Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Săn Tim Nàng

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thôi thúc dẫn Nhạc Hoành băng qua núi non trùng điệp, mãi đến khi cảm nhận được sự ẩm ướt trong không khí, Thôi thúc mới xác định họ đã ra khỏi biên giới của Đại Tấn.

Có tiếng nước chảy róc rách cách đó không xa. Đã hơn một tháng Nhạc Hoành không được nhìn thấy dòng nước chảy nên bước nhanh về phía đó, vui mừng reo lên: “Thôi thúc, ở đây có một con sông!”

Nhạc Hoành vốc một vốc nước vỗ lên mặt mình. Dòng nước này mát rượi ngọt lành, Nhạc Hoành uống liền mấy hớp, vuốt lại mái tóc mình, nó sớm đã dính bết thành một búi. Nàng nghĩ ngợi một chút rồi tháo dây buộc tóc xuống, thả mái tóc vào trong dòng nước, nhẹ nhàng gội đầu.

Thôi thúc ngồi bên bờ sông nhìn cô thiếu nữ theo bông bôn ba hơn cả tháng trời mà không một lời than vãn, rồi ngửa đầu dựa vào gốc cây, trầm ngâm suy tư điều gì đó.

Gội sạch đầu, Nhạc Hoành lấy tay chải tóc, khẽ ngửi hương thơm cây cỏ trên tóc, hơi thở dốc, hỏi: “Thôi thúc, chúng ta còn phải đi tiếp nữa ư?”

Thôi thúc chưa kịp trả lời, bỗng có tiếng kêu hoảng hốt: “Có ai không! Có ai không!”

Thôi thúc đừng bật dậy: “Hình như có người xảy ra chuyện rồi!”

Nhạc Hoành nhìn về hướng phát ra âm thanh, chỉ nhánh cây đang đong đưa cách đó không xa. “Bên đó, chúng ta đi xem thử.”

Nhạc Hoành rút con dao nhỏ dùng để phòng thân ở bên hông ra, vung lên chặt bỏ những cành lá rậm rạp. Khi chặt bỏ đám lá che chắn cuối cùng thì nàng nhìn thấy chàng thiếu niên đang kêu cứu.

Chàng ta đang ôm chân trái bị bẫy thú kẹp, ngước mắt nhìn Nhạc Hoành.

Mái tóc nàng ướt đẫm xõa trên vai, hai má còn đọng những giọt nước, nhìn hắn bằng đôi mắt sáng lấp lánh. Đôi mắt nàng rất sáng, như một đầm nước trong có thể nhìn thấy đáy. Đôi môi đỏ mọng của nàng khẽ hé mở, hơi thở gấp gáp nhưng vững vàng. Nàng cầm dao, từ từ đến gần hắn, ngồi xuống nhìn cái chân bị thương của hắn, thấy máu đang chảy ra thì nhíu mày lại.

Chàng trai dường như không cảm thấy cơn đau như xát muối kia nữa mà ngơ ngác nhìn khuôn mặt của Nhạc Hoành, không thể rời mắt được.

Nhạc Hoành nghiến răng định tách cái bẫy ra, nhưng dùng hết sức mà cũng chẳng lung lay gì.

“Vô ích thôi.” Chàng trai ngẩn ngơ nhìn nàng, lẩm bẩm. “Đừng để tay cô bị thương.”

Nhạc Hoành xoa cổ tay mình, quay người lại gọi: “Thôi thúc, thúc mau đến nhìn thử xem.”

“Cô bị chảy máu kìa.” Chàng trai nhìn ngón tay bị bẫy thú làm xước của Nhạc Hoành.

Nhạc Hoành đưa ngón tay vào miệng mút rồi nói: “Không sao, huynh đợi ở đây, Thôi thúc sẽ có cách giúp được huynh.”

Sức của Thôi thúc mạnh hơn Nhạc Hoành rất nhiều, chàng trai rút được chân trái bị bẫy thú kẹp ra. máu chảy đầm đìa khiến người ta không dám nhìn. Thấy vết thương không ngừng chảy máu, Nhạc Hoành xé góc áo, cẩn thận băng bó cho hắn, nhìn Thôi thúc với vẻ van nài. “Chắc chắn là huynh ấy không đi được, chi bằng chúng ta đưa huynh ấy ra khỏi rừng đi.”

