Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sơ Ảnh Tại Thiên Thương

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đói”

Tuy chữ này không phải nói với hắn, nhưng vẫn như tiếng trời xuyên thủng mây đen, khiến vết thương trong tâm hồn của Mộc Huyền trong nháy mắt khép lại, hoàn mỹ như chưa từng rỉ máu!

Đúng vậy, ngươi đúng là tri âm của ta, ta còn chưa nói thì đã biết ta đói.

“Cái gì?”

Giọng Cổ Thiên Thương trầm thấp nhẹ nhàng, giống như sưởi ấm không khí lạnh lẽo, sưởi ấm trái tim người khác.

Đây, đây, đây là Bảo chủ của chúng ta thật sao? Hắn, hắn, hắn cũng có chất giọng nhẹ nhàng như vậy sao? Trời ạ, ai tới nói cho bọn hắn biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?

Ngay cả Dương Lăng Tiểu vẫn luôn vô cảm cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Dưa chua, cháo bo bo thịt băm, nước ô mai”

Bạch Sơ Ảnh cũng không biết ăn gì, những thứ này đều là Lục Y chuyên làm cho hắn ở Dược Thánh cốc, hắn cũng thấy rất ngon.

Trời ạ, như vậy mà cũng có thể hiểu nhau! Đối thoại của hai người quả thật ngắn gọn súc tích, chỉ có bọn họ mới hiểu đối phương nói gì, người bên cạnh nghe được thì cứ như lọt vào sương mù.

Mộc Huyền thầm hạ kết luận: Vị thiếu niên tuấn mỹ này nhất định quen biết với chủ tử, hơn nữa quan hệ không bình thường, nhất định còn tốt hơn so với Hạo Nguyệt Thanh Hàn. Sau này nhất định phải tạo quan hệ tốt với người này, như vậy sẽ không sợ đắc tội với Bảo chủ.

Hắc hắc…

Người nào đó lại không chú ý mà phát ra tiếng cười gian rồi.

Ngay sau đó hắn nhận được sự khinh bỉ của Dương Lăng Tiểu và ánh mắt lạnh băng của chủ tử.

Dù kinh ngạc với món ăn của Bạch Sơ Ảnh, nhưng Cổ Thiên Thương vẫn gật đầu tỏ ra rằng mình đã nghe thấy.

Cổ Thiên Thương phất tay với Quách Dương – Lâu chủ Mặc Ngữ lâu đang đứng hầu bên cạnh, ý bảo có thể dọn món ăn lên rồi. Quách Dương đương nhiên là người thông minh tinh tế, cho dù trong lòng kinh ngạc nhưng vẫn không biểu lộ ra mà cung kính đáp lại, nhanh chóng xuống dưới chuẩn bị thức ăn.

Bên kia Giang Ngọc Nhan cảm thấy hứng thú, mình đoán không sai, quả nhiên có hi vọng. Ngón tay thon dài như ngọc vươn ra, nhẹ nhàng nâng chén trà lên khẽ nhấp một ngụm, trên gương mặt khuynh thành tuyệt diễm lộ ra nụ cười không hề tương xứng.

Ba món ăn của Bạch Sơ Ảnh được dọn lên đầu tiên.

Tiểu Khê ở bên cạnh thấy vậy sửng sốt, cơ bản không biết hai công tử áo trắng anh tuấn đang làm gì. Hắn kéo lại Quách Dương, nhẹ giọng hỏi. “Lâu chủ, hai vị kia rốt cuộc là ai?”

Lâu chủ tự mình phục vụ, thái độ kính cẩn tuân lệnh, nhất định là khách quan trọng. Rốt cuộc là ai? Tiểu Khê thật tò mò.

Quách Dương vỗ đầu hắn, nhẹ giọng trách mắng. “Hỏi nhiều làm gì, mau làm việc đi”

Cũng không chờ tiểu Khê đáp lại, hắn vội vã bước đi.

Sao lại thế?

Rốt cuộc là ai?

Vẻ mặt tiểu Khê rất hoang mang và khát vọng.

Thức ăn vừa dọn lên đã mang theo vị chua, khiến người ta chảy nước bọt.

Mộc Huyền nhìn món dưa chua mà chảy nước bọt, lại chảy càng nhiều khi thấy Bạch Sơ Ảnh phớt lờ mọi người cầm chén lên ưu nhã ăn, dường như không để ý dưa kia chua bao nhiêu, chân mày cũng không nhíu một chút, dường như ăn rất ngon.

Dù biết đói bụng ăn chua lại càng đói hơn, nhưng Mộc Huyền vẫn nhịn không được, vừa nuốt nước miếng vừa giơ đũa định gắp miếng dưa chua nguy hiểm kia.

Nhưng hắn cũng không thành công. Lúc chiếc đũa sắp đụng tới mục tiêu, Cổ Thiên Thương đang chăm chú nhìn Bạch Sơ Ảnh bỗng quay đầu, ném cho hắn một ánh mắt lạnh băng.

Mộc Huyền vừa nuốt nước bọt vừa tức tối rụt tay về.

Cổ Thiên Thương cầm chén múc nửa chén cháo thịt, dùng muôi khuấy nhẹ để tán đi hơi nóng.

Mộc Huyền lần thứ hai hoài nghi người trước mặt có phải ai đó giả trang chủ tử nhà mình hay không. Chủ tử thế mà đích thân múc cháo, đích thân làm nguội. Trong khi mình thèm chén cháo kia nhỏ dãi, trong tô còn đến khoảng ba bốn chén, chắc cũng đủ cho mình ăn một chút. Nhưng hắn chỉ dám nghĩ thầm mà thôi, Bảo chủ chưa lên tiếng thì sao hắn dám động đũa? Nguồn :

Cổ Thiên Thương đem cháo đã làm nguội đặt trước mặt Bạch Sơ Ảnh, dịu dàng nói. “Ăn, nguội”

Bạch Sơ Ảnh “ừ” một tiếng, cầm muỗng múc một chút.

