Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Chương 94

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Một tiếng thầy này tôi cũng không dám làm. Tôi không có gì để dạy cho cậu." Hách Nhân cười lắc đầu.

"Ở phương diện chữa bệnh cứu người, ngài vẫn là thầy của tôi, tôi còn muốn học rất nhiều."

"Cậu có dị năng có thể trị bệnh cứu người, nào còn cần học trị bệnh cứu người?"

"Cứu người có thể dựa vào dị năng, nhưng chế tạo thuốc tôi còn phải học theo ngài mới được."

"Cậu có muốn học dược phẩm không?" Hách Nhân đột nhiên nhìn Mạnh Giang Thiên rất nghiêm túc hỏi.

Mạnh Giang Thiên chỉ là khách khí thuận miệng nói, Hách Nhân đột nhiên hỏi nghiêm túc như vậy, Mạnh Giang Thiên nhất thời bị hỏi khó.

Nếu Hách Nhân thật sự chịu dạy anh chế tạo loại thuốc tinh lọc này, sau này cắn nuốt tinh hạch một lần có thể nuốt thêm vài viên, đẳng cấp tăng lên cũng sẽ nhanh hơn một chút, Mạnh Giang Thiên suy nghĩ rồi gật đầu: "Muốn học."

"Muốn học thì mang theo tôi a. Điều này không phải là ngày một ngày hai có thể tìm hiểu." Hách Nhân mặt mày hớn hở, cười như lão hồ ly ranh ma.

"..." Mạnh Giang Thiên đột nhiên cảm thấy mình bị lừa gạt.

"Vì sao ông nhất định phải đi theo tôi?"

"Cậu đẳng cấp cao có thể bảo vệ tôi. Tôi có thể thanh lọc virus zombie, lại có thể chế tạo thuốc thanh lọc. Cho cậu có thể thức tỉnh thêm vài loại dị năng, cậu sao lại không muốn mang theo tôi?"

Hách Nhân cũng rất nghi hoặc, đột nhiên nghĩ đến cái gì, bừng tỉnh đại ngộ nói: "Cậu là sợ tôi đem chuyện cậu có thể ăn tinh hạch nói ra sao?

Chuyện này người trong phòng thí nghiệm hẳn là đều biết đi, cậu không muốn tiết lộ tin tức, chỉ sợ phải gϊếŧ tất cả mấy người đó mới được. Nhưng cậu yên tâm, chỉ cần cậu mang tôi ở bên người, cái mạng già này của tôi ở trong tay cậu. Cậu muốn gϊếŧ tôi chính là chỉ cần giơ tay lên, tôi tuyệt đối sẽ không tiết lộ bí mật của cậu."

"Những thứ này sau này nói sau đi. Thôi Tây Sinh mang thai, sức khỏe rất không tốt. Tạm thời tôi sẽ mang theo ông, giúp Thôi Tây Sinh điều trị thân thể một chút." Mạnh Giang Thiên vì Thôi Tây Sinh mà tạm thời thỏa hiệp.

"Cậu biết Thôi Tây Sinh mang thai rồi à? Làm sao biết được? lúc trước cậu ấy sống chết không cho tôi nói cho cậu biết."

"Chuyện mang thai muốn giấu diếm cũng không giấu được, chúng ta đi ra ngoài trước đi." Hành lang ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào, những người đó đã lục soát tới nơi này.

Hách Nhân từ trong két sắt lấy ra mấy bình thuốc nhỏ bỏ vào túi. Mạnh Giang Thiên lôi kéo Hách Nhân mấy cái lóe lên, liền từ trong phòng đi ra ngoài cửa.

Bên ngoài rất ồn ào, dị năng giả và dị năng giả đánh nhau không thể giải quyết, Lưu Thắng Huy và Trương Triết Phong xem như hoàn toàn khai chiến.

Toàn bộ khu an toàn hỗn loạn một mảng, có người nhân cơ hội cướp nhà, có người đã thu thập hành lý bắt đầu chạy trốn.

Mạnh Giang Thiên lo lắng cho Thôi Tây Sinh, lôi kéo Hách Nhân nhìn đông nhìn tây bay lên bầu trời

"Cậu còn có hệ gió a, cậu rốt cuộc ăn bao nhiêu loại tinh hạch? Bay chậm lại, cậu kéo vết thương của tôi." Hác Nhân ở giữa không trung thì thầm.

