Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quý Phi Công Lược

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bây giờ nghĩ lại, người đó chắc hẳn là Thái tử, nhưng... nhưng hắn cũng có để ý gì đến ta đâu.

Thực ra hồi còn nhỏ, ta đã gặp Thái tử vài lần. Khi Chương Mẫn hoàng hậu của Hoàng thượng băng hà, mẫu thân ôm ta - khi đó mới ba tuổi - vào cung phúng viếng, Thái tử lúc ấy đang quỳ trước linh cữu của Chương Mẫn hoàng hậu. Chỉ là một đứa trẻ con, không khóc cũng chẳng làm ồn, cứ ngây người nhìn bài vị của Hoàng hậu, dọa cho đám cung nữ, thái giám sợ hãi, vừa khóc vừa van xin: "Điện hạ, xin người hãy khóc lên đi, khóc lên sẽ dễ chịu hơn đó ạ."

Lúc đó, ta núp trong lòng mẫu thân len lén nhìn hắn, trong lòng thầm nghĩ vị ca ca này thật đáng thương.

Sau này, bởi vì biểu ca được nuôi dưỡng trong cung, Hoàng thượng muốn thể hiện sự nhân từ của mình với tông thất tiền triều, nên đã cho phép người Lữ gia vào cung thăm nom. Tổ phụ vì muốn bày tỏ lòng trung thành, nhất định phải từ chối, sau vài lần quân thần "nhường nhịn" lẫn nhau, cuối cùng tổ phụ vẫn phải phối hợp diễn trò, cho phép ta cùng với các huynh tỷ đệ vào cung thăm biểu ca.

Thực ra tình cảnh lúc ấy đúng là ngột ngạt đến khó chịu, cả bọn ta và biểu ca đều không dám nói chuyện, cứ thế nhìn nhau trân trân, cuối cùng đành ngồi uống trà cho qua chuyện.

Ta tuổi còn nhỏ, không chịu được bầu không khí gò bó này, bèn ra ngoài sân hóng gió cho thoải mái. Vừa hay lúc ấy có một con mèo chạy đến chân ta, ta liền lấy khăn tay ra trêu đùa, ai ngờ nó được đà lấn tới, ngoạm lấy khăn tay rồi leo tót lên cây. Ta đứng dưới gốc cây sốt ruột giậm chân, nó thì cứ meo meo gọi ta, nhưng lại chẳng chịu leo xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/quy-phi-cong-luoc/22.html.]

"Ngươi đang làm gì thế?" Một giọng nói trong trẻo như tiếng ngọc vang lên, ta vội vàng quay đầu lại, thì thấy một cậu bé vận cẩm bào, lớn hơn ta không bao nhiêu, dung mạo tuấn tú như bước ra từ trong tranh, khiến ta không khỏi ngây người nhìn.

Cậu bé ấy vẫy tay với con mèo, thật kỳ lạ, nó liền ngoan ngoãn bò xuống, trên cổ vẫn còn quấn chiếc khăn tay của ta. Cậu bé tháo khăn xuống đưa cho ta, rồi hỏi: "Ngươi là tiểu thư Lữ gia?"

Ta gật đầu lia lịa. Lúc này, một đám cung nhân chạy đến, quỳ rạp xuống trước mặt cậu bé, đồng thanh hô "Thái tử điện hạ". Tiếng gọi khiến mọi người trong phòng kinh động, các anh chị và biểu ca đều vội vã chạy ra hành lễ, càng khiến ta đứng chôn chân ở giữa sân, vô cùng lúng túng.

Nhị ca nhanh trí, vội vàng kéo ta lại nhận lỗi, ai ngờ cậu bé kia lại mỉm cười, nói ta ngây thơ hồn nhiên.

Nghĩ vậy, ta bèn dè dặt nói với tổ phụ rằng có lẽ Thái tử đã từng khen ngợi con. Nghe ta kể lại toàn bộ sự tình, ông bèn cười lớn đến mức ho sù sụ, nói ta ngốc nghếch: "Con được chọn làm Thái tử phi, đâu phải là do Thái tử vừa ý con, rõ ràng là Hoàng thượng không muốn ngoại thích của Thái tử quá mạnh, mà tình cảnh "tiến thoái lưỡng nan" của Lữ gia chúng ta lại vừa hay thích hợp. Thôi, con đừng lo lắng quá, chuyện gì đến rồi sẽ đến."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quý Phi Công Lược
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...