Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

NUÔI CON TRAI CHO NGƯỜI KHÁC

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

7

Sáng sớm tinh mơ, mẹ gọi tôi dậy, bảo thèm món cá chua cay tôi làm, bảo tôi dậy sớm đi mua để ăn xong còn về nhà.

Phải xuống thị trấn mới mua được, tôi đề nghị đi xe máy cho nhanh, mẹ lập tức mắng: "Đi bộ nhiều một chút có sao đâu? Tiền mẹ đều là từng đồng một mà làm ra đấy!"

Nhìn năm ngón tay đã biến dạng của mẹ, lòng tôi trách mình thật không biết tiết kiệm.

Thế là, tôi chọn đi bộ, thay vì đi xe máy chỉ mất bốn mươi phút, thì tôi phải đi bộ hai, ba tiếng.

Tiền xe là tám đồng, vì tám đồng ấy mà tôi đi bộ từng bước, chỉ mong đến được nơi trước trưa.

Nhưng sau này nhiều lần, tôi tự trách bản thân vô cùng, tại sao lại chậm chạp đến vậy, tại sao tiếc tám đồng ấy làm gì.

Khi tôi trở về, mẹ đã nằm trên chiếc giường mà đêm qua chúng tôi còn cùng ngủ.

Trong lòng tôi rối bời tột độ, cẩn thận gọi mẹ, gọi mấy tiếng nhưng không có tiếng trả lời.

Tôi bước lại gần, thấy mẹ nằm nhắm mắt, tôi đưa tay lên mũi bà, không có một chút hơi thở nào, và bên cạnh chiếc gối là chai thuốc trừ sâu đã cạn.

Chân tôi như mềm nhũn, cố gắng cất tiếng gọi nhưng không thốt ra lời nào.

Tôi đập cửa, cuối cùng cũng hét lên được: "Có ai không! Mẹ tôi có chuyện rồi! Ai đó giúp tôi với! Mẹ tôi đã uống thuốc rồi!"

Những gì diễn ra sau đó thật mơ hồ, tôi chỉ nhớ làng xóm có mấy bác chú tới giúp đưa mẹ tôi đến bệnh viện.

Đến nơi, không lâu sau bác sĩ đã tuyên bố mẹ tôi đã mất.

Tôi quỳ xuống cầu xin họ cố thêm cách nào khác: "Không thể nào, sáng nay mẹ tôi vẫn bình thường, rửa dạ dày đi!

"Mẹ còn bảo tôi đi mua cá mà! Tôi chỉ đi mua cá thôi mà! Sao mẹ lại đi chứ? Mẹ không thể nào uống thuốc độc được!"

Một bác sĩ nữ ôm chặt tôi, vỗ nhẹ vai: "Mẹ cháu đã cứng hết rồi, thật sự không còn cách nào đâu."

Tôi vùng ra khỏi vòng tay cô ấy, chạy tới ôm mẹ tôi thật chặt, bà vẫn nhắm mắt, cơ thể đã cứng đờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nuoi-con-trai-cho-nguoi-khac/chuong-7.html.]

"Mẹ ơi, mẹ mở mắt nhìn con được không? Mẹ không cần con nữa cũng được, chỉ cần mẹ sống thôi.

"Mẹ nói rồi mà, con sẽ dẫn mẹ đi sống những ngày tốt đẹp mà! Sao mẹ không chờ con?"

Tôi không còn mẹ nữa!

Tất cả là lỗi của tôi, con có thể không cần đi học.

Con không cần nhà nữa.

Mẹ từng nói sẽ ở bên con, mẹ nói mẹ sẽ không bỏ con, tại sao? Tại sao chứ?

Mẹ chờ con với! Con sẽ thành công, con sẽ kiếm thật nhiều tiền.

Con sẽ trưởng thành nhanh thôi, con có thể tiêu ít đi, mẹ đừng bỏ con mà!

Mẹ bỏ lại con một mình phải làm sao đây? Sao mẹ có thể đối xử với con như thế?

Là con không nên tìm mẹ, là con không nên làm mẹ khổ, xin lỗi mẹ! Mẹ không cần con cũng được, sao mẹ lại có thể c//hế//t?

Tôi nói với mẹ bao nhiêu lời, nhưng mẹ không đáp lại một lời nào.

Mẹ thực sự đi rồi!

Từ khi mẹ mất cho tới khi bà được chôn cất, tôi cảm thấy như mình đang ở trong một cơn ác mộng.

Như thể chỉ cần tỉnh dậy, mẹ sẽ ở ngay bên cạnh.

Mẹ sẽ gõ vào đầu tôi, bảo tôi thông minh hơn chút, hay để dành miếng đùi gà trong bữa trưa cho tôi.

Ba tôi không biết nghe ai kể lại chuyện này, liền chạy tới tìm tôi.

Vừa tới nơi đã giơ tay định tát tôi, tôi lạnh lùng nhìn ông, không hiểu sao cái tát đó lại không hạ xuống.

Ông chất vấn tôi: "Sao có chuyện lớn như vậy mà không nói với tao, phải chăng cánh mày đã cứng rồi?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
NUÔI CON TRAI CHO NGƯỜI KHÁC
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...