Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

QUAN LONG

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ba tôi là vậy đó, trước mặt người ngoài, nhất định phải ra dáng người lớn, tôi còn muốn giật lại, mẹ tôi liền kéo tôi lại, lắc đầu: "Ông hai cũng coi như giúp chúng ta rồi, cho ông ấy một viên đi, con đến lúc đó lại đi tìm mấy pháp sư kia xin là được, cứu người một mạng cũng là việc tốt."

Họ chỉ biết làm người tốt bụng thôi, lúc có chuyện thì chỉ biết cuống cuồng gọi tôi!

Quả nhiên, ông hai nhận lấy một viên, bỏ thẳng vào miệng, lại chìa tay về phía ba tôi, ngượng ngùng cười nói: "Còn thím hai cháu nữa, cho ta thêm một hạt đi."

Ba tôi do dự một chút, nhìn vào ống tre, xác định vẫn còn rất nhiều, liền lại đổ ra một viên, ông hai nắm lấy viên đó, lại vừa nịnh nọt vừa khó xử cười: "Còn anh hai cháu nữa? Cháu xem này… Hay là đem viên của thím cháu cho anh hai cháu đi? Chứ thím ấy sao có thể nhìn con trai chịu khổ được, đúng không?"

Ông ta vừa nãy cầm rồi bỏ ngay vào miệng ăn luôn rồi còn gì!

Nghe mà tôi giận sôi máu, kéo mẹ tôi đi về phòng thay quần áo, cứ tính từng viên từng viên thế này, còn cả con dâu và cháu nội ông ta nữa! Đến bao giờ mới xong!

Ý nghĩ này chợt lóe lên!

Nhìn nụ cười trên mặt ông hai, trong lòng chợt lóe lên ý nghĩ chẳng lành, tôi lao đến, đạp ông hai ngã nhào.

"Hiểu Mộng! Con làm gì vậy?" Ba tôi hoảng sợ muốn đỡ ông hai dậy.

Nhân lúc ông hai kêu la thảm thiết, tôi đạp một chân lên n.g.ự.c ông ta, đưa tay sờ soạng khắp người, quả nhiên sờ được một chiếc điện thoại đang gọi ở trong túi áo, rõ ràng là gọi cho trưởng thôn!

Tôi dí điện thoại vào mặt ba tôi: "Ba tự xem đi!"

"Trưởng thôn sắp đến rồi!" Ông hai đau đớn hít hà, sờ vào vảy rắn trên cánh tay, "Các người trốn không thoát đâu."

Ba tôi cũng ngớ người nhìn ông hai: "Chú hai, con có lòng cứu chú, sao chú lại hại con!"

Tôi cúp điện thoại, quay sang sờ soạng khắp người ông hai, quả nhiên lấy ra được túi vải đựng trang sức của mẹ tôi, còn có cả một xấp tiền mặt mà ba mẹ tôi cố tình đổi về để mừng tuổi!

Tôi ném đồ cho ba mẹ, giật lấy ống tre: "Quần áo cũng đừng thay nữa, mau chạy về hầm đi."

Rồi đưa tay sờ vào vòng tay, vừa định gọi Liễu Tu Duyên, thì một thùng nước m.á.u hắt thẳng vào mặt.

Kèm theo tiếng người la hét: "Trói lại! Trói lại!"

Một đám người xông lên, ba mẹ tôi gào khóc: "Ông hai! Sao chú lại làm vậy! Sao các người lại làm vậy!"

Nhưng sau đó chỉ còn lại tiếng "ô ô", miệng bị cái gì đó bịt lại rồi.

Trước mắt tôi toàn là màu đỏ máu, tôi ra sức xoay chiếc vòng tay rắn trên tay, trong lòng gọi tên "Liễu Tu Duyên", nhưng không hề có phản ứng gì.

Sau đó, ống tre trong tay tôi bị giật mất, một sợi dây thừng to tướng, soạt soạt trói chặt tôi lại, rồi nhét một miếng vải rách vào miệng tôi.

Vừa định giãy giụa, thì thấy ông hai cầm ống tre đó, như khoe công lao đưa cho trưởng thôn: "Trưởng thôn, chính là cái này, giải độc rắn cho hai vợ chồng nó."

Nghe đến đây, trong đầu tôi hiện lên dáng vẻ Liễu Tu Duyên muốn nói lại thôi, cùng với ánh mắt hơi lóe lên của Đại Tế Tư, tôi dứt khoát ngừng giãy giụa.

Chớp mắt hất bỏ nước m.á.u trước mắt, nhìn ông hai đưa cánh tay cho trưởng thôn xem: "Tôi vừa ăn rồi, giờ không ngứa nữa, cũng không rỉ mủ nữa."

