Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Phụ Bỏ Chồng

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Bài này là do một nhạc sĩ khác sáng tác không phải tôi.

Người đó vội hỏi.

- Vậy nhạc sĩ đó tên gì? Ở đâu ạ?

Thế nhưng Lệ Ngọc lại lắc đầu.

- Tôi không biết! Tôi chỉ tình cờ nghe người đó hát một vài lần vì thấy hay nên cố gắng thuộc thôi.

Phải đành nói vậy thôi! Chứ giờ bắt cô đào đâu ra ông Thái Thịnh đây.

Chàng thanh niên ra chiều tiếc nuối.

- Thật là tiếc! Phải chi gặp được nhạc sĩ đó thì hay quá! Nhưng mà...!

Anh ta lại nhìn vào Lệ Ngọc, rồi nói.

- Cô có phải cũng là một nhạc sĩ hay không?

Thấy anh ta cũng thật tình, Lệ Ngọc cũng thành thật đáp.

- Tôi có sáng tác một vài bài hát.

Lệ Ngọc không dám nói mình là nhạc sĩ, bởi vì cô cũng đâu có trải qua trường lớp đào tạo nào đâu.

Thế nhưng, anh ta lại vui mừng nói.

- Cô vừa biết sáng tác, vừa hát hay, không biết, cô có thể hát một bài do chính cô sáng tác được không? Tôi nghĩ cô viết nhạc cũng là để cho mình hát, bài vừa rồi tuy hay nhưng với giọng của cô thì hình như nó còn thiếu một chút độ ngân, nghe chưa có...!đã lắm.

Lệ Ngọc nhướng mày, mỉm cười gật đầu.

Mới đây đã có fan rồi, phải tranh thủ phát huy tài năng chứ.

He he.

Có điều Lệ Ngọc cũng nói thêm.

- Đúng là như vậy! Đúng là tôi hát nghe chưa có đã lắm! Thiếu một chút độ ngân, nhưng mà chịu thôi, mỗi người mỗi chất giọng khác nhau, dù anh có bắt chước thế nào thì cũng đâu thể giống hoàn toàn bản gốc chứ.

Cho nên đúng là tôi có viết vài bài hát phù hợp với giọng của tôi.

Nhưng nó cũng không có hay như nhạc sĩ chuyên nghiệp dày dặn kinh nghiệm viết.

Không biết anh có muốn nghe không?

Nhưng mà anh ta vẫn gật đầu.

- Dĩ nhiên là muốn.

Đâu phải dễ gặp một nữ nhạc sĩ vừa có thể ôm đàn sáng tác mà vừa có thể hát hay như vầy đâu.

Bữa nay coi như tôi có phúc phần được nghe nhạc sĩ kiêm ca sĩ hát miễn phí rồi.

Phải không...!bà con?

Anh ta quay ra nói với mấy người đang vây xung quanh.

Họ cũng đều là khách trọ ở đây, dài hạn có và ngắn hạn cũng có.

Mọi người đều đồng thanh vỗ tay hoan hô.

Anh ta nói đúng! Đâu phải lúc nào cũng có thể được nghe nhạc sĩ kiêm luôn ca sĩ hát miễn phí thế này đâu.

Không nghe thật uổng.

Lệ Ngọc lại cười nói.

- Vậy thì chỉ mong mọi người và anh đây nghe tôi hát xong đừng có cười tôi là được rồi! Hi hi...!

Mọi người cũng tươi cười, đồng thanh nói.

- Cô hát đi không ai cười cô đâu.

Một bác hơi già cũng lên tiếng.

- Hát không hay nghe đờn cũng đã...!

À...!khỏi hỏi cũng biết ông bác này thích nghe đàn hơn hát rồi.

Mỗi người mỗi sở thích mà.

Vì thế, dưới sự cỗ vũ nhiệt tình của mọi người, Lệ Ngọc lại một lần nữa dạo đàn và cất lên tiếng hát.

Bài hát do chính cô sáng tác.

Nói về tâm trạng mà lúc cô mới bước về nhà chồng đã phải phòng không lẻ bóng.

"Đêm tân hôn, đơn bóng một mình

Phòng không gối chiếc, anh giờ nơi nao

Em thầm, tủi phận thương thân

Khóc đời con gái bước sang nhà chồng.

Duyên đôi ta, cha mẹ sắp bài

Phần em đâu dám, cãi lời song thân

Hỏi rằng, em lỗi lầm chi

Mà anh nỡ bỏ em đi cho đành?

Anh ơi anh! Ơi hỡi người ơi!

Sao anh...!không nghĩ cho em?

Phận em...!thân gái bọt bèo

Lênh đênh giữa dòng, nào biết sẽ về nơi đâu.

Anh ơi anh! Ơi hỡi người ơi!

Sao anh...!nỡ bỏ mà đi?

Trong khi...!em không lỗi gì.

Tại sao anh không nghĩ, em chỉ là phận gái mà thôi."

"Tân hôn đơn bóng một mình.

Sáng tác: Huỳnh Mai."

Lần này, Lệ Ngọc dùng nỗi lòng tâm sự của mình để hát, lại phù hợp với chất giọng, càng khiến cho nhiều người một lần nữa phải rơi lệ.

Mà ngay cả chính bản thân cô cũng phải hơi nghẹn ngào.

Lệ Ngọc vẫn mãi không bao giờ quên cái đêm tân hôn một mình một bóng đó.

Nó là nỗi ám ảnh lớn nhất trong đời cô, dù đã qua bao nhiêu năm nhưng vẫn không thể nào bôi xóa được.

Có lẽ vì thế mà sau khi ly hôn, Lệ Ngọc luôn cấm đầu vào kiếm tiền đầu tư cho niềm đam mê của mình, không còn lưu luyến gì với tình cảm hay hôn nhân gì nữa.

Mọi người lại một lần nữa vỗ tay hoan hô.

Chàng thanh niên cũng vỗ tay, sau đó mỉm cười nói.

- À...!tôi có chuyện này muốn bàn riêng với cô một chút.

Không biết...!cô có thể nhín cho tôi chút thời gian được không?

Dương Nguyên đột nhiên hỏi.

- Anh là ai?

Anh ta cười cười không đáp mà nói.

- Chúng ta có thể ra bên ngoài rồi nói không? Ở đây...!

Nhìn xung quanh đúng là có hơi đông người, Lệ Ngọc và Dương Nguyên tuy không biết anh ta có mục đích gì nhưng cũng thấy không có gì phải sợ.

Lệ Ngọc bề ngoài đâu phải mỹ nhân xinh đẹp hay tiểu thư nhà giàu gì mà lo người khác sẽ gạt mình.

Hai người gật đầu đồng ý, rồi đi ra ngoài với anh ta.

Ra bên ngoài họ đi vào một quán cafe, gọi nước uống, rồi anh ta mới nói.

- Tôi xin tự giới thiệu.

Tôi là Hiếu Minh là chủ của nhà hát và trung tâm băng đĩa nhạc Hiếu Minh ở thành phố này..

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ Phụ Bỏ Chồng
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...