Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phất Huyền Thập Tam Khúc

Chương 113

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Thành thân? Chỉ cần ngươi chết ở Hoàng cung Cừu Trì, không ai có thể nghĩ rằng là do ta hạ thủ!" Tư Mã Thương Lang ngồi ở trong điện, lạnh lùng nắm lấy chén trà lạnh, khóe miệng cong lên một nụ cười khi nghĩ đến kế hoạch đã tính toán kỹ, "Hôm nay cho dù không thu được ngươi, ngươi cũng mơ tưởng tránh được ngày mai!"

Cùng lúc đó, bên trong hỉ điện, bốn gã hắc y nhân chợt phá cửa sổ nhảy vào, đao ảnh chợt lóe lên, phân biệt rõ vị trí của Trừng nhi cùng Mộ Dung Yên, liền hung hăng chén đến.

"Thanh Hà cẩn thận!" Trừng nhi kinh hãi thét một tiếng, đem Mộ Dung Yên kéo sang một bên, dùng khửu tay đánh bật bàn tay của tên hắc y nhân thứ nhất, nhảy vọt sang một bên.

"Xuống Hoàng Tuyền rồi hãy động phòng đi!" Hắc y nhân hung hăng quát lớn, theo thanh âm của Trừng nhi, chém về phía Trừng nhi đang ẩn trong bóng tối.

"Phải nhìn xem rốt cuộc các ngươi có bản lĩnh này hay không!" Trừng nhi gầm lên một tiếng, bảo hộ Mộ Dung Yên ở sau người, tìm đúng một bóng người, xuất thủ tung chưởng đánh trúng mặt người đó, chuyển bước đoạt được trường đao, không chút do dự chém ra một đao, lưỡi đao nghiêng nghiêng sượt qua sườn bóng đen.

"Có thích khách!"

Rồi đột nhiên nghe thấy thanh âm của Tư Mã Yên vang lên ngoài hỉ điện, cửa hỉ điện bị hung hăng phá mở, vài tên thị vệ mang theo đèn lồng vọt vào, chưa đến một khắc liền khống chế được bốn gã hắc y nhân.

Tư Mã Yên bước vào hỉ điện, phân phó cung nữ một lần nữa châm đèn cung đình lên, theo bản năng nhặt hỉ phục của Trừng nhi lên, phủ lên người Trừng nhi cùng Mộ Dung Yên, đưa cho Trừng nhi một cái ánh mắt, "Trừng nhi, hôm nay nơi này không an toàn, vẫn là đến chỗ của tiểu cô cô nghỉ ngơi đi."

Trừng nhi biết Tư Mã Yên là lo sợ nàng như vậy, sẽ bị người khác hoài nghi thân phận nữ nhi, liền nói ngay: "Vậy nơi này liền giao cho tiểu cô cô xử lý." Nói xong, vội vã dẫn Mộ Dung Yên rời khỏi hỉ điện, lập tức đi về phía cung điện của Tư Mã Yên.

Sau khi phân phó giết chết thích khách ngay tại chỗ, Tư Mã Yên lo lắng mà nặng nề hít vào một hơi, thầm nghĩ: "Ngàn tính vạn tính, không ngờ rằng hắn lại dám xuống tay ở đây!"

Vốn tưởng rằng hôm nay canh giữ ở chỗ cung điện của Tư Mã Thương Lang, có thể bảo vệ đại hôn của Trừng nhi cùng Mộ Dung Yên bình yên, lại không ngờ rằng hắn thế nhưng đã sớm phân phó sát thủ hạ thủ ở hỉ điện!

"Công chúa điện hạ không cần lo lắng, phu thê Tề vương điện hạ bình an là tốt rồi." Trương Linh Tố bên cạnh ra vẻ như cung nữ mà thấp giọng mở miệng, thoáng gật đầu với Tư Mã Yên, "Nô tỳ đưa chút trà nóng để trấn an Tề vương điện hạ, tạm cáo lui trước."

"Đi đi." Tư Mã Yên phất tay áo ý bảo Trương Linh Tố qua bên kia nhiều chú ý một chút, vạn nhất Tư Mã Thương Lang còn có hạ chiêu, bên kia cũng không được an toàn.