“Ngon không?”

“Ừ”

Cổ Thiên Thương lại lấy một cái chén khác múc nửa chén cháo thịt, dùng muỗng khuấy nhẹ tán đi hơi nóng. Sau đó hắn dời cái chén rỗng trước mặt Bạch Sơ Ảnh đi, thay bằng chén cháo mới khuấy nguội, lại tiếp tục múc lần thứ ba.

Động tác của hắn có chút vụng về, hắn nhìn Bạch Sơ Ảnh, thốt ra ba chữ. “Cổ Thiên Thương. Ngươi?”

Chỗ ngồi của bọn họ rất yên tĩnh, cách những bàn khác một khoảng nhất định, vừa nhìn đã biết là do cố ý sắp xếp. Lúc này khách trong lâu không nhiều, lại là dân địa phương mà không phải nhân sĩ giang hồ, bằng không nếu nghe được ba chữ Cổ Thiên Thương chắc chắn sẽ kinh ngạc nhìn qua.

Bạch Sơ Ảnh ngừng múc cháo, ngẩng đầu nhìn hắn, tiếng nói trong trẻo chậm rãi vang lên. “Bạch Sơ Ảnh”

Nói xong lại ăn tiếp.

Mộc Huyền và Dương Lăng Tiểu đều thầm líu lưỡi, hoá ra hai người không quen! Nhưng sao lại giống quen biết mấy trăm năm vậy, động tác đương nhiên, ánh mắt ái muội, cứ như rất thân mật khắng khít bên nhau.

Mộc Huyền cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, ba người nhìn chằm chằm vào thiếu niên áo trắng, một ngụm ăn cháo rồi một ngụm ăn dưa chua.

Thiếu niên áo trắng vẻ mặt tự nhiên, không hề để ý đến ánh mắt bọn họ.

Giang Ngọc Nhan nhìn Bạch Sơ Ảnh vui vẻ nhai dưa chua thì ê răng, nhưng ý cười trong mắt ngày càng đậm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: VÂY GIẾT
Chương 2
Chương 2: AI LÀ CHA ĐỨA NHỎ?
Chương 3
Chương 3: TUỲ HỨNG
Chương 4
Chương 4: THIẾU NIÊN ÁO TRẮNG
Chương 5: CHUA QUÁ
Chương 5
Chương 6
Chương 6: ĐÌNH VIỆN XA XA
Chương 7
Chương 7: GIAO DỊCH
Chương 8
Chương 8: ĐỘC CHIẾM DỤC
Chương 9
Chương 9: BỆNH LẠ
Chương 10
Chương 10: TRIỀN MIÊN
Chương 11
Chương 11: BỎ TRỐN VÀO ĐÊM
Chương 12
Chương 12: NHỚ NHUNG
Chương 13
Chương 13: TIỂU GIA HOẢ
Chương 14
Chương 14: HẬN VÌ ĐẾN GIỜ MỚI GẶP NHAU
Chương 15
Chương 15: DẠ HỒN LÂU
Chương 16
Chương 16: TÌNH THẾ NGUY CẤP
Chương 17
Chương 17: TAI HẠI
Chương 18
Chương 18: TRUY ĐUỔI
Chương 19
Chương 19: NHU TÌNH MẬT Ý
Chương 20
Chương 20: ĐAU LÒNG
Chương 21
Chương 21: HUYNH ĐỆ THẬT GIẢ
Chương 22
Chương 22: QUAN HỆ KHÔNG TRONG SÁNG
Chương 23
Chương 23: KHẨU VỊ QUÁI LẠ
Chương 24
Chương 24: CỔ GIA BẢO
Chương 25
Chương 25: BỮA TỐI
Chương 26
Chương 26: MÙI HOA QUẾ THOANG THOẢNG
Chương 27
Chương 27: NƯƠNG
Chương 28
Chương 28: LIỄU Y Y GHEN TỊ
Chương 29
Chương 29: KINH ĐÔ
Chương 30
Chương 30: BỊ BẮT
Chương 31
Chương 31: HẠO NGUYỆT THANH HÀN
Chương 32
Chương 32: BƯỚM BẠCH NGỌC
Chương 33
Chương 33: THAY ĐỔI GIAO DỊCH
Chương 34
Chương 34: NẮNG CHIỀU ẤM ÁP
Chương 35
Chương 35: CUỐI THU SƯƠNG LẠNH
Chương 36
Chương 36: GIÀY VÒ
Chương 37
Chương 37: NỖI ĐAU LY BIỆT
Chương 38
Chương 38: TIẾN CUNG
Chương 39
Chương 39: TRIỆU VŨ
Chương 40
Chương 40: NAM NỮ THỤ THỤ BẤT THÂN
Chương 41
Chương 41: GẶP NHAU GHÉT NHAU
Chương 42
Chương 42: CHA
Chương 43
Chương 43: CHA BỊ KHÓ XỬ
Chương 44
Chương 44: LÒNG IN BÓNG NHAU
Chương 45
Chương 45: TI NGUYỆT TỘC
Chương 46
Chương 46: NHÌN TRỘM
Chương 47
Chương 47: MUỐN Ở TRÊN
Chương 48
Chương 48: TA CŨNG MUỐN SINH MỘT ĐỨA
Chương 49
Chương 49: KẾT THÚC

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sơ Ảnh Tại Thiên Thương
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...