được phủ lên một vầng sáng vàng nhạt, giữa lông mày

không còn sự khôn khéo như bình thường, mà là sự ôn hòa cùng tĩnh lặng. Nhưng

hình như giữa sự tĩnh lặng đó có đôi chút bất an khó nhận ra.

Tô Hy Tuần chợt nghe Ninh Phi nói: “Sàn nhà đã sạch lắm rồi.”

Ngẩng đầu lên, nàng đang nhíu mày nhìn về hướng này.

“Nếu còn quét nữa chỉ sợ sẽ làm gãy thêm mấy thanh trúc.”

Ninh Phi đùa hắn.

“Nói thẳng tuột không hay, nàng không sợ ta xấu hổ quá mà tức

giận, rồi giết người diệt khẩu sao?”

“Ta rất muốn thấy bộ dạng xấu hổ đến tức giận đó của

huynh.” Ninh Phi nhìn hắn đầy hiếu kỳ. Tô Hy Tuần ngẫm lại, hình như bản thân hắn

đúng là rất ít khi xấu hổ đến mức bực mình, thế nên hắn cũng không biết hắn khi

đó sẽ như thế nào.

Bầu không khí trở nên thoải mái từ khi nào, Ninh Phi vỗ vỗ

lên cái ghế bên cạnh nàng: “Đến đây ngồi nghỉ một lát đi, chúng ta cần phải nói

chuyện.”

Lúc Ninh Phi nói câu này thì Tô Hy Tuần không nghĩ ra chuyện

nàng định nói, dù sao thì giọng của nàng nghe có vẻ rất nghiêm trọng, giống như

muốn nói: “Chúng ta có một vụ làm ăn cần phải cùng nhau bàn bạc kỹ càng.”

Tô Hy Tuần cũng không nghĩ nhiều. Giọng điệu cùng cách nói của

nàng như vậy, chắc không phải là nói chuyện hôn nhân đại sự đâu. Hắn hơi thất vọng,

đi cất cái chổi rồi ngồi xuống ghế bên cạnh, hai tay đặt lên thành ghế, ngồi im

bất động.

“Huynh biết ta là người như thế nào chứ? Nếu không suy nghĩ

kỹ đã quyết định thì sau này phải chịu thiệt đấy.”

Tô Hy Tuần nghi hoặc, nàng hỏi thế làm gì?

Ninh Phi khẽ mỉm cười: “Huynh đã quyết tâm hẳn chưa? Ngay cả

Diệp Vân Thanh cũng đã làm mối rồi. Còn người nhà huynh? Trong nhà không phản đối

à?” Nàng cũng không nhận ra giọng điệu này, thái độ này y như khi bị người ta

tìm tới tận cửa xin tư vấn điều khoản ly hôn vậy, dù cấp trên có ra dấu phải

nói những cái lợi khi ly hôn, thì nàng vẫn sẽ để người ta nghĩ kỹ càng rồi mới

bắt đầu tiến hành vụ kiện.

Đầu Tô Hy Tuần ong một tiếng, đờ cả người. Sự tỉnh táo, lạnh

lùng mà khó khăn lắm hắn mới lấy lại được sau chuyện Diệp Vân Thanh thì chỉ

trong nháy mắt, khi đối diện với người con gái hắn thích thì đã biến mất sạch

sành sanh. Đúng là vạn vật trên thế gian đều tương sinh tương khắc, mỗi một thứ

đều có thứ khắc chính nó. Hắn than thầm trong lòng, trên thế gian này, phần lớn

đều là nghe theo lời cha mẹ, lời bà mối, dù bản thân có thích người kia thì

cũng là bên đằng trai chủ động theo đuổi. Từ nhỏ tới lớn, hắn chưa từng nghe đằng

gái chủ động, dù là Đinh đại nương Lạc Mộng Hàm cũng chưa từng! Nhưng hắn lại

thích Ninh Phi như vậy, có lẽ cả đời này vẫn vậy.

Ninh Phi nghe Tô Hy Tuần kể chầm chậm về chuyện nhà hắn, về

những năm tháng ấu thơ cô độc giữa khoảng sân viện rộng lớn, về những tháng

ngày niên thiếu bằng mặt mà không bằng lòng với các huynh đệ tỷ muội. Quá khứ tối

tăm u ám đó, nàng chưa từng trải qua mà cũng chưa từng nghĩ đến.