“Ta…” Chàng trai đỏ mặt, nói: “Ta đã nhận ân huệ của các vị, người nhà ta sẽ tìm đến đưa ta về.”

“Trời sắp tối rồi đó.” Nhạc Hoành nhìn trời. “Trong rừng toàn là thú dữ, huynh không sợ bị ăn thịt à? Đi thôi!”

Thôi thúc không lên tiếng nhưng lại cúi người xuống cõng hắn lên. “Hình như cậu là người vùng này, cứ coi như là dẫn bọn ta ra khỏi rừng cũng được.”

Chàng trai chỉ về hướng nam, có vẻ xấu hổ nói: “Ra khỏi cánh rừng này là có thể nhìn thấy nhà của ta. Cảm ơn Thôi thúc, cả cô nương nữa…” Chàng trai nhìn Nhạc Hoành, lại vội vã cúi đầu xuống.

“Ta tên là Nhạc Hoành.” Giọng Nhạc Hoành trong trẻo, chàng trai êm tai giống như là tiếng chim sơn ca trong rừng. “Huynh thì sao, tên là gì?”

“Ta tên…” Gió nổi lên, mái tóc hơi ướt của Nhạc Hoành phất qua gương mặt đỏ ửng của chàng trai. “Ta tên là Ân Sùng Quyết.”

“Ân Sùng Quyết?” Thôi thúc nhìn chằm chằm vào hắn. “Phía trước là Ân Gia Bảo à?”

“Thôi thúc biết Ân Gia Bảo à?” Ân Sùng Quyết giật mình, hỏi.

“Trước kia cũng có nghe qua.” Thôi thúc điềm tĩnh trả lời. “Xem ra tà và A Hoành đã đến Tuy Thành – nơi không ai quản lý rồi. Ân gia khởi nghiệp bằng nghề thồ ngựa, xây dựng Ân Gia Bảo ở Tuy Thành, phát triển mấy chục năm cũng có căn cơ. Cậu là… con trai của Ân Khôn?”

Ân Sùng Quyết gật đầu, nói: “Ta là con thứ trong nhà, sắp đến ngày mừng thọ cha mà gần đây phương Bắc có chiến loạn nên đã lâu không có sản vật núi rừng nào chuyển đến, vì thế ta muốn vào rừng tìm thử xem, nếu tìm được thì dùng làm lễ vật mừng thọ cha, khiến ông vui. Ai ngờ lại dính bẫy thú của thợ săn, thật là mất mặt chết được.”

Nhạc Hoành cười phì một cái. “Huynh cũng nói phía Bắc có chiến loạn, phía Nam đã lâu không có hàng hóa chuyển đến, mấy thứ ấy chỉ có thể tìm được ở phía Bắc, huynh có tìm khắp khu rừng này cũng không thu được gì. Huynh đâu chỉ mất mặt, mà còn khiến mình thành kẻ ngốc.”

Ân Sùng Quyết xấu hổ đến đỏ mặt, không nói được lời nào. Hắn cúi đầu nhìn vết thương còn đang rỉ máu của mình, không dám ngước lên.

Nhạc Hoành thôi cười, lấy từ trong cái túi bố trên lưng ngựa ra mấy củ nhân sâm, nhét vào tay Ân Sùng Quyết. “Này, tặng huynh đó.”

Ân Sùng Quyết ngơ ngác nhìn mấy củ nhân sâm còn dính đất trên tay mình, một lát sau mới nói: “Cái này, Nhạc Hoành… cô nương cho ta sao?”

“Ngốc quá!” Nhạc Hoành vuốt nhẹ chóp mũi hắn. “Đã dâng tận tay huynh thì còn lấy lại được ư? Tặng cho huynh đó, mang về báo hiếu cho cha huynh đi. Ta, không cần dùng đến nữa…”

Thấy nét mặt Nhạc Hoành bỗng chốc có vẻ đau thương, Ân Sùng Quyết nắm chặt nhân sâm không nói gì nữa, có điều thỉnh thoảng lại nghiêng đầu qua lén nhìn nàng. Rốt cuộc là nàng từ đâu đến, dù im lặng buồn bã thì vẫn rất xinh đẹp.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...