Nhớ đến hôm nay nếu như không phải Trương Linh Tố nổi tính bướng bỉnh, muốn kéo nàng đến ngoài hỉ điện nghe động tĩnh một chút, xem xem rốt cuộc Trừng nhi có biết thương hương tiếc ngọc hay không? Chỉ sợ, bốn gã thích khách này nhất định phải chiếm được một ít tiện nghi, làm bị thương Trừng nhi hoặc là Mộ Dung Yên.

"Nhanh chóng đem việc này thông báo cho trưởng Công chúa Cừu Trì." Sau khi Tư Mã Yên phân phó xong, lại nhìn nhìn Hoàng cung Cừu Trì có khí tức đại hỉ chưa giảm, "Tăng số nhân thủ, giữ nghiêm cung mạch, không thể lại để cho tặc nhân xuất hiện!"

"Dạ!"

Nhìn thị vệ theo lời lui ra, Tư Mã Yên nhanh chóng bước về phía cung điện của mình.

Bên này Trừng nhi cho lui cung nữ trong điện, đem hỉ phục mặc xong, đem mái tóc rối tung cũng lần nữa búi lên, xoay người lại, liền nhìn thấy Trương Linh Tố mỉm cười bưng trà đi tới, mặc dù không nói chuyện, nhưng mà tà ý trong nụ cười kia, làm cho Trừng nhi theo bản năng né tránh đôi mắt của nàng, gương mặt đột nhiên nóng lên.

Mộ Dung Yên lo lắng đi tới trước mặt Trừng nhi, cầm lấy bàn tay Trừng nhi, nhíu mi nói nhỏ, "Ngươi không có việc gì là tốt rồi."

Trừng nhi mỉm cười lắc đầu nói: "Muốn làm thương tổn ta, cũng phải có chút bản lĩnh mới được, chính là, đáng tiếc đêm động phòng hoa chúc này." Nói xong, thương tiếc vạn phần nhìn Mộ Dung Yên, "Chờ đến khi trọng phụ trở về, bất luận dấu răng kia sâu đến đâu, ta tin rằng trọng phụ liền có thể có biện pháp xóa đi."

"Dấu răng gì?" Trương Linh Tố nhìn Trừng nhi, kinh thanh nói: "Ngươi thế nhưng đành lòng cắn tỷ tỷ?"

Mộ Dung Yên liếc nhìn Trương Linh Tố một cái, lạnh lùng nói: "Chúng ta đều là sủng phi nhiều năm, trên người ngươi chẳng lẽ không lưu lại dấu vết gì sao?"

Trương Linh Tố suy nghĩ một lát, lắc lắc đầu, âm thanh lạnh lùng nói: "Có lẽ ta vẫn luôn thuận theo cho hắn, ngược lại hắn không cần lưu lại ấn ký trên người ta."

Mộ Dung Yên hít vào một hơi, không muốn nói đến đề tài này, sợ sẽ làm cho trong lòng Trừng nhi khó chịu, "Tên súc sinh kia thế nhưng gan lớn đến mức tối nay dám xuống tay với Trừng nhi, nếu như lại lưu hắn lại, chỉ sợ chung quy sẽ có đại họa a."

Trương Linh Tố gật gật đầu, liếc mắt nhìnTrừng nhi một cái, "Thì ra, hai người các ngươi đều có cùng suy nghĩ."

Mộ Dung Yên quay đầu nhìn Trừng nhi đang im lặng một hồi lâu, liền thấy giờ khắc này khóe miệng nàng cong lên một chút cười khẽ, nhàn tản lười biếng duỗi thắt lưng, không nhanh không chậm châm một chén trà nóng từ khay trà Trương Linh Tố đưa đến, nói một câu, "Đa tạ."

"Khoan đã, trà này cũng không phải là uống không, ngươi nói một câu, rốt cuộc nên gọi ta là gì?" Trương Linh Tố nhướn mày, nâng tay nắm lấy chén trà trong tay Trừng nhi, "Có phải cũng nên gọi ta một tiếng tiểu cô cô không?"

Sắc mặt Trừng nhi trầm xuống, nói: "Mọi chuyện chờ thêm ngày mai rồi nói."

"Đây là chính ngươi nói, đường đường là Tề vương điện hạ, cũng không thể nói không giữ lời!" Trương Linh Tố mị hoặc mỉm cười, nháy mắt với Mộ Dung Yên, "Tỷ tỷ cũng nghe thấy, ngày sau nàng không được xấu xa."