Nghe nói có thể giải độc rắn, dân làng lập tức xúm lại, trưởng thôn đổ ra mấy viên chia cho họ, xác định ăn xong thì lập tức không ngứa nữa, lúc này mới tự mình ăn một viên.

Sau đó hô hào: "Gọi tất cả mọi người đến chỗ quan tài đá. Cứ nói nhà ba người nhà họ Trang bị yêu rắn trong quan tài đá mê hoặc, phải tế quan tài gi3t yêu rắn."

"Ô ô!" Ba mẹ tôi vẫn đang gào khóc.

Tôi lạnh lùng nhìn trưởng thôn, liếc nhìn cái ống tre, không nói gì.

Trưởng thôn trừng mắt nhìn tôi: "Để con yêu rắn kia đến cứu mày! Không gi3t yêu rắn, sợ vẫn còn tác quái."

Vảy rắn không còn ngứa nữa, dân làng tự tin hẳn lên, đẩy tới đẩy lui cả nhà ba người chúng tôi, lại đi đến chỗ nền móng kia.

Ba mẹ hối hận nhìn tôi, ba tôi còn không ngừng nháy mắt ra hiệu cho tôi, bảo tôi nghĩ cách.

Tôi chẳng buồn để ý đến ông ấy!

Đợi đến khi chúng tôi bị đẩy đến cái quan tài đá đã được đào lên, bà đồng c.h.ế.t tiệt kia đã đứng chờ sẵn ở đó.

Lần này trận thế còn lớn hơn lần trước, thậm chí còn treo rất nhiều dây thừng trông quái dị, cùng với rất nhiều pháp khí.

Bà đồng đang "ô ô" nhảy nhót quanh quan tài đá, thỉnh thoảng còn vẩy nước bùa chú gì đó vào trong quan tài.

Vợ trưởng thôn mình đầy vảy và Mạnh Lão Tam lại bị khiêng đến, nằm trong quan tài đá.

Lần này tóc của cả hai người đều rụng hết, ngay cả trên đỉnh đầu cũng mọc vảy rắn, vừa bị vẩy nước bùa chú, cả hai người liền đau đớn kêu la.

Cả nhà chúng tôi bị đẩy đến trước quan tài đá, lúc này mới phát hiện ra tình trạng của vợ trưởng thôn có một sự kỳ lạ khó tả, hình như bụng to lên rất nhiều, chỉ thấy hít vào, không thấy thở ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-long/chuong-6.html.]

Trưởng thôn để gỡ gạc lại uy tín của mình, giơ cao ống trúc nói: "Đã tìm được thuốc giải nọc rắn rồi, mỗi người một viên, ai cũng có phần."

Ống trúc kia cực lớn, thuốc chỉ to bằng phân chuột, bên trong ít nhất cũng có cả ngàn viên, mỗi lần một viên, ba mẹ tôi làm sao mà ăn hết được nhiều thuốc như vậy.

Đợi chia thuốc cho từng người xong, trưởng thôn lại nói: "Để trừ yêu rắn, trên đã phong tỏa thôn rồi. Yêu rắn không trừ, trước sau gì cũng gây họa. Vợ tôi và Mạnh Lão Tam, đều là bị yêu rắn mê hoặc. Vì mọi người, tôi xin...xin..."

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Ông ta nói được vài câu thì nghẹn ngào, nước mắt tuôn rơi: "Xin để bà đồng, gi3t vợ tôi tế quan tài."

Đây là đại nghĩa diệt thân!

Dân làng lập tức toàn bộ đều chấn động và kính phục nhìn trưởng thôn.

Đây là thật sự muốn gi3t người tế quan tài à!

Tôi vội vàng đảo mắt nhìn xung quanh, nhưng lại không thấy Liễu Tu Duyên đâu cả, ngược lại thấy Liễu Yêu chân trần, đứng ở ngoài đám đông, cười vẫy tay với tôi, thấy cô ấy ở đó, tôi hơi thở phào nhẹ nhõm.

Không biết tại sao cô bé đáng yêu lại chính vừa tà này, lại cho tôi một cảm giác an toàn rất lớn.

Lúc này, trong đám dân làng cũng có người sợ hãi và nghi ngờ: "Vậy ai sẽ gi3t người đây? Cái này..."

Dù sao vảy rắn cũng đã hết ngứa rồi, gi3t người nữa, hình như không cần thiết.

Theo tiếng chất vấn nổi lên bốn phía, liền thấy bà đồng vây quanh quan tài đá đột nhiên lấy ra một con d.a.o nhỏ, giống như bị nhập vậy, toàn thân run rẩy, lẩm bẩm niệm gì đó.

