Giang Đông, người vốn luôn giữ thái độ khiêm tốn, đột nhiên thể hiện sự khác thường khi lớn tiếng hẹn hò cùng tôi.
Tại một nhà hàng sang trọng, anh ta cầm bó hoa rạng rỡ bước đến. Dáng đi lười biếng nhưng ánh mắt lại sáng rực, thu hút rất nhiều ánh nhìn của những nữ sinh ghé qua, thậm chí có người còn lén lấy điện thoại ra chụp lại.
Anh ta liếc mắt nhìn người chụp trộm kia, cong môi cười một cái: "Chụp đẹp một chút nhé!"
Nói xong anh ta cúi người đặt lên môi tôi một nụ hôn thật dài.
Tôi nghe thấy lồng n.g.ự.c mình "thình thịch, thình thịch" như muốn nổ tung. Trong tiếng ồn ào xung quanh, anh ta hỏi người kia xin ảnh, nói rằng muốn đăng lên vòng bạn bè.
Tôi nghĩ, anh ta cuối cùng cũng bắt đầu nghiêm túc với đoạn tình cảm có phần hoang đường này rồi sao?
Nhưng làm xong tất cả, anh ta lại tỏ ra bồn chồn, bất an. Đối diện với sự vui sướng và thấp thỏm của tôi, anh ta lại nói chuyện có lệ, thường xuyên mở điện thoại ra xem.
Cho đến khi nhận được một cuộc gọi có ghi chú là "A", anh ta mới đột nhiên thẳng lưng, như có như không nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Tôi bảo anh ta có việc thì cứ đi làm trước đi, anh ta lại cúp điện thoại, cười chiều chuộng với tôi:
"Hôm nay, làm chuyện quan trọng nhất cùng em."
Anh ta nói xong, vô cùng thân mật gắp thức ăn đút cho tôi.
Có lẽ anh còn chẳng ý thức được những hành động này: anh gắp miếng rau trang trí cho tôi, rồi cẩn thận dùng khăn ăn lau khóe môi, dù môi tôi hoàn toàn sạch sẽ.
Một dự cảm chẳng lành đột nhiên dấy lên trong tôi. Quả nhiên, ngay sau những hành động thân mật quá mức đó, điện thoại của anh bắt đầu đổ chuông liên hồi.
Cứ liên tục như vậy, Giang Đông nở một nụ cười khó xử, rồi giả vờ miễn cưỡng nói công ty có việc đột xuất nên phải đi trước.
Tôi cười bảo anh đi nhanh về nhanh. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, do dự vài giây rồi vội vàng xoay người rời đi.
Tôi như bị ma xui quỷ khiến, lặng lẽ đi theo. Không xa phía dưới lầu, tôi nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang đứng đợi.
Phạm Khắc Hiếu
Từ góc nhìn đó, cô ấy hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ mọi hành động thân mật của tôi và Giang Đông trong nhà hàng.
Một suy nghĩ chợt lóe lên khiến tôi rùng mình: Lẽ nào buổi hẹn hò này của Giang Đông, tất cả chỉ là diễn kịch cho cô gái kia xem thôi sao...?
Giang Đông ban đầu chạy rất nhanh, nhưng khi đến gần cô gái tên Lâm Ca, bước chân anh chậm hẳn lại, bày ra vẻ mặt không hề kiên nhẫn. Anh nói đang bận hẹn hò, bảo Lâm Ca có gì thì nói nhanh lên.
Lâm Ca lộ vẻ mặt vô cùng đau khổ, hỏi anh tại sao lại tự chà đạp bản thân mình như vậy.
Cô ta nói: "Dù em chưa đồng ý làm bạn gái của anh, anh cũng không thể tùy tiện tìm một người để hủy hoại chính mình chứ! Anh làm như vậy là không xứng đáng với những người đang quan tâm anh."
Giang Đông im lặng mất hai giây, sự im lặng này đối với tôi không khác gì một lời tuyên án, xác nhận tôi chính là "người mà anh tùy tiện tìm đến".
Một lát sau, tôi nghe thấy anh ta thẹn quá hóa giận nói: "Sao cô biết tôi không thật lòng yêu cô ấy?"
Lâm Ca cười khổ: "Mùi vị của tình yêu là thế nào, chẳng lẽ anh không rõ sao?"
Nói rồi, cô túm lấy cổ áo Giang Đông, nhón chân cưỡng hôn anh. Đó là một nụ hôn sâu đậm, đầy bá đạo, khiến Giang Đông sững sờ tại chỗ.
Mãi đến lúc Lâm Ca lùi lại, cô mới nói: "Rối loạn nhịp tim, đó mới là rung động thực sự."
"Vì vậy, Giang Đông, cho dù em không đồng ý ở bên anh, anh cũng không được phép tùy tiện tìm một người để chà đạp bản thân như thế."