Mộ Dung Yên sửng sốt một chút, bỗng nhiên nghe hiểu được ý tứ trong giọng nói của các nàng, nói vậy ngày mai chắc chắn là có hành động gì đó. Chỉ thấy Mộ Dung Yên bưng lên một chén trà khác trên khay trà của Trương Linh Tố, khí định thần nhàn phất lá trà, nhấp một ngụm trà, nói: "Da nàng lại khá dày, thật ra ta quản không được, chính là," Ánh mắt dừng trên mặt Trừng nhi, "Rốt cuộc không được cái gì, trong lòng nàng nhất định rõ ràng."

Không về...

Trừng nhi hiểu ý mỉm cười, Trương Linh Tố đã buông lỏng tay ra, để Trừng nhi bình yên uống trà.

"Hảo a, các ngươi ai cũng thật sự là đồng lòng, tiểu cô cô của ngươi không ở đậy, ngươi liền khi dễ ta như vậy." Trương Linh Tố đem khay trà đặt lên bàn, làm như đang sinh khí, lại làm như đang đùa.

"Ai khi dễ Tố Tố?" Tư Mã Yên nhíu mi tâm đi đến, sau khi đóng kín cửa điện, ánh mắt đảo qua Trừng nhi, "Trừng nhi, là ngươi sao?"

Trương Linh Tố đi về phía Tư Mã Yên, ôm lấy cánh tay Tư Mã Yên nói: "Trừng nhi mới vừa nói, nếu như ngày mai ta một kích hoàn thành, liền gọi ta là tiểu cô cô, Yên nhi, ngươi phải làm chứng cho ta."

Tư Mã Yên không khỏi cười nói: "Nga?"

Trừng nhi bất đắc dĩ nhìn nhìn Mộ Dung Yên, thấy nàng hé miệng mỉm cười không nói, lại nhìn nhìn Tư Mã Yên, chỉ có thể hít vào một hơi, nói: "Hảo, nếu như ngày mai..."

"Tùng tùng!"

Cửa điện đột nhiên bị gõ vang, sau đó lại vang lên một thanh âm quen thuộc, "Công chúa điện hạ, hạ quan nghe thấy thân mình Công chúa không khoẻ, đặc biệt đến thỉnh mạch."

"Là trọng phụ!" Trừng nhi kích động đi tới cửa điện, đem cửa điện mở ra, cười nói, "Trọng phụ, người đã trở lại!"

Hứa Thất Cố thoáng cả kinh, "Điện hạ, sao người lại ở đây?" Nói xong, liếc mắt nhìn vào trong điện một cái, nhìn thấy giờ khắc này Mộ Dung Yên vốn là nên ở hỉ điện, lại cả kinh.

"Tiến vào rồi nói sau." Trừng nhi nắm lấy ống tay áo của Hứa Thất Cố, kéo kéo Hứa Thất Cố.

Hứa Thất Cố gật gật đầu, bước vào trong điện, Trừng nhi đã đóng kín cửa điện.

Tư Mã Yên mở miệng nói: "Hứa đại nhân, không ngờ tối nay tên súc sinh kia thế nhưng lại xuất thủ trước chúng ta một bước, xem ra ngày mai xuống tay nhất định không thể lưu tình, nếu không, ngày sau sẽ bị hắn quay sang cắn một cái, thấu đến tận xương."

Hứa Thất Cố cũng không sợ hãi, nhìn thoáng qua Trừng nhi, nói: "Dám cắn cái thứ nhất, nhất định cũng dám cắn cái thứ hai, các ngươi có biết ở ngoài thành Cừu Trì hạ quan nhìn thấy cái gì không?"

"Hay là, hắn còn có hạ chiêu?" Mộ Dung Yên đột nhiên lo lắng cho Trừng nhi.

Hứa Thất Cố gật đầu nói: "Chuyện ám sát tối nay, có lẽ là ngoài dự kiến của chúng ta, nhưng mà buổi sáng mai phục ngoài thành Cừu Trì, cũng là giống như kế sách của điện hạ."