Mạnh Giang Thiên nóng lòng Thôi Tây Sinh, nhìn vết thương của Hách Nhân, không chết người được. Không có bất kỳ sự chậm lại, nhanh chóng đến siêu thị nhu yếu phẩm hàng ngày.

Đường phố nơi này cũng hỗn loạn, cửa siêu thị đóng chặt, trên cổng cuốn có nhiều vết hỏng, hiển nhiên bị người đánh đập. Nhưng vẫn kiên cường như cũ, không bị đập vỡ.

Mạnh Giang Thiên mang theo Hách Nhân đột nhiên xuất hiện trong phòng Trịnh Ngẫu ở lầu hai, trong phòng chen chúc sáu người đều hoảng sợ.

Lòng bàn tay Trịnh Ngẫu đã xuất hiện ngọn lửa nhỏ, thấy rõ là Mạnh Giang Thiên, lúc này đây hắn không có nổi giận nữa, ngược lại là thở phào nhẹ nhõm thật sâu.

Có Mạnh Giang Thiên là dị năng giả cao cấp, an toàn của bọn họ cuối cùng cũng được bảo đảm.

Ngụy Linh Linh buông cổ tay Thôi Tây Sinh ra, vừa rồi quá khẩn trương, cổ tay Thôi Tây Sinh đều bị cô bóp có chút đỏ lên.

Vừa rồi có người muốn vào cửa hàng cướp bóc, ông chủ kịp thời đóng cửa lại. Sợ hãi cùng hai nhân viên bán hàng ở tầng dưới chạy lên.

Trịnh Ngẫu và Ngụy Linh Linh hai dị năng giả chắn trước mấy người bình thường.

Ngụy Linh Linh sợ Thôi Tây Sinh có va chạm, Mạnh Giang Thiên trở về sẽ nổi giận, vẫn gắt gao bảo vệ Thôi Tây Sinh ở phía sau mình.

Mạnh Giang Thiên cũng nhìn thấy động tác của Ngụy Linh Linh, rất hài lòng.

"Hách viện trưởng!" Mấy người thả lỏng mới nhìn thấy Hách Nhân phía sau Mạnh Giang Thiên, Trịnh Ngẫu cùng Ngụy Linh Linh đồng loạt thán phục thành tiếng.

Thôi Tây Sinh kinh ngạc nghe thấy, cũng phát hiện Hách Nhân. Lần thứ hai nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Hách Nhân, Thôi Tây Sinh cảm thấy thân thiết.

"Chào mọi người." Hách Nhân tìm một cái ghế ngồi xuống, vết thương trên bụng hình như bị Mạnh Giang Thiên kéo ra, đau đớn.

Nhe răng trợn mắt đánh giá Trịnh Ngẫu và Thôi Tây Sinh, Thôi Tây Sinh rõ ràng sắc mặt tái nhợt hơn nhiều. Tuy rằng đều là mang thai, dị năng giả vẫn có thể chống đỡ hơn người bình thường một chút.

Nhưng tiểu tử này sao lại biến thành đẹp mắt, liếc mắt một cái liền không dời được tầm mắt. Con người vẫn là người kia, sao lại càng nhìn càng thuận mắt, quá kỳ quái.

"Hách viện trưởng, ông bị thương." Ngụy Linh Linh nhìn thấy vết máu trên quần áo Hách Nhân, khẩn trương đi tới bên cạnh Hách Nhân hỏi thăm.

Trịnh Ngẫu cũng đi tới. Thôi Tây Sinh lại đi tới bên cạnh Mạnh Giang Thiên, dựa sát vào anh.

Vừa rồi cậu sợ hãi, hiện tại chỉ có ở bên cạnh Mạnh Giang Thiên, mới có thể làm cho cậu có cảm giác an toàn.

Thôi Tây Sinh chủ động ôm ấp là khó có được, Mạnh Giang Thiên cao hứng trở tay ôm eo Thôi Tây Sinh. Thôi Tây Sinh không giãy dụa, ở trong lòng Mạnh Giang Thiên, trái tim đập thình thịch dần dần bình ổn.

"Hách viện trưởng sao lại bị thương?" Thôi Tây Sinh nhìn Ngụy Linh Linh và Trịnh Ngẫu luống cuống tay chân băng bó vết thương cho Hách Nhân. Vết thương dường như rất sâu và vẫn còn chảy máu.

