Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Bức Màn Cầu Vồng

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

8

Lời khai của Chung Nhiễm (2):

Hà Chí Lập đã phát hiện ra khó khăn của tôi, muốn giúp tôi. Tôi đã xem anh ấy là người để tâm sự, tự giải tỏa bản thân.

Nhưng sau này, thái độ lạnh nhạt của Trần Nhân khiến tôi không kiềm chế được mà oán hận Hà Chí Lập, tôi cảm thấy anh ấy cố ý gây chia rẽ tình cảm vợ chồng của chúng tôi.

Tôi thậm chí còn cảm thấy Hà Chí Lập xuất hiện bên cạnh chúng tôi, vốn dĩ đã có ý đồ riêng.

Sự thật đã chứng minh, phỏng đoán của tôi là đúng.

Hà Chí Lập đã từng nói với tôi, anh ấy đã kết hôn, vợ anh ấy sức khỏe không tốt, đang điều dưỡng tại bệnh viện ở Thành Châu, thế nên không đi theo anh ấy.

Anh ấy rất yêu vợ, còn cho tôi xem ảnh cô ấy.

Anh ấy cho tôi xem hai tấm ảnh.

Tấm thứ nhất là ảnh du lịch. Cô gái trong ảnh tràn đầy sức sống, ngồi trên bãi cỏ, hai tay nâng mặt, biểu cảm nghịch ngợm. Phía sau cô ấy là bầu trời trong xanh không một gợn mây.

Tấm thứ hai là ảnh chụp trong phòng bệnh, một người phụ nữ nằm trên giường, trắng bệch gầy gò, vẻ mặt tiều tụy, khóe miệng nở một nụ cười kỳ quái.

Hà Chí Lập nói, đây là hình dáng vợ anh ấy mười năm trước và hiện tại.

Tôi không ngờ hai tấm ảnh này lại là cùng một người, sự khác biệt quá lớn.

Hơn nữa, cô gái trong tấm ảnh đầu tiên có chút quen mắt, hình như đã gặp ở đâu đó rồi.

Tôi nhanh chóng nhớ ra, đã từng thấy một lần trong máy tính của Trần Nhân.

Hà Chí Lập thành thật nói với tôi, vợ anh ấy tên là Chu Trừng, là bạn gái cũ thời đại học của Trần Nhân. Họ chia tay xong không còn liên lạc nữa, thế nên Trần Nhân không biết Chu Trừng đã ở bên anh ta.

Chuyện này quá kỳ lạ.

Hà Chí Lập không chỉ là đồng hương, bạn học của Trần Nhân, mà còn tình cờ sống đối diện nhà chúng tôi, vợ của anh ấy lại là bạn gái cũ của Trần Nhân.

Mối liên hệ của anh ấy và Trần Nhân lại có thể chặt chẽ đến vậy sao?

Tôi nghĩ, ngoại trừ hai mối quan hệ đồng hương và bạn học, những cái khác tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên.

Hà Chí Lập cũng thừa nhận một cách thẳng thắn, anh ấy nói không phải ngẫu nhiên, từ nhỏ đến lớn anh ấy vẫn luôn âm thầm quan sát Trần Nhân, thậm chí còn theo dõi Trần Nhân.

Tôi giật mình.

Hà Chí Lập vội giải thích, nói rằng điều này nghe rợn người, nhưng nguyên nhân của sự việc thực ra rất đơn giản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sau-buc-man-cau-vong/chuong-13.html.]

Cha mẹ của hai nhà Trần và Hạ có mối quan hệ tốt, theo lý mà nói họ từ nhỏ đã phải là bạn bè, nhưng lúc nhỏ họ không thân.

Vì Hà Chí Lập không thích Trần Nhân, anh ấy cảm thấy Trần Nhân trưởng thành hơn bạn đồng lứa rất nhiều, không giống một đứa trẻ, giống như một người giả tạo.

Khi học tiểu học, hai người học cùng lớp. Trần Nhân học rất giỏi, cha mẹ của Hà Chí Lập bảo Hà Chí Lập phải học hỏi Trần Nhân nhiều hơn.

Hà Chí Lập trong lòng không phục, nhưng không chịu nổi cha mẹ ngày nào cũng cằn nhằn, lâu dần, anh ấy cũng vô thức để ý đến Trần Nhân.

Kết quả càng để ý, càng cảm thấy Trần Nhân đáng sợ, khó lường.

Trần Nhân nhìn có vẻ xuất sắc trên mọi phương diện, học giỏi, đối xử với mọi người thân thiện, ôn hòa điềm đạm, nhưng nội tâm lại vô cùng tăm tối, tính kiểm soát cực kỳ mạnh mẽ.

