Sáng sớm hôm sau, ta không vội đến gặp phụ thân.
Mãi đến xế chiều, nghe thấy phụ thân và huynh trưởng đang đ.á.n.h cờ trong thư phòng, ta mới đích thân mang ấm trà Long Tỉnh mới pha, ung dung bước vào.
Trong thư phòng, hương trầm thoang thoảng, quân cờ đen trắng giao tranh kịch liệt.
Thấy ta tiến vào, đại ca nháy mắt với ta một cái, phụ thân không ngẩng đầu, vẻ mặt tập trung.
Ta nhẹ nhàng đặt chén trà bên tay phụ thân, lại rót cho huynh trưởng một chén, lặng lẽ đứng bên cạnh quan sát ván cờ.
Hồi lâu sau, phụ thân đặt xuống một quân cờ, tùy ý hỏi:
“Đêm qua con đã hồi phủ, sao lại vội vã quay về? Hầu phủ xảy ra chuyện gì ư?”
Thái độ ta ung dung, mỉm cười đáp:
“Quả thật có chút chuyện phiền lòng. Đường đệ Nhị phòng tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, lỡ dính phải chút nợ c.ờ b.ạ.c bên ngoài, số tiền không ít, còn khiến người của sòng bạc kéo đến tận cửa.”
“Con nghĩ, nhà họ Lâu ta ở kinh thành dẫu sao cũng có chút giao tình, có lẽ có thể xoay xở được phần nào, nên mới quay về xin ý kiến phụ thân và huynh trưởng.”
Tay huynh trưởng khựng lại giữa không trung, khẽ bật cười:
“Sòng bạc? Có phải là Thiên Kim Đài ở Tây thị không? Nghe nói phía sau có nhân vật quyền quý chống lưng.”
Phụ thân nâng chén trà lên, nhẹ thổi lớp bọt trên mặt nước.
“Dù có ai chống lưng, cũng không thể xem thường pháp luật. Luật Đại Trần đối với loại cho vay nặng lãi, ép người lành vào con đường sai trái, xét xử không hề nhẹ. Chỉ là muốn định tội, thì phải có người dám vạch tổ ong vò vẽ ấy ra.”
Ta gật đầu khẽ:
“Phụ thân nói chí phải. Nợ thì phải trả, tiền gốc không thể chối, nhưng tiền lãi bất chính, tuyệt đối không thể dung túng. Có điều chuyện này liên quan đến thể diện Hầu phủ, cần giải quyết êm thấm, tốt nhất là ‘rút củi dưới đáy nồi’, khiến kẻ phía sau cũng không lo nổi thân.”
Huynh trưởng ăn mất một quân trắng của phụ thân, cười nói:
“Muội muội quả là tinh thông đạo lý ‘vây Ngụy cứu Triệu’. Hôm trước ta còn nghe ngự sử Vương đại nhân nhắc sơ qua, gần đây trong kinh xảy ra mấy vụ cho vay nặng lãi khiến nhà tan cửa nát, khổ chủ không dám lên tiếng, triều đình dường như cũng đang muốn mượn cớ chỉnh đốn lại phong khí.”
Phụ thân nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói:
“Phong khí đúng là nên chỉnh đốn. Cây to tất có cành khô, cắt bỏ vài cành, đối với bản thân cái cây, cũng là chuyện tốt.”
Nói đến đây, lời đã chạm tới điểm cần nói.
Những việc còn lại, ta không cần mở miệng nữa, năng lực của nhà họ Lâu tự khắc sẽ âm thầm vận hành.
Ta khẽ khom người thi lễ:
“Nữ nhi đã rõ. Tạ ơn phụ thân và huynh trưởng chỉ dạy.”
Sau khi đã sắp xếp lại suy nghĩ, ta không lập tức lên đường, mà ung dung ở lại nhà họ Lâu thêm bốn ngày.
Mỗi ngày đều ở bên cạnh mẫu thân hầu hạ sớm tối, hoặc chuyện trò cùng đại tẩu, ra ngoài chỉ nói thân thể mẫu thân hơi bất an, cần ta bên cạnh bầu bạn.