Sau đó đột nhiên rùng mình một cái, nói với trưởng thôn: "Nọc rắn này tuy không ngứa nữa, nhưng vảy rắn khó lột, phải dùng da rắn người để trấn áp xuống."

"Cái gì gọi là da rắn người?" Trưởng thôn vội vàng truy hỏi.

Bà đồng chỉ vào vợ trưởng thôn và Mạnh Lão Tam đang mọc đầy vảy rắn nói: "Da người mọc vảy, chính là da rắn người đó! Mọi người có thể nhìn xem, trên người tuy không ngứa, nhưng vảy vẫn còn. Không giống như người nhà họ Trang, vảy đã rụng hết rồi?"

"Vậy là yêu rắn muốn thành tinh biến thành người rồi, người nhà họ Trang chắc chắn đã ăn da rắn người, mới trở nên tốt như vậy." Bà đồng xắn tay áo mẹ tôi lên.

Nâng cánh tay mịn màng như trứng gà luộc của bà ấy lên: "Mọi người xem, bà ấy bây giờ còn trẻ lại nữa kìa!"

Dân làng đầu tiên nghe thấy vảy không thể lột thì hoảng sợ, thấy mẹ tôi không những đã lột hết vảy, mà da còn mịn màng, lại đều hưng phấn lên.

Lúc này tôi mơ hồ đoán được, thuốc trong ống trúc, chắc chắn không phải là thuốc giải độc.

Tế Tư kia làm sao mà kịp luyện chế nhiều như vậy được chứ.

"Dù không đau không ngứa, sau này mọi người muốn mang một thân vảy sống tiếp sao?"

Bà đồng ngửa đầu hét lớn một tiếng, lập tức vung d.a.o lên, liền da liền vảy cắt một miếng từ cánh tay của vợ trưởng thôn xuống, sau đó ném vào miệng, nuốt thẳng xuống.

Tiếp theo giơ cao cánh tay lên kêu lớn: "A...ha..."

Theo tiếng kêu lớn của bà ta, vảy rắn trên cánh tay kia, với tốc độ mắt thường có thể thấy được, chậm rãi co lại.

Tôi nhìn thấy vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ da rắn người, thật sự có kỳ hiệu như vậy?

Vội vàng nhìn về phía Liễu Yêu, trên mặt cô ấy mang theo nụ cười chế giễu, lắc đầu với tôi, ra hiệu tôi đừng căng thẳng.

Vợ trưởng thôn bị cắt một miếng thịt, đau đớn trong quan tài đá, giãy dụa như rắn.

Theo bà đồng động thủ, trưởng thôn đảo mắt nhìn qua dân làng, sau đó tiến lên một bước, nhận lấy dao, xé một miếng da vảy rắn, liền cắt xuống, học theo dáng vẻ của bà đồng, ngửa đầu lên nuốt xuống.

Bất quá ông ta cắt, lại là da vảy trên người Mạnh Lão Tam.

Thấy bọn họ mở đầu, dân làng cũng bắt đầu từng người một nhào lên phía trước.

Theo từng nhát d.a.o cắt xuống, không bao lâu, trên người hai người trong quan tài đá, đều không còn một miếng thịt lành lặn nào nữa, m.á.u tươi thấm ướt quan tài đá, đều biến thành quan tài máu.

Ba mẹ tôi sợ đến ngây người, hai mắt mở to, ô ô kêu lớn, không ngừng đẩy về phía tôi, nhưng tôi cũng mờ mịt mà!

Trưởng thôn rốt cuộc muốn làm gì đây? Thật sự gi3t người tế quan tài à? Việc này có lợi ích gì cho ông ta?

Đúng lúc này, trong quan tài đá, vợ trưởng thôn giống như người m.á.u vậy, hình như càng đau càng dữ dội, há miệng "a a" kêu lớn.

Trưởng thôn nhìn chằm chằm vào bà ta, nhận lấy d.a.o nhỏ, đang muốn động thủ, vợ ông ta đột nhiên kéo dài cổ, kêu lớn một tiếng.

"Đẻ rồi! Đẻ rồi!" Người dân vây xem bên cạnh, đột nhiên la lên, tiếp theo lại sợ hãi kêu lớn: "Đẻ ra rắn, đẻ ra rắn..."

Chỉ thấy giữa m.á.u tươi đầm đìa, từng con rắn nhỏ cỡ ngón tay cái, mắt còn chưa mở, theo dòng m.á.u ào ào trào ra ngoài.

"Thạch quan dựng tử đấy." Giọng nói của Liễu Yêu đột nhiên xuất hiện bên tai tôi, khẽ cười nói với tôi, "Kịch hay sắp bắt đầu rồi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
QUAN LONG
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...