Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Rồi Sẽ Quên

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi cũng đủ hiểu đó là một lời từ chối khéo, rằng anh không thích kiểu gán ghép này, rằng anh không hề thích tôi.

Cũng phải, lần đầu gặp mặt, sao có thể thích ngay được. Mà có lẽ, anh cũng đã có người mình thích.

Anh sinh năm 1989, tôi thì 1995. Anh mạng Mộc, tôi mạng Hỏa.

Ừ thì đọc cái mạng kia lên thì đúng là không hợp thật. Anh nói Hỏa sẽ đốt cháy Mộc mất.

Nhưng bạn bè tôi vẫn đầy người lấy chồng sinh năm 1989 đó thôi.

Thôi bỏ đi, người ta không có ý nắm lấy sợi dây này, thì mình cũng không nên nắm làm gì. Cách tốt nhất là buông sớm, tránh hụt hẫng.

...

Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó còn mùa hè, mà giờ gió Đông đã gào rít bên tai, lạnh và buốt.

Tóc tôi cũng đã dài ra rất nhiều, chắc cũng được gần năm tháng kể từ lần làm tóc ở chỗ anh.

Thi thoảng rảnh rỗi, lượn lờ ngoài đường, tôi vẫn cố tình đi qua đoạn đường chỗ anh làm. Cốt là chỉ muốn ngắm hình bóng bỗng chốc trở nên quen thuộc từ bao giờ.

Đứa bạn thân của tôi, khi nghe tôi kể rằng tôi hình như đã yêu anh mất rồi, chỉ sau lần gặp đầu tiên đấy, nó đã hét lên, vò tung tóc của tôi trở nên bù xù.

Nó cảnh báo, cấm, dự báo trước tương lai sau này của tôi nếu tôi không chấm dứt cái mối tình "dở hơi" hiện tại đi.

Nói thì cứ nói, nghe thì cứ nghe thôi, còn việc tiếp nhận hay không thì còn tùy thuộc vào trái tim của tôi.

Một lần nữa, tôi lại bước vào tiệm tóc của anh. Cảm giác bồi hồi tăng lên gấp bội, trái tim thì loạn hết nhịp.

Thói quen cũ - tìm anh.

Không thấy.

Hơi thất vọng, nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống ghế để cho thợ làm tóc tiến hành công việc.

Được một lúc lâu sau, anh cũng chịu xuất hiện.

Không như lần đầu tôi gặp, hôm nay anh không cười, cũng không nói lăng gì, chỉ chăm chú với chiếc điện thoại trên tay.

Anh nhìn về phía tôi, chống cằm, đăm chiêu thật lâu.

Đừng lầm tưởng, anh đang nhìn mái tóc đang được tỉa tót của tôi chứ không phải nhìn tôi.

Ánh mắt anh lúc này thật sắc lạnh, nhưng cũng thật đượm buồn.

- Hôm qua tâm trạng nên ở nhà hả chú em?

Một thanh niên khác ở đâu bước vào quán, có vẻ thân với anh, vừa đến đã bá vai bá cổ.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Rồi Sẽ Quên
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...