Người đàn ông trước mặt nàng, có lúc thì gian xảo đầy mưu

mô, có lúc lại trầm tĩnh, thận trọng. Luôn luôn có một sự đề phòng cố chấp nào

đó, nếu liên hệ đến một gia đình như thế thì hắn như vậy cũng là điều dễ hiểu.

Gia tộc lớn ngày xưa có thể nuôi lớn một Từ Xán đầy khuôn

phép quy củ thì cũng có thể nuôi dưỡng một phần tử phản nghịch như Tô Hy Tuần.

Hắn quen sư phụ của Diệp Vân Thanh trong một lần hội làng, từ đó, năng lực của

hắn cũng thoát khỏi sự nhấn chìm của những tranh đấu trong gia tộc.

Sơn Nhạc quốc thịnh vượng, quan lại không giống người giàu,

người giàu khác người nghèo. Tô gia ở kinh thành Nhạc Thượng là danh gia vọng tộc,

quy củ nhiều không kể xiết, người bình thường khó mà tưởng tượng nổi.

Trong mắt Tô Hy Tuần không có một giọt nước mắt nào, nhưng

Ninh Phi có thể cảm nhận được nó ẩn sâu trong cái vẻ lạnh lùng kia. Chắc là hắn

rất đau lòng, mẫu thân bị vùi dập trong bóng tối như vậy nhưng vẫn yêu phụ thân

hắn sâu sắc, mà hắn thì không thể làm gì.

Hắn chỉ nói vài câu trần thuật đơn giản về mẫu thân hắn. Thật

ra, những cảm xúc được cất giấu sâu trong đáy lòng đó rất khó để nói nên lời,

giống như nói ra khỏi miệng sẽ xúc phạm đến nó vậy.

Ninh Phi vươn tay chạm vài hai mắt hắn. Tô Hy Tuần giật

mình, động tác này thể hiện bao nhiêu ý an ủi, lại hàm ý thân mật bao nhiêu,

Ninh Phi biết chứ?

Một lúc sau hắn mới bình ổn lại cảm xúc, cười cười: “Cảm ơn

nàng, ta không định khóc.”

“Ta biết.” Ninh Phi nói, hốc mắt bên dưới bàn tay nàng khô

ráo, ấm nóng. Đôi mắt hơi sâu và sống mũi cao đều bị bàn tay nàng phủ lên.

Trên bàn tay ấm áp của nàng có thoang thoảng mùi thuốc khiến

người ta cảm thấy bình yên. Tô Hy Tuần cầm lấy tay nàng, nhẹ nhàng nắm chặt lấy.

Vào khoảnh khắc này, quá khứ tăm tối tẻ nhạt hòa lẫn cùng với sự yên ổn bình lặng

hiện tại, biến thành một cảm giác xúc động đến đáy lòng.

Ninh Phi nói: “Có lẽ muội đã hiểu rồi. Những thứ xấu xa cổ hủ

bên ngoài sẽ không xâm nhập được vào một nơi tốt đẹp như sơn trại đây. Mà có

len vào được thì cứ coi là rác rưởi là xong.”

Tay nàng bị Tô Hy Tuần nắm chặt, nàng ngại ngùng nên rút tay

ra. Còn Tô Hy Tuần vẫn yên lặng lắng nghe.

“Chúng ta thử xem sao. Dù gì ta cũng có rất nhiều khuyết điểm,

không chừng sau khi huynh biết sẽ không thích nữa.” Nàng vừa mới nói xong liền

cảm thấy bàn tay đang đặt trên sống mũi bị Tô Hy Tuần nắm lấy, sau đó bị kéo xuống

dưới.

Ánh mắt Tô Hy Tuần dần hiện ra sau bàn tay nàng, ánh mắt

trong suốt, sáng ngời, có một chút hoài nghi, mà phần lớn là sự vui mừng gần

như không tin nổi. Hắn đưa tay nàng đến bên miệng, nhẹ nhàng hôn vào lòng bàn

tay trắng trẻo sạch sẽ của nàng, nói nhỏ: “Nàng chắc chứ? Sẽ không đổi ý

chứ? Ta làm thế này với nàng thì nàng cũng sẽ không bao giờ đổi ý chứ?”