Anh ấy đã làm không ít chuyện xấu, nhưng đều kín đáo đến mức không thể bị truy cứu, bởi vì anh ấy luôn có thể kiểm soát toàn bộ tình hình từ phía sau, lạnh lùng đứng ngoài quan sát, khéo léo tách mình ra khỏi mọi việc, không hề bị ảnh hưởng, mãi mãi là một hình mẫu khiêm tốn.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Hà Chí Lập nói: “Tôi muốn vạch trần bộ mặt thật của anh ta, nhưng suy cho cùng rất nhiều điều đều là phỏng đoán của tôi, không có bằng chứng. Hơn nữa vì tôi luôn ở trong bóng tối, không thể đoán được suy nghĩ của anh ta, thường sẽ chậm hơn anh ta một nhịp, điều này dẫn đến việc tôi không thể kịp thời ngăn chặn bi kịch xảy ra. Điều này khiến tôi rất đau khổ, lâu dần, tôi đã nảy sinh chấp niệm với anh ta.

“Tôi biết rõ rất nhiều hành vi ác ý quá kín đáo, rất khó để bị pháp luật trừng phạt, nhưng tôi vẫn muốn thử xem. Đây là lý do tôi học luật. Chấp niệm của tôi đối với anh ta cũng ngày càng sâu sắc.”

“Tôi đã sớm biết anh ta sống ở đây. Tôi nghĩ nếu từ bóng tối bước ra ánh sáng, làm bạn với anh ta, có lẽ sẽ dễ tìm được sơ hở của anh ta hơn, thế nên tôi muốn sống gần anh ta. Đúng lúc mấy năm trước hàng xóm đối diện của hai người bán nhà, tôi đã mua lại, nhưng trước đó tôi không hề lộ diện, đều nhờ bạn bè lo liệu. – Thế nên căn nhà này thực ra tôi đã mua từ lâu rồi, không phải thuê.

“Cùng năm mua nhà, tôi cũng tiếp cận Chu Trừng.

“Chu Trừng trở thành người như bây giờ cũng là nhờ Trần Nhân. Ban đầu tôi tiếp cận cô ấy là để thu thập bằng chứng lật đổ Trần Nhân, nhưng không thu thập được bằng chứng hữu dụng, ngược lại dần dần có tình cảm với Chu Trừng.

“Cô ấy là một cô gái tốt bụng, tôi rất thương cô ấy, muốn giúp cô ấy quên đi quá khứ, vực dậy tinh thần, tìm lại chính mình. Có người yêu, tôi cũng đã hạ quyết tâm hòa giải với chính mình. Tôi không còn quan tâm đến Trần Nhân nữa, buông bỏ chấp niệm, sống cuộc sống của mình một cách đàng hoàng. Căn nhà này tôi cũng không định dùng nữa, muốn tìm cơ hội bán lại.

“Nhưng tôi đã đánh giá thấp mức độ ảnh hưởng của Trần Nhân, anh ta thật sự đáng hận, đã làm tổn thương Chu Trừng rất nhiều. Vấn đề tâm lý của cô ấy luôn phát tác theo từng đợt, gần đây lại trở nên nghiêm trọng hơn.

“Tôi phát hiện chấp niệm của mình với Trần Nhân không hề biến mất, bây giờ còn thêm cả thù hận. Thế là tôi nóng đầu, sắp xếp ổn thỏa cho Chu Trừng xong là đến đây.

“Thật ra, tôi từng muốn tìm cơ hội g.i.ế.c Trần Nhân, có hai lần hẹn anh ta đi câu cá ở ngoại ô, tôi đều muốn ra tay.”

“Chu Trừng vẫn luôn khuyên tôi đừng bốc đồng. Bây giờ tôi cũng đã bình tĩnh lại, đổi ý rồi, hiện tại có việc quan trọng hơn phải làm.”

Sau đó, Hà Chí Lập nói: “Tôi kể cho cô nghe những chuyện cũ của Trần Nhân nhé?”

Nghe đến đây, trong lòng tôi đã bắt đầu muốn rút lui.

Người chồng sống bên tôi ngày đêm, thật sự đáng sợ đến vậy sao?

Tôi sợ mất đi, sợ thay đổi, thế nên cũng sẽ sợ sự thật.

Hà Chí Lập lại tự mình kể tiếp, anh ấy khẳng định dứt khoát với tôi, Trần Nhân là một người vô cùng đáng sợ.

Chuyện đầu tiên xảy ra khi còn học tiểu học, Trần Nhân và Hà Chí Lập học cùng lớp.

Lúc đó Trần Nhân đã rất hiếu thắng, yêu cầu rất cao với bản thân, chuyện gì cũng phải làm tốt nhất, mỗi lần thi đều đứng thứ nhất; cách đối nhân xử thế cũng rất đúng mực, thân thiện với tất cả mọi người, nhưng không thân thiết với ai cả.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Bức Màn Cầu Vồng
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...