Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Chính Ánh Trăng

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không còn cách nào khác, đi xem mắt thật sự quá tốn thời gian, mà toàn chẳng hợp nhau.”

Kỷ Du dường như thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt tôi đang chăm chú nhìn anh.

Giọng tôi kéo dài, chậm rãi.

“Vừa rồi, anh nghĩ tôi định nói gì sao?”

Kỷ Du bối rối, vội quay mặt đi, vành tai hơi đỏ lên.

“Không có gì.”

Tôi bật cười, nhắc nhở anh.

“Điện thoại trong túi áo anh từ nãy đến giờ sáng màn hình liên tục.

“Là Ôn Mãn gọi sao? Nếu vậy anh nên về đi.”

Nhắc đến Ôn Mãn, nụ cười trên môi anh lập tức nhạt đi thấy rõ.

Anh nhấc máy lên, dứt khoát tắt đi, gương mặt lạnh lùng.

“Chỉ là cuộc gọi làm phiền thôi.”

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng hơn, giọng điệu mềm mỏng.

“Cuộc gọi làm phiền mà cứ gọi mãi sao?

“Tôi có nghe loáng thoáng rằng hai người đang cãi nhau. Nhưng gia đình như vậy đâu phải lỗi của cô ấy. Anh đừng chấp nhặt với cô ấy.

“Có chuyện gì không thể nói rõ ràng sao? Bản tính của Ôn Mãn vốn nhạy cảm và tự ti. Không giao tiếp tốt sẽ dễ dẫn đến hiểu lầm.”

Nói đến đây, nét mặt tôi thoáng buồn.

“Hồi cấp ba, có một bài toán khó, tôi nghiên cứu mãi mới giải được. Sau đó, tôi nghĩ nên

xem có giúp gì được Ôn Mãn và Lý Uyển không. Nhưng có lẽ thái độ của tôi hơi tự cao,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-chinh-anh-trang/11.html.]

khiến Ôn Mãn bật khóc rồi chạy ra ngoài. Tôi đã luôn tự hỏi mình có nói gì sai khiến cô ấy ghét tôi như vậy không.”

Nghe xong, Kỷ Du nhíu chặt mày, nét mặt mỗi lúc một khó coi.

Giọng anh lạnh lùng:

“Em làm gì sai? Em đã cho cô ấy cơ hội sống sung sướng, học cùng trường với chúng ta,

còn dành thời gian kèm cặp cô ấy. Chính cô ấy tự ti, nghĩ ai cũng khinh thường mình. Nếu

đã vậy, sao không tự lực cánh sinh đi, nhận giúp đỡ làm gì rồi bày cái thái độ đó?”

Tôi khẽ nhướng mày. Câu nói này chứa đựng khá nhiều thông tin.

Rõ ràng anh nhớ lại chuyện cũ.

Năm đó, Ôn Mãn nhìn thấy Kỷ Du xuất hiện ở cửa lớp, liền nghĩ tôi cố tình tỏ ra vượt trội để chế giễu cô ấy trước mặt anh.

Cô ấy bị tổn thương lòng tự trọng trước mặt người mình thầm mến, nên mới chạy ra vườn khóc thầm.

Dưới ánh nắng rực rỡ, bướm lượn tung tăng, thiếu niên và thiếu nữ lặng lẽ nhìn nhau qua một khoảng cách.

Tôi đứng trên lầu hai, lặng lẽ thưởng thức khung cảnh tuyệt đẹp này.

Đây cũng là điểm bắt đầu cho mối dây oan nghiệt của họ.

Đúng lúc đó, Lý Uyển gửi tin nhắn đến.

【Ôn Mãn đã rời đi.】

Khóe môi tôi nhẹ nhàng cong lên.

“Muốn khiến đối phương sụp đổ, trước hết phải đẩy họ đến cực hạn.”

Chính tai nghe thấy người đàn ông mà cô ta từ bỏ cả tương lai và lòng tự trọng để chọn lựa lại đánh giá mình như thế,

Liệu cô ta sẽ kiên quyết từ bỏ, hay sẽ đau đớn mà càng bấu víu chặt hơn vào sợi dây cứu mạng này?

Tôi rất mong chờ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ Chính Ánh Trăng
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...