Lòng bàn tay có cảm giác ngưa ngứa, Ninh Phi khẽ nhúc nhích

tay một chút liền cảm thấy tay bị nắm chặt hơn. Trong ánh mắt Tô Hy Tuần đong đầy

sự mong đợi. Có lẽ tới lúc này, so với việc tiếp tục âm thầm chờ đợi thì hắn

càng mong câu trả lời của nàng hơn, dù nàng có đồng ý hay không, chỉ cần

cho hắn một đáp án chính thức.

Đến lúc này còn có gì phải do dự nữa? Chẳng phải cuộc sống

là một con đường dài đằng đẵng sao? Cứ đi theo nó, nếu bị chắn thì lúc đó sẽ

tìm một con đường khác mà thôi. Quan trọng nhất là luôn luôn phải tiến về phía

trước. Đời người chỉ có mấy chục năm, đợi tới khi hấp hối mới ngẫm lại vì sao

cuộc đời của mình lại nhàm chán khô khan như thế thì cũng muộn rồi, chẳng thể

thay đổi được.

Ninh Phi đã từng chết một lần, cái cảm giác chết chóc đó vẫn

còn như in trong trí nhớ, vì vậy, khi đối mặt với sự lựa chọn khó khăn ở kiếp

này nàng không thể do dự một giây. Nhưng nên biểu hiện quyết định của mình làm

sao đây? Hôm nay chủ động nói tới chuyện này đã khiến Tô Hy Tuần gần như không

tiếp nhận nổi rồi, nếu còn tiến thêm một bước nữa chắc không làm huynh ấy ngây

người chứ?

Sự xấu xa trong Ninh Phi dần thức tỉnh, nhất định Tô Hy Tuần

không biết tới yếu tố xấu xa trong tính cách của nàng. Cũng có lẽ là vì nàng đã

ở trong cái ngành kia quá lâu, nếu không phải độc ác trời sinh thì cũng sẽ bị

hoàn cảnh xô đẩy mà trở nên độc địa.

Nàng muốn làm luôn đến cùng, xem Tô Hy Tuần sẽ phản ứng lại

thế nào. Nếu hắn vẫn kiên trì cho rằng con gái thì nên tam tòng tứ đức, nên

ngây thơ thuần khiết, ngoan ngoãn nép dưới sự che chở của đàn ông, không thể tự

mình chủ động… nếu vậy thì không ở bên nhau cũng tốt.

Tính cách của Ninh Phi vốn đã như vậy, nếu chỉ vì một người

đàn ông mà thay đổi phần lớn thì giờ đã quá muộn, đã vậy thì chỉ hy vọng hắn có

thể chấp nhận được người con gái như thế này.

Tô Hy Tuần chờ đợi câu trả lời cứ như là đang bị giày vò, có

lẽ cũng không thể nói loại chờ đợi này là một sự giày vò. Hắn cảm thấy rất bình

tĩnh, trong tay, trong mắt đều là Ninh Phi – người thu hút hắn từ lúc nào không

hay. Bỗng nhiên, hắn thấy ánh mắt nàng thay đổi, trở nên sắc sảo, hình

như muốn nói ra câu trả lời.

Nhưng lại không nghe thấy nàng nói câu gì, mà bàn tay đang bị

hắn nắm chặt lấy đã giãy ra.

Tô Hy Tuần ngạc nhiên, trong lòng không khỏi cười khổ, rõ

ràng đã định là sau này sẽ cùng Diệp Vân Thanh uống một vò rượu ngon lâu năm để

chúc mừng, chỉ trong nháy mắt, cuộc sống đã lâm vào đường cùng. Mất mát, đau buồn

trộn lẫn vào nhau.

Hắn nghĩ, nếu biết trước thế này thì ngày gặp Ninh Phi lần đầu

đó nên thận trọng từ lời nói đến hành động, trước tiên phải tìm hiểu kỹ đối

phương rồi mới nói chuyện. Xem ra cái hình tượng xấu xa kia của hắn đã không thể

thay đổi được.

Sau đó là chuyện hắn hoàn toàn không tưởng tượng nổi. Cho dù

nhiều năm sau, con đàn cháu đống đầy sảnh đường rồi, nhưng nhớ lại lúc này, hắn

không kìm được mà lẩm bẩm: “Chưa từng thấy! Chưa từng thấy!”