"Bị người trong phòng thí nghiệm đâm."

"Anh không phải có dị năng có thể chữa trị sao?" Sợ bị người nghe được, Thôi Tây Sinh nhỏ giọng nói bên tai Mạnh Giang Thiên.

"Anh dùng rồi, dị năng đều dùng hết. Bằng không em hiện tại sẽ không gặp được Hách viện trưởng."

"Bên ngoài bây giờ thế nào rồi? Tôi nghe rất ồn ào, vừa rồi có người đập cửa, thiếu chút nữa xông vào. Lưu Thắng Huy và Trương Triết Phong ai thắng?"

"Không biết, còn đang đánh nhau. Yên tâm đi, có anh ở đây, anh sẽ không để người nào làm tổn thương em."

"Anh ba ngày hai đầu chạy ra ngoài, mỗi lần anh đi ra ngoài, tôi đều sinh ra chút chuyện, lời của anh tôi mới không tin."

"Cái này cũng không có biện pháp, về sau anh tận lực không ra ngoài, mỗi ngày đều canh giữ cạnh em."

"Vẫn là quên đi, mỗi ngày nhìn anh tôi sẽ phiền chết."

"Vô tình."

Hai người nói thì thầm, dưới lầu đột nhiên lại truyền đến tiếng đập cửa, Mạnh Giang Thiên từ cửa sổ nhìn xuống dưới, hai người bình thường đang cầm gậy sắt đập cửa cuốn.

"Lại đến, những người này khinh người quá nhờ. Mạnh Giang Thiên, Hách viện trưởng bị thương rất nặng, không thể kéo được nữa. Vì Hách viện trưởng, người phía dưới cậu đi giải quyết đi." Trịnh Ngẫu tìm Hách Nhân làm cớ, sai khiến Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên liếc hắn một cái, không so đo với hắn. Mở cửa sổ ra, lưỡi dao gió xoay tròn bay xuống.

Vốn định gϊếŧ hai người, nhưng Thôi Tây Sinh cũng to gan, tò mò nhìn xuống bên cạnh anh.

Không muốn dọa Thôi Tây Sinh, Mạnh Giang Thiên chỉ vạch hai vết thương thật sâu trên cánh tay hai người.

Cánh tay hai người bình thường chợt truyền đến đau đớn, gậy rơi xuống, ôm cánh tay của mình kêu thảm thiết.

"Cút" Mạnh Giang Thiên gầm nhẹ một tiếng ở lầu hai.

Hai người bình thường ngẩng đầu, nhìn thấy dao gió xoay tròn trong tay Mạnh Giang Thiên, biết ở lầu hai là dị năng giả, nhất thời sợ tới mức đái ra quần, khóc lóc chạy trốn.

Khu an toàn lộn xộn suốt một đêm, cửa cuốn của siêu thị nhu yếu phẩm hàng ngày cũng bị đập suốt đêm.

Mạnh Giang Thiên phiền không chịu nổi, thừa dịp Thôi Tây Sinh ngủ, gϊếŧ mấy người gà khỉ, thi thể đặt ở bên cạnh cửa, sau nửa đêm cuối cùng cũng yên tĩnh.

Mấy người đều chen chúc trong phòng Trịnh Ngẫu, không ai dám rời khỏi người Mạnh Giang Thiên.

Giường lớn của Trịnh Ngẫu thật sự lớn, Trịnh Ngẫu cùng Thôi Tây Sinh nằm trên giường, cách nhau một Hách Nhân bị thương, ba người ngủ còn rất sâu.

Những người khác ở trên sàn nhà ngủ một đêm. Nửa đêm trước không ai dám ngủ, nửa đêm sau đều mơ mơ màng màng ngủ hết.

Mạnh Giang Thiên canh giữ một đêm không ngủ.

Hách Nhân miệng vết thương đau, vẫn không ngủ say lắm, Mạnh Giang Thiên dị năng hệ chữa trị khôi phục, liền trị liệu cho Hách Nhân đang ngủ.

Miệng vết thương đột nhiên vừa ngứa vừa thoải mái, Hách Nhân tỉnh lại.

"A, được cứu rồi." Miệng vết thương khôi phục hai ba phần, cuối cùng không đau nữa. Hách Nhân thở phào nhẹ nhõm.

Mạnh Giang Thiên lại hết dị năng chữa trị, thu tay về.

Hách Nhân nhìn thấy hành động của Mạnh Giang Thiên: "Cảm ơn cậu, cậu đỡ tôi dậy chút. Tôi có việc muốn nói."

Mạnh Giang Thiên cẩn thận đỡ Hách Nhân xuống giường, hai người rón rén đi ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

"Chuyện gì?" Đi đến phòng Lâm Vi Hồng đối diện, cửa không khóa, hai người liền vào phòng, đỡ Hách Nhân ngồi xuống, Mạnh Giang Thiên hỏi.

"Cậu có cảm thấy Thôi Tây Sinh không thích hợp hay không?"  Hách Nhân suy tư nói.

"Ông nhìn thấy điều gì? Cơ thể em ấy thế nào?" Mạnh Giang Thiên nhất thời khẩn trương, nhìn chằm chằm Hách Nhân.

"Đừng khẩn trương, thân thể cậu ấy tôi đã xem qua, là vấn đề thiếu máu. Bất quá nhìn sắc mặt so với trước kia tốt hơn một chút, đêm hôm qua cũng không nôn, cậu bổ sung cho cậu ấy chưa?"

"Tôi đã cho em ấy dị năng của tôi. Bé con trong bụng hấp thu dị năng của tôi, đây là chuyện tốt hay xấu? Nó có ảnh hưởng đến em bé không?"

"Phôi hai tháng sẽ hấp thu dị năng?" Mạnh Giang Thiên không được trả lời, ngược lại Hách Nhân hình như so với anh càng mê man hơn.

"Ông không biết bảo bối sẽ hấp thu dị năng?" Mạnh Giang Thiên nhíu mày.

"Cái này sao tôi biết a, tôi cũng không có mang thai."

"Trịnh Ngẫu không phải được ông cứu sao? Hắn cũng có thai. Việc truyền năng lượng dị năng cho đứa trẻ là những gì hắn nói với tôi."

"Trịnh Ngẫu cũng mang thai?! Khi tôi cứu, cậu ấy cũng không nói. Bảo sao cậu đồng ý cho cậu ấy ngủ trên giường."

"Nói như vậy ông cũng không biết làm thế nào điều trị thân thể cho Thôi Tây Sinh?" Mạnh Giang Thiên cảm giác không cứu được lão đầu này.

"Tất nhiên là có, tôi là một bác sĩ. Trước kia cũng không ít lần gặp phải phụ nữ mang thai, điều trị thân thể tôi rất rõ ràng. Nhưng những gì tôi muốn nói hôm nay không phải cái này. Vấn đề của Thôi Tây Sinh không chỉ là vấn đề về thể chất." Cảm giác được ánh mắt Mạnh Giang Thiên không thích hợp, Hách Nhân vội vàng chuyển đề tài.

"Ông nhìn ra cái gì?" Mạnh Giang Thiên lại khẩn trương.

"Cậu có phát hiện, Thôi Tây Sinh hình như trở nên xinh đẹp không?" Hách Nhân rất nghiêm túc hỏi.

"Ông có nghĩ rằng em ấy đẹp không?" Mạnh Giang Thiên hỏi ngược lại.

Thôi Tây Sinh sau tận thế, lực hấp dẫn tựa hồ tăng lên quá nhiều, nghe Hách Nhân hỏi như vậy, anh tựa hồ cũng bị Thôi Tây Sinh hấp dẫn.

"Tôi cảm thấy cậu ấy không chỉ xinh đẹp, mà còn có một sức hấp dẫn rất đặc biệt, làm cho tôi không tự giác muốn đến gần cậu ấy, độc chiếm cậu ấy. Rõ ràng vẫn là khuôn mặt kia, nhưng bây giờ cậu ấy giống như mọc ở điểm thẩm mỹ của tôi, tôi thấy cậu ấy càng nhìn càng thoải mái."

Hách Nhân rất nghiêm túc hồi tưởng lại cảm giác mình nhìn thấy Thôi Tây Sinh, ánh mắt không thấy Mạnh Giang Thiên càng ngày càng âm trầm.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

-Chắc chắn ẻm có sức mạnh gì đấy =)))

19/9/2021

#NTT

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 94
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...