"Hắn có tâm tư kín đáo như vậy, nghĩ đến vừa ra thành liền động thủ sao?" Tư Mã Yên không khỏi hít vào một hơi, "Dựa theo tâm cơ của hắn, nhất quyết là không có khả năng!"

Hứa Thất Cố lại gật gật đầu, nói: "Có lẽ trong quân của hắn ẩn dấu một cao thủ thật sự, cho nên, chuyện ám sát ngày mai, chúng ta nhất định phải xuống tay trước một bước."

"Ân, không biết Hứa đại nhân có thể bố trí mọi chuyện thỏa đáng chưa?" Tư Mã Yên hỏi, "Những tử sĩ được lựa chọn nếu như có một người lộ ra chân tướng, cho dù là tên súc sinh kia đã chết, ngày sau trở lại Kiến Khang, Trừng nhi cũng khó thoát khỏi can hệ, nhất định là càng thêm hiểm trở."

"Chuyện này Công chúa có thể yên tâm, hạ quan làm việc, từ trước đến nay luôn cẩn thận." Nói xong, Hứa Thất Cố nhìn Trừng nhi, "Chính là, ngày mai chỉ sợ phải làm phiền điện hạ diễn một màn ngựa hoảng sợ chạy vào rừng."

"Chuyện này dễ dàng." Trừng nhi gật đầu cười, đột nhiên dường như nghĩ đến chuyện gì đó mà hỏi, "Trọng phụ, lát nữa có thể làm cho ta một chút thuốn không?"

Mộ Dung Yên thoáng cả kinh, kéo kéo ống tay áo Trừng nhi, "Chuyện đó tạm thời không vội, ngày mai ngươi cưỡi ngựa vào rừng, cần phải cẩn thận khắp nơi, nếu như bị thương một phần trở về..."

"Tuyệt đối sẽ không." Trừng nhi ấm áp cười với Mộ Dung Yên, cầm lấy tay nàng, "Chờ ngày mai chém được tên súc sinh kia, đêm đẹp của chúng ta nhất định không thể lại bị cô phụ."

"Ngươi..." Mộ Dung Yên đỏ mặt, cuống quít nhìn nhìn mọi người xung quanh, "Lúc này ngươi đừng hồ nháo..."

"Ha ha." Trương Linh Tố nhịn không được bật cười, "Thì ra Trừng nhi là người tính tình nôn nóng, tỷ tỷ, ngươi nên chú ý, nói không chừng, nàng cũng là một con sói."

"Chính là, con sói này không giống con sói kia." Tư Mã Yên thêm vào một câu, cười nhìn về phía Trừng nhi.

Gương mặt Trừng nhi đỏ lên, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Hứa Thất Cố buồn bã hít vào một hơi, khóe miệng chúm lại, ôm quyền nói: "Hạ quan không nên ở lâu trong điện Công chúa, nếu mọi chuyện đã sắp xếp thỏa đáng, ngày mai đều phải cẩn thận làm việc đi."

"Trọng phụ." Trừng nhi gọi lại Hứa Thất Cố đang muốn đi, khẩn thiết nói, "Nếu như ngày mai làm xong việc, có nguyện ý cùng Trừng nhi phẩm trà một hồi không?"

Gương mặt Hứa Thất Cố giãn ra cười nói: "Chỉ cần điện hạ không chê hạ quan, hạ quan tất nhiên sẽ phụng bồi."

"Hảo."

"Hạ quan cáo lui." Hứa Thất Cố ôm quyền rời khỏi điện, cẩn thận đóng cửa điện, xoay người rời đi.

Điện hạ yên tâm, ngày mai, cho dù có phải đánh đổi tính mạng của ta, cũng phải trợ giúp điện hạ hoàn thành đại kế sát lang.

"Thất Cố."

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, Dương Lan Thanh tới thăm hỏi Trừng nhi gọi nhẹ một tiếng, nhất thời làm cho Hứa Thất Cố giật mình ngay tại chỗ, quên mất nên làm cái gì?

Tâm tư Dương Lan Thanh một đêm bối rối, rốt cuộc bình tĩnh xuống, giờ khắc này, bỗng nhiên phát hiện, nếu như thiếu đi người nam tử thường ngày ở bên này, hôm nay, tựa hồ một khắc cũng không thể an tĩnh được.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phất Huyền Thập Tam Khúc
Chương 113

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...