Ninh Phi đứng lên, khoảng cách giữa hai người rất gần. Nàng

hít sâu một hơi, đẩy ngã Tô Hy Tuần lên giường một cách dứt khoát.

Trong lúc choáng váng, Tô Hy Tuần căn bản không nghĩ đến

chuyện phải đánh lại, toàn bộ hệ thống phòng vệ của bản thân hắn đã mất hiệu lực.

Khuỷu tay hắn đang định chống dậy thì liền thấy Ninh Phi đứng khom người bên

giường nhìn hắn, trên mặt đầy sự tự tin cùng vui vẻ làm Tô Hy Tuần quên luôn cả

cử động. Hắn chỉ muốn ngắm mãi, phải nhớ kỹ khoảnh khắc này, vẻ mặt xinh đẹp

này của nàng về sau sao thấy được ở một ai khác nữa?

Ninh Phi không cho hắn đủ thời gian mà nhớ giây phút đó bởi

vì chuyện tiếp theo mới thật sự khắc sâu vào linh hồn của Tô Hy Tuần. Nàng cúi mình

xuống, hai tay nắm lấy bả vai Tô Hy Tuần, hắn không thể không khuất phục, từ từ

nằm xuống giường, khuỷu tay đang chống phía sau cũng từ từ thả lỏng, nhưng thân

thể lại càng căng thẳng hơn, bởi vì Ninh Phi đang đứng giữa hai chân hắn, hai

người gần nhau đến vậy.

Sau đó lại càng gần hơn.

Sau đó là nụ hôn mà trong giấc mơ hắn cũng không bao giờ dám

mơ tới.

Thời gian trôi cũng không chậm, nhưng trong mắt Tô Hy Tuần,

tất cả xảy ra rất chậm chạp, khiến hắn nhớ rõ trong lòng. Hắn nằm thả lỏng ở

trên giường, cuối cùng không kìm được kích động, vươn hai tay ôm lấy Ninh Phi một

cách do dự, sau đó ôm chặt lấy luôn. Hắn không để nàng phải tiếp tục tư thế cúi

người mà đổi thành tư thế hai người ôm chặt, cảm nhận hơi thở lẫn nhau.

Thực ra chỉ hôn không sâu nhưng thế cũng đủ rồi, quá đủ để hắn

nhận ra một sự thực quan trọng.

Thì ra đây mới chính là cảm giác yêu, đây mới thật là cảm

giác được ôm “nhuyễn ngọc ôn hương” ở trong lòng. Thể nào nhiều nhân vật anh

hùng nguyện vì “hồng nhan hoạ thuỷ” mà cúi đầu chịu thua.

Thế nhưng Ninh Phi không phải là một cô con gái rượu, cũng

không thể xem như là tiểu thư khuê các nhà giàu. Nàng ở sơn trại lâu như vậy,

ngày thường nói chuyện với mọi người thật khó làm cho người ta liên tưởng đến cụm

từ như “nhuyễn nhọc ôn hương” hay “hồng nhan hoạ thuỷ”, đến cụm từ “Tay áo thêm

thơm”[1] nếu nói về nàng thì cũng khiến hắn cảm thấy hạ thấp nàng.

[1] Chỉ người con gái đẹp ở bên cạnh cùng đọc sách

Một người con gái như vậy có thể kề vai sát cánh cùng người

đàn ông, chứ không cần cầu xin người khác bảo vệ. Người con gái như vậy rất mạnh

mẽ, hắn hy vọng có thể bảo vệ nàng, yêu thương nàng. Nhưng nếu không có hắn làm

bạn thì nàng vẫn sống kiên cường, bởi vì nàng có một linh hồn mạnh mẽ và đầy tự

tin.

“Đây coi như là đồng ý?” Tô Hy Tuần hỏi dò nho nhỏ.

“Nếu huynh không cảm thấy một người con gái như vậy quá đi

ngược với lẽ thường, đồng thời huynh có thể chấp nhận được.” Nàng nói đầy ý xấu

xa.

Tô Hy Tuần nắm chặt cánh tay nàng, đặt lên vai mình rồi thở

dài: “Còn gì đẹp đẽ hơn khoảnh khắc này nữa?”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...