Mỗi ngày, Tiết Thanh Nhai đều phái người tới hỏi thăm, ta chỉ để Trúc Ty dùng lời lẽ mập mờ đối đáp qua loa, thái độ cung kính, nhưng không tiết lộ chút tin tức thực tế nào.
Chỉ năm ngày ngắn ngủi, cũng đủ để Hầu phủ nếm lại mùi vị “rồng không đầu”.
Đặc biệt là Nhị phòng, không còn ta trấn áp trực tiếp, e rằng lại giở trò khóc lóc trước mặt mẹ chồng vài lần, đám hạ nhân trong phủ cũng khó tránh khỏi tâm lý d.a.o động, chểnh mảng ngó nghiêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phat-kim-huy/chuong-13.html.]
Ta muốn cả Hầu phủ phải nhìn cho thật rõ ràng — nếu không có Lâu Quy Vãn ta ngồi trấn ở đây, Hầu phủ này, bất cứ lúc nào cũng có thể biến thành một đống hỗn loạn như thuở trước: kỷ cương lỏng lẻo, kẻ toan tính, người phòng bị.
Quả nhiên, Trúc Ty len lén báo lại, bầu không khí trong phủ ngày càng căng thẳng.
Thế t.ử gia ngày nào cũng tới trước cửa Tây uyển đi qua đi lại vài lượt, sắc mặt mỗi ngày một trầm.
Ngay cả mẹ chồng cũng mấy lần phái người đến hỏi thăm.
Cho đến hoàng hôn ngày thứ năm, huynh trưởng mang đến một tin tức.
“Bên Ngự sử đài đã chuẩn bị gần xong, chậm nhất là ngày kia, tấu chương đàn hặc sẽ được dâng lên. Mấy ngày này, e rằng phe Đại hoàng t.ử sẽ bị rối ren đầu óc, lo giữ thân còn không kịp.”
Trong lòng ta, hòn đá cuối cùng cũng rơi xuống đất, khẽ mỉm cười:
“Đa tạ huynh trưởng. Thời cơ vừa khéo.”
…
Thời hạn bảy ngày đã qua năm ngày, cũng đến lúc nên quay về.
Sáng sớm hôm sau, ta tới từ biệt song thân.
Mẫu thân nắm tay ta, trong mắt đầy vẻ tự hào.
“Thời cơ đã đến, đi đi, con gái ngoan của ta.”
Xe ngựa dừng lại bên cửa hông phủ Vĩnh Toàn Hầu.
Người giữ cửa lập tức mở rộng cửa giữa, khom lưng nghênh đón.
Trước cửa chính viện, ma ma bên cạnh mẹ chồng vừa thấy ta tới, suýt nữa bật khóc.
“Thiếu phu nhân! Cuối cùng người cũng về rồi! Phu nhân đang nóng ruột chờ lắm ạ!”
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
Ta khẽ gật đầu, bước vào chính sảnh.
Phu thê Nhị phòng co rút trên chiếc ghế nằm ở góc phòng, đã chẳng còn chút ngang ngược ngày thường.
Mẹ chồng và Tiết Thanh Nhai vành mắt đều thâm quầng, hiển nhiên đã mấy đêm không yên giấc.
Người đầu tiên trông thấy ta là mẹ chồng, bà vội vàng đứng lên, khoé mắt hoe đỏ.
“Quy Vãn, cuối cùng con cũng về rồi! Chuyện ấy có chuyển biến gì không?”
Ta bước đến gần, bình tĩnh hành lễ:
“Làm mẫu thân và Thế t.ử phải bận lòng rồi, chuyện đã có manh mối.”
Phu thê Nhị phòng đang ủ rũ lập tức ánh lên vẻ mừng rỡ.
“Thật sao? Vậy… vậy có phải chúng ta không cần lo gì nữa không?”
Ta lạnh lùng cười khẽ:
“Phụ thân và huynh trưởng tuy đã đồng ý ra mặt dàn xếp, nhưng năm nghìn lượng bạc gốc thì không thể chối. Ta đã vì các người mà tranh thủ được cục diện tốt nhất. Nếu đến chút thể diện cuối cùng này cũng không cần, vậy thì chờ người của sòng bạc tới cửa vào ngày mai đi.”
--------------------------------------------------