Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sĩ Quan Đàm Thâm Yêu

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

09.

Sau khi bọn họ về, tôi lấy mấy món đồ linh tinh của mình ra bày biện.

Bình thường vào lúc này tôi còn là con cú, sẽ không ở trong phòng ngủ, ai mà ngờ được… Phòng bên cạnh là có cảnh tươi ngon như thế…

Vừa rồi tôi đã gọi hỏi anh mình có thể trang trí nhà cửa một chút không.“Cảnh sát Đàm à, anh không có bạn trai thật chứ? Đừng lừa em nhé, nếu không em luôn nghĩ mình là người thứ ba.” Tôi đứng trước cửa xác nhận lại với anh.

“Tùy em.” Người đầu dây bên kia điện thoại trả lời.

Nghe anh nói vậy, tôi cũng yên tâm lấy mấy món đồ dễ thương ra, tìm nơi ở mới cho chúng.

Đàm Ngộ nói quả không sai, cả ngày hôm nay anh không về.

Buổi tối, tắm rửa xong tôi mới biết là mình quên lấy váy ngủ.

“Vào đi.” Anh bảo với hai người kia.

Thầm nghĩ trong nhà cũng chẳng có ai, tôi bèn quấn khăn tắm đi ra ngoài.

Kết quả là khi tôi đang mở tủ quần áo, bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân.

“Ngẩng đầu nhìn tôi.” Giọng nói anh hơi trầm.

Tôi đã từng xem rất nhiều trường hợp phái nữ sống một mình bị hại, còn chuẩn bị bình xịt, gậy chích điện gì đó đề phòng, nhưng bây giờ không có ở đây.

“Hả, ừ, được.”

Tơi sợ hãi, cầm lấy móc áo trong tủ quần áo chuẩn bị chiến đấu.

Tôi hơi xấu hổ, “Cảnh sát Đàm, sao anh về mà không phát ra tiếng vậy.”

Kết quả móc áo trong tay vừa mới vung ra ngoài, tôi đã cảm nhận được lực cản.Đêm hôm đó, không biết tôi và Đàm Ngộ đã thiếp đi lúc nào trong “khúc nhạc đệm tươi đẹp” này.

Nhìn thì thấy là Đàm Ngộ cầm móc áo nhíu mày nhìn tôi.

Tôi hơi xấu hổ, “Cảnh sát Đàm, sao anh về mà không phát ra tiếng vậy.”08.

“Tôi hỏi ở phòng khách nhưng không thấy ai đáp lại.”

“À, lớn tuổi rồi nên bị lãng tai ấy mà.” Tôi cười ngượng.

“Ám chỉ tôi già?” Anh buông móc áo ra, dựa vào khung cửa nhìn tôi.

“Ấy không không, em đang nói bản thân mà.”

“Cảnh sát Đàm cứ yên tâm, anh bận thì mau đi đi.”

“Em định mặc như vậy đi ngủ?” Anh liếc tôi một cái.Tôi kêu “đi cẩn thận nhé”, Đàm Ngộ đáp rồi đi luôn.

Anh không nhắc thì tôi không nhớ, bây giờ cảm thấy bả vai lành lạnh, thấy ánh mắt của anh, tôi xấu hổ cầm quần áo phi nhanh vào trong phòng tắm.

Làm thế nào đây, tôi cảm thấy Đàm Ngộ đã nhìn thấy hết.

“Tôi bế em lên.” Đàm Ngộ đã xuống giường mặc áo khoác xong xuôi.

Hơn nữa anh còn không có bạn trai bạn gái, liệu tôi có cơ hội không.

Tôi đã từng xem rất nhiều trường hợp phái nữ sống một mình bị hại, còn chuẩn bị bình xịt, gậy chích điện gì đó đề phòng, nhưng bây giờ không có ở đây.

Không đúng, những chuyện này tôi đều không có chứng cứ, đây chính là lương duyên trời cho rồi còn gì.

……

Cái shit ấy!

Sau khi tôi bước ra, Đàm Ngộ nhìn tôi, nói một câu, “Nghỉ ngơi sớm đi.”

“Còn anh thì sao?” Tôi hỏi.

Buổi tối, tắm rửa xong tôi mới biết là mình quên lấy váy ngủ.

“Tôi tới phòng cho khách ngủ.”

“……”

“À, lớn tuổi rồi nên bị lãng tai ấy mà.” Tôi cười ngượng.

Cảnh sát thật sự thẳng thắn.

Tôi tắm rửa sạch sẽ để chờ một câu “Tôi tới phòng cho khách ngủ” của anh sao???

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sĩ Quan Đàm Thâm